Chương 1881: Lựa chọn (4)
Chính là ác ma Mạc Thành vừa đuổi tới lúc nãy.
“Các ngươi trốn không thoát đâu...”
“Tinh thể màu tím với cường độ phóng xạ thế kia, một khi đụng phải là chúng ta lập tức xong đời.” Nhạc Đức Văn không cần chạm vào vẫn có thể nhìn ra được ác năng phóng xạ đáng sợ của loại tinh thể màu tím kia.
Nếu như nồng độ khói đen của Ác Linh Tượng là phóng xạ ác năng cường độ cao, vậy thì loại tinh thể màu tím này chính là ác năng có nồng độ đã tăng lên tới thể hóa rắn.
Trên thế giới này, đa số vật chất đều sẽ có ba loại trạng thái là rắn, lỏng và khí.
Mà Ác Linh Tượng vẫn chỉ là trạng thái khí, còn kẻ trước mắt này đã nhảy thẳng tới trạng thái rắn.
Mức chênh lệch và cường độ trong đó, chỉ cần ngẫm lại đã cảm thấy rùng mình.
“Vậy nên ta mới bảo ngài trốn trước...” Vẻ mặt u Nam tỉnh rụi, cầm đao cúi người. “Ta phỏng chừng là không đi được nữa rồi.”
“Trốn? Trốn không thoát đâu.” Nhạc Đức Văn cười khổ. Ông ta mở miệng như thể còn muốn nói gì đó, nhưng rõ ràng đối phương không có nhiều kiên nhẫn chờ bọn họ trao đổi nội bộ.
Một tia sáng màu tím hiện lên.
Chỉ vừa lóe lên cách đó trăm mét mà đã phóng tới. Thậm chí, còn không tới thời gian một chớp mắt.
Khuôn mặt của nữ ác ma tóc trắng kia phảng phất như dịch chuyển tức thời, thoáng chốc đã xuất hiện cách hai người một mét.
Nàng ta phất tay chém ra.
Một đao thẳng do tử tinh ngưng tụ thành chém ra đường vòng cung diễm lệ.
Nhưng một đao ấy, thất bại rồi…
Nhạc Đức Văn đã sớm đẩy u Nam ra, hai người nghiêng ngả trông cứ như ngã sấp xuống đất.
Cú ngã này trái lại vừa khéo tránh được một đao kia.
“Hả?” Trong lòng Mạc Thành khẽ kinh ngạc, lại lần nữa tiến về phía trước.
Vút vút vút mấy bận, ánh đao của nàng ta chém ra liên tục, nhưng lại không có cách nào chạm vào hai người.
Nàng ta cũng không xuất thân từ Tông Sư võ đạo, mà là xuất thân Thần Phật, không có bao nhiêu hiểu biết trên phương diện này.
Nhưng dù là vậy thì nàng ta cũng nhìn ra được rõ ràng lão đầu có tài nghệ võ đạo cực cao trong hai người.
Trong lúc nhất thời, ánh đao màu tím liên tiếp chém xuống, nhưng hai người kia đang không ngừng trốn tránh dưới ánh đao, không bị chút thương tích nào.
Mạc Thành cũng từng gặp qua Tông Sư võ đạo còn sót lại, nhưng chưa từng có người nào có thể liên tục né tránh thế tiến công của nàng ta trong khi mức độ chênh lệch lớn như thế.
Ngay cả những kẻ được gọi là Đại Tông Sư cũng không thể!
Lúc này, tốc độ của nàng ta há lại chỉ gấp đôi đối phương thôi đâu? Gấp ba bốn lần thì có.
Nhưng… Điều quỷ dị chính là nàng ta vẫn không có cách nào chạm tới hai người.
Hơn nữa, chẵng những vậy, nàng ta còn cảm nhận được, hình như trong mắt lão đầu tử này có thứ kỳ dị nào đó đang nhấp nháy…
Đó là…
Đột nhiên, sắc mặt nàng ta cứng lại.
Giữa lúc một đuổi một chạy, bởi vì mảiquan sát loại kỹ xảo kỳ dị kia mà bọn họ bất tri bất giác chạy tới khu vực biên giới của Nguyên Thành lúc nào không hay.
Vả lại…
Nhìn bóng dáng u Nam và Nhạc Đức Văn đang gấp gáp chạy trốn, nàng ta không tiếp tục truy kích, mà thân thể có chút cứng đờ tại chỗ, nhìn mặt đất cách đó mười mấy mét phía trước.
Nơi đó…
Ầm ầm! !!
Tiếng nổ to lớn truyền đến.
Một bóng huyết ảnh khổng lồ phá đất xông ra, bay vút lên trời và lơ lửng giữa không trung.
“Máu thịt! ! Ha ha ha ha! ! Máu thịt tươi mới! !!”
Thứ phá vỡ mặt đất và bay lên giữa không trung là một con bướm dị dạng dữ tợn có cái đầu cực lớn.
Nếu chỉ là bướm biến dị bình thường, tất nhiên Mạc Thành sẽ không để ý. Nhưng thứ trước mắt này…
Thân dài ít nhất hai mươi mét, chỗ có đường kính nhỏ nhất trên thân thể cũng hơn sáu mét.
Từng đôi cánh lít nha lít nhít phía sau rung động với tốc độ cao lúc bay lượn.
Còn có mặt người đỏ sậm tạo thành từ vô số con mắt kia.
Đây là Huyết Tiên Tử! !!
Sắc mặt Mạc Thành trở nên cực kỳ khó coi.
Chỉ đứng yên tại chỗ mà nàng ta cũng có thể cảm nhận được huyết khí đáng sợ rợp trời lấp đất, che phủ phạm vi cả vài trăm mét xung quanh trên người đối phương.
Đó là một loại phóng xạ ác năng của Ác Linh khác xa tháp Sát Na.
“Là loại phụ thân không có cấm ăn nha...” Huyết Tiên Tử tham lam cúi mặt tới gần, dò xét Mạc Thành trước mắt.
“A… đồ ăn ngon mà ta yêu thích. Đặc biệt là còn có vị cay...” Huyết Tiên Tử này say mê mở ra chân trùng, giống bàn tay to lớn đang rộng mở.
“Chết đi! !”
Mạc Thành đột nhiên rút đao ra, hóa thành hư tuyến màu tím xông lên.
Đúng lúc đó, Huyết Tiên Tử cũng biến thành một sợi dây đỏ.
Cả hai nhanh chóng lao vào nhau, chớp mắt đã có vài chục, vài trăm tia lửa nổ tung.
“Chúng ta an toàn rồi!” u Nam kéo Nhạc Đức Văn đặt mông ngồi trên thảm máu ở Nguyên Thành, thở phào nhẹ nhõm.