Chương 1879: Lựa chọn (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1879: Lựa chọn (2)

Trên mặt đất màu đen, u Nam không ngừng lách qua từng hồ dung nham đỏ sậm bốc khói nghi ngút.

“Thứ kia chính là ác ma à?” Nhạc Đức Văn đang trên lưng hắn ta hỏi.

Thân thể của hắn ta vẫn chưa khôi phục, có thể tiết kiệm được bao nhiêu sức lực thì hay bấy nhiêu.

Đây là lần đầu tiên hắn ta gặp được ác ma cấp cao trong số Ác Linh.

“Đúng vậy, đó là thành viên cao tầng của tháp Sát Na.” Tuy rằng u Nam chạy như bay bằng tốc độ cao nhất, nhưng hơi thở không hề thay đổi chút nào.

Là người thích ứng nhân loại mạnh nhất, hắn ta vốn có tố chất thân thể cực mạnh và tốc độ phản ứng cực nhanh.

Trên bản chất, hắn ta đã không được tính là nhân loại nữa, mà là thể biến dị nào đó.

“Bây giờ chúng ta đi nơi nào? Những đứa trẻ trong thành kia sẽ thế nào?” Nhạc Đức Văn trầm giọng hỏi.

“Mục tiêu của bọn chúng là ta, giờ ta đang dẫn dụ bọn chúng ra khỏi đó đây.” u Nam bình tĩnh đáp.

“Ngươi biết sẽ dẫn tới tai hoạ, vậy tại sao còn muốn trở về?” Nhạc Đức Văn trầm giọng nói.

“Ta…” u Nam trầm mặc.

Nếu như không quay về thì hắn ta nên đi đâu đây?

Thật ra, hắn ta không nghĩ nhiều như vậy. Hoặc là nói, hắn ta chỉ ôm theo tâm lý may mắn trong lòng.

“Chỉ cần ta dẫn dụ ác ma mạnh nhất đi, đám còn lại đã có A Tát Lộ ở lại lo liệu, bọn họ sẽ không có việc gì.”

Sau một hồi im lặng, hắn ta lên tiếng.

“Ngươi…”

Bùm!

Bỗng nhiên, vũng dung nham phía trước hai người nổ ầm ầm.

Có thứ khổng lồ gì đó giáng từ trên trời xuống, hung hăng rơi trúng vào dung nham.

Dung nham nóng rực bắn tung tóe khắp nơi hệt như mưa to.

Một con Ác Linh Tượng có hình thể cao hơn mười mét đang cong gối quỳ trong dung nham, kế đó nó chậm rãi đứng lên.

Nhiệt độ cao đốt ra từng luồng khói đen bên ngoài thân thể nó, nhưng nó chẳng hề mảy may thay đổi.

“Đây là… Tượng! !?” u Nam lộ ra một tia tuyệt vọng.

Tuy vẻ ngoài của Ác Linh Tượng rất cồng kềnh, nhưng thực chất tốc độ của bọn chúng cực nhanh. Sức mạnh tốc độ và mức độ ô nhiễm phóng xạ đều vượt xa Ác Linh Mã.

Hơn nữa, chỗ yếu hại của bọn chúng không ngừng dịch chuyển với tốc độ cao bên trong cơ thể, cho dù có làm chúng bị thương bên ngoài hay chặt đứt cả hai tay hai chân thì chúng vẫn có thể tái sinh trong chớp mắt.

Loại quái vật này vốn không phải đối thủ mà hắn ta có thể đối phó.

“Xem ra… Ta sẽ phải chết ở nơi này…” u Nam thả Nhạc Đức Văn xuống, nắm chặt chuôi đao.

“Ngài đi đi, ta có thể tạm thời ngăn cản nó.”

Đây là trách nhiệm của hắn ta, cũng là tai hoạ do hắn ta rước lấy, cho nên đúng lý ra phải do hắn ta gánh chịu.

“Tiểu tử.” Cơn giận của Nhạc Đức Văn không có chỗ trút ra. “Ngươi cảm thấy ngươi có thể chống chọi được mấy giây? Ngươi cảm thấy bây giờ ta còn có thể trốn được sao?”

Lúc đầu, ông ta còn định dưỡng lão thật tốt, kết quả thì sao?

Tiểu tử này dẫn Ác Linh tới bên cạnh, còn kéo tới trước mặt, làm liên lụy toàn bộ người trong thành dưới lòng đất đều đứng trước nguy cơ sinh tử.

Kết quả, giờ đây tiểu tử này lại còn nghĩ tới cái chết, dưới vòm trời này nào có chuyện tốt như vậy?

Giờ đây, thân thể ông ta vô cùng suy yếu, tuy rằng thương tích đã ổn, nhưng không có linh tuyến chống đỡ, ông ta cũng không phải người thích ứng Thiên Quang, cường độ thân thể kém xa u Nam.

Ông ta dựa vào cái gì để chạy trốn?

“Nghe đây tiểu tử.” Nhạc Đức Văn nghĩ kiểu gì cũng cảm thấy đây là đường cùng.

Ông ta nhìn Ác Linh Tượng cao hơn mười mét, thấy nó nâng một chân dẫm lên mặt đất màu đen bình thường, bước tới gần hai người.

“Ngươi có một thân thể mạnh mẽ nhưng lại không biết phát huy thế nào.” Nhạc Đức Văn vội nói, “Hiện tại bắt đầu đi, ta nói, ngươi làm!”

Ông ta vốn là Đại Tông Sư đỉnh phong cấp cao nhất.

Lúc trước ông ta có thể mưu đoạt mấy trăm năm lực lượng của Linh Phi Thiên, không chỉ dựa vào mưu lược của bản thân mà còn có thực lực cơ sở vô cùng ngang tàng.

Vậy nên, cho dù không có tố chất thân thể, vẻn vẹn chỉ có cảnh giới võ đạo và ông ta cũng rơi vào tình trạng không thể tăng tiến.

Nhưng… Trong những ngày ẩn cư ở thành trấn dưới lòng đất vừa qua, võ đạo mà ông ta vốn cho rằng đã đạt tới đỉnh điểm, vậy mà giờ lại có hơi lơi lỏng.

Cực hạn của tiên cơ ngăn địch, cực hạn của phòng ngự tuyệt đối, ông ta đều đã đạt tới rồi.

Mà cao hơn một bước… ông ta đã nhận được sự dẫn dắt từ bên trong Lò Luyện Đốt Tâm.

“Ngài muốn làm gì?” u Nam nhạy bén cảm nhận được tựa như vẫn còn một tia sinh cơ từ trong lời nói của Nhạc Đức Văn.

“Ta không muốn gì cả, ta chỉ...” Nhạc Đức Văn dừng lại một chút. “Vẫn chưa sống đủ.”

Vù!

Lúc bấy giờ, một cánh tay to lớn của Ác Linh Tượng giáng xuống đầu.