Chương 1880: Lựa chọn (3)
Bóng đen dày đặc che kín hai người trong thoáng chốc, rất nhanh đã tới gần.
Đúng lúc này, Nhạc Đức Văn nắm chặt tay cầm đao của u Nam, rồi nhấc lên một chút.
Hai cánh tay một lớn một nhỏ cùng lúc đan xen vào nhau.
Trong mắt Nhạc Đức Văn lóe lên dị sắc nồng đậm, đó là một loại khí chất trống rỗng không thể hiểu nỗi.
Thân thể hoàn chỉnh khổng lồ của Ác Linh Tượng được chiếu rọi rõ nét trong đồng tử của ông ta.
Mà trên thân thể hoàn chỉnh này có những dây đỏ đang nhanh chóng biến hóa.
Những dây đỏ này không ngừng di động, lúc thì mờ nhạt, khi lại trở nên đậm dần, không ngừng phát sinh động thái mới theo động tác của Ác Linh Tượng.
Phập phập.
Đao của u Nam chuẩn xác chém trúng cánh tay của Ác Linh Tượng trước một bước.
Sau những tiếng phập phập, cánh tay thô to rơi xuống.
“Đi!” Nhạc Đức Văn chỉ dẫn u Nam quay người chạy thật nhanh về nơi xa.
Vừa rồi đã là cực hạn mà ông ta có thể làm được.
Nếu hiện tại Ác Linh Tượng vẫn còn thực lực mạnh như ban đầu…
Ừm... phỏng chừng là đánh không lại.
Chỉ e ông ta còn chưa tới gần được bao lâu thì đã bị ô nhiễm thành Ác Linh mất rồi…
Nếu như không bị ô nhiễm, ông ta đúng là có thể dễ dàng tiêu diệt chúng.
Điều kỳ dị chính là Ác Linh Tượng vốn nên tiếp tục truy kích, giờ đây lại đứng yên tại chỗ một cách quỷ dị, ôm lấy cánh tay của chính mình gào lên thảm thiết.
Mà cánh tay vốn nên lập tức tự lành của nó lại giống như đã chết, hoàn toàn không có dấu hiệu tái sinh.
Vụt!
Thân hình nữ ác ma tóc trắng thoắt cái đã xuất hiện bên cạnh Ác Linh Tượng.
Ánh mắt nàng ta cũng trông thấy cánh tay không có cách nào tái sinh kia.
“Đây là... !?”
Nàng ta không thể hiểu nỗi.
Rõ ràng hạch tâm của Ác Linh Tượng vẫn còn, chẳng những vậy còn hoàn hảo không chút tổn hại, vậy tại sao một cánh tay lại không thể phục hồi nguyên vẹn.
“Bọn chúng đang trốn đi theo hướng Nguyên Thành. Mạc Thành đại nhân, chúng ta nhất định phải nhanh lên. Nếu không...” Một ác ma hiện thân.
“Sợ gì chứ? Cho dù có tiến đến Nguyên Thành, bọn chúng cũng đừng mong sống sót! Huyết Minh không ngăn được chúng ta đâu!” Nữ ác ma tóc trắng trầm giọng nói.
“Đuổi theo cho ta! Một đám phế vật!” Nàng ta nghiêm nghị quát lớn.
Ngay lập tức, từng bóng dáng Ác Linh mau chóng đuổi theo phương hướng của u Nam.
Bọn chúng đều có cánh, nếu không phải tuyến đường của u Nam thực sự quá mức uốn lượn thì bọn chúng đuổi kịp từ lâu rồi.
“Mới vừa rồi là chiêu thức gì! ?” Lúc này, u Nam đang cõng Nhạc Đức Văn lao đi nhanh như chớp.
Nhưng hắn ta vẫn có cảm giác không hiểu thấu đối với chiêu vừa nãy.
Ác Linh có vô số năng lực khôi phục và chữa lành, mà một đao kia của ông ta lại khiến cho năng lực chữa lành của đối phương mất đi hiệu quả.
Chuyện này đúng là… khó lòng tưởng tượng nổi!
“Rất nhiều người tưởng rằng đạt đến Chung Thức vô hạn đã là cực hạn của võ đạo, nhưng thật ra ở tận cùng con đường kia vẫn có khe hở mới.” Nhạc Đức Văn bình tĩnh nói.
Chung quy, ông ta đã từng là cường giả đỉnh cấp đứng tại đỉnh phong, cho dù phải bỏ đi tất cả linh tuyến vì ô nhiễm, nhưng cảnh giới thì vẫn còn đó.
“Cấp độ cao hơn? Chung Thức?” u Nam nghe không hiểu. Bởi vì hắn ta thậm chí còn chẳng phải Tông Sư.
Hắn ta chỉ là Thiên Quang giả, chỉ tu hành dựa vào việc rèn luyện võ nghệ đặc thù trên mặt đất.
Hắn ta không mấy hiểu rõ cả một hệ thống võ đạo của Đại Linh kia.
“Ngươi còn cách cảnh giới kia rất xa. Nhưng ngươi có hy vọng đó. Tâm thành tắc minh, tâm tri tắc linh*. Sau khi ngươi đạt tới một bước kia sẽ lập tức thấy được thế giới hoàn toàn bất đồng.” Nhạc Đức Văn thở dài.
* thành tâm ắt sẽ trở nên sáng suốt; hiểu rõ lòng mình ắt sẽ trở nên khôn ngoan.
“Xem ra… Có lẽ những lời Nhạc sư phụ nói lúc trước đều là thật.” u Nam trầm giọng nói.
Hắn ta vẫn hơi nghi ngờ độ tin cậy của những lời ông ta từng nói, liệu Nhạc sư phụ có thật sự từng dạy dỗ Huyết Vương hay không.
Nhưng bây giờ xem ra… Lão nhân này đã ẩn mình quá sâu rồi.
“Chờ khi chúng ta đến được Nguyên Thành, nói không chừng…”
“Cẩn thận! !” Đột nhiên, Nhạc Đức Văn quát lớn, vội vã đẩy người hắn ta về phía trước.
u Nam phản ứng trong thoáng chốc, cõng theo ông ta cùng nhảy sang bên trái.
Oành! !!
Tiếng động rất lớn ập tới.
Một cột trụ tử tinh khổng lồ có đường kính mấy chục mét ầm ầm rơi xuống đất phía trước bọn họ.
Trụ tử tinh cao hơn trăm mét, tựa như một tòa lầu cao, đột ngột xuất hiện trên mảnh đất này.
Loảng xoảng.
Đi kèm âm thanh hệt như tiếng lưu ly vỡ vụn, toàn bộ trụ tử tinh nhanh chóng vỡ tan tành và hóa thành vô số mảnh vỡ tiêu tán.
Trong đó, ở trung tâm lộ ra bóng dáng yểu điệu, tinh tế.
Tóc trắng, eo nhỏ, áo đen, trên người có hoa văn đường vân màu tím uốn lượn. Phảng phất như những ký tự chi chít chằng chịt.