Chương 1878: Lựa chọn (1)
Chỉ cần hắn để phần lớn tinh huyết lại nơi này là có thể không ngừng trấn áp ý đồ đột phá để ra đời của Dịch.
Từ khi hắn đi tới bên ngoài Thiên Mạc, đồng thời thành lập Nguyên Thành, hắn vẫn chưa từng ngơi nghỉ việc tìm kiếm Nguyệt Thần, cũng là Nhạc sư phụ.
Hắn biết rõ người ký linh mạnh mẽ như Nguyệt Thần có thể sẽ bị ô nhiễm bởi phóng xạ ác năng ở cực ngoài.
Nhưng trải qua điều tra, hắn cũng không phát hiện được tung tích của Nhạc sư phụ trong số Ác Linh.
Sau thời gian dài tìm kiếm, bởi vì một mực không tìm thấy chút manh mối nào, Trương Vinh Phương cũng dần dần quên đi việc này. Hắn chỉ giao lại cho thuộc hạ và chờ đợi kết quả.
Thật sự không ngờ người hắn không tìm được thế mà lại tự mình chủ động đến Nguyên Thành này và tìm tới hắn.
*
Ngoại trừ Thiên Mạc các, vẫn còn không ít kiến trúc cao lớn màu đỏ vừa xây xong ở khu hạch tâm Nguyên Thành.
Trong đó có lầu các để Trương Vinh Phương và nhóm Tiên Nhân ở lại, những lầu các này bồng bềnh tiên khí, sương đỏ quẩn quanh, mang theo phong thái của nơi quan trọng trong Tiên gia, không cho phép bất kỳ kẻ nào tùy tiện tiến vào.
Còn lại là cơ cấu quản lý tương đối quan trọng của Nguyên Thành, chẳng hạn như bộ phận quản lý thành trì. Đây là nơi làm việc thường ngày của thành chủ Hồng Nghiệp.
Lại thêm bên ngoài còn có các bộ ngành lớn phụ trách trông coi việc ăn, mặc, ở, giải trí, vân vân, đều ở chỗ này, nối liền với lầu các của đạo tổ.
Lúc này, bên ngoài khu vực hạch tâm, một đội huyết duệ đang vội vã cầm vũ khí phóng đi theo hướng ngoại thành.
“Nhanh nhanh nhanh! Nhiệm vụ khẩn cấp!”
Đội huyết duệ này rất nhanh đã xông ra ngoại thành và đi xa, ngay sau đó, lại là từng bóng ảo ảnh huyết sắc lao đến hướng kia với tốc độ còn nhanh hơn đoàn người ban nãy.
Không chỉ vậy, những cao thủ của bốn viện trú đóng bên ngoài Nguyên Thành đồng loạt tiếp nhận thông báo vào ngay giây phút này.
Phải đi trước tới địa điểm đánh dấu để đón một người tên là Nhạc Đức Văn về.
Ít nhất một nửa cao thủ lưu trú trong bốn viện ào ào xông ra, tiến đến tìm kiếm ở địa điểm ước định trên thư—— phế tích Hồng Nguyên.
Mà ở phế tích Hồng Nguyên lúc bấy giờ.
Đám Ác Linh khói đen đang nhanh chóng truy đuổi và chém giết hai người phía trước.
Trong phế tích màu đen, tốc độ của đám Ác Linh cực kỳ nhanh, hệt như vệt khói đen vượt qua vũng dung nham và điên cuồng đuổi theo hai người trước mặt.
Sắc mặt u Nam lạnh lùng, kéo theo Nhạc Đức Văn không ngừng vòng quanh những bức tường đổ nát và đống rác trong phế tích, mau chóng tạo ra từng đường cong quái dị.
Không ít đường cong đều vừa khéo lướt ngang qua. Chỉ cần lệch một chút là có thể bị vướng vào phế tích.
Nhưng quả thực chính là thân pháp vụn vặt như vậy lại khiến cho đám Ác Linh vụng về này không có cách nào tận dụng ưu thế trên phương diện tốc độ của mình.
Thực tế, tốc độ trên đường thẳng của Ác Linh mạnh hơn một khoảng so với người thích ứng như u Nam.
Nhưng suy cho cùng thì đầu óc bọn chúng có vấn đề, thích đi thẳng về thẳng, thế là hắn ta sáng chế ra được phương pháp khắc chế tinh tế kiểu này.
u Nam kéo Nhạc Đức Văn bỗng nhiên xoay người, vượt qua một phế tích đá cao hơn ba mét.
Oành!
Đột nhiên, bên trong phế tích kia nổ tung.
Một cánh tay màu đen trông như chân nhện tóm lấy u Nam từ chính giữa.
“Chết đi, người huyết mạch!” Một tên Ác Linh Mã ẩn núp trong đó gào lên, vồ lấy u Nam.
Lần này hoàn toàn làm rối loạn tiết tấu của u Nam.
Hắn ta biết rõ tốc độ của Ác Linh nhanh đến mức nào, cho nên đến gần như thế đã triệt để loại bỏ tất cả không gian trốn tránh của hắn ta.
Chỉ có thể cố gắng chống đỡ!
Hắn ta quyết định rất nhanh, trong mắt lóe lên ý lạnh. Tay phải nâng lên nhanh như chớp, trường đao tạo ra ảo ảnh, chém xuống một cách nặng nề.
Coong!
Lưỡi đao chém vào mũi nhọn của móng vuốt sắc bén kia hết sức chuẩn xác, nặng nề chém nứt nó.
Tia lửa bắn tung tóe, u Nam nghiêng người sang một bên, thân thể lăn lộn, lưỡi đao phóng ra một vòng cung hoàn hảo.
Xùy!
Lưỡi đao được đặc chế chém qua cơ thể Ác Linh Mã.
Một đao kia cực kỳ chính xác, chém xuyên qua vị trí đồng tử dựng thẳng quan trọng nhất trên thân thể Ác Linh Mã.
Một đao thành công, u Nam dùng hết tốc lực lao về phía trước, không hề quay đầu lại.
Bùm!
Toàn bộ thân thể của Ác Linh Mã nổ tung, hóa thành tia sáng tím, bao trùm khắp mặt đất trong phạm vi trăm mét ở bốn phía.
Nhưng lúc này u Nam đã sớm dẫn theo Nhạc Đức Văn chạy xa.
Thừa dịp Ác Linh Mã nổ tung, cản chân đám Ác Linh truy sát còn lại.
Hắn khẽ phân biệt phương hướng rồi chạy về phía Nguyên Thành bằng tốc độ cao nhất.
“Phế vật! !” Sau lưng truyền đến tiếng gầm thét của nữ ác ma tóc trắng kia.