Chương 1882: Lựa chọn (5)
“An toàn, ngươi quen tên đó à?” Nhưng Nhạc Đức Văn lại không hề thả lỏng mà chỉ vào một người ở hướng Nguyên Thành và trầm giọng hỏi.
u Nam ngẩng đầu nhìn sang bên kia với tâm trạng và sức lực cạn kiệt.
Chỉ thấy một lão nhân tóc hoa râm, khoác áo màu đen, tay xách vali đang đứng trên con đường duy nhất dẫn vào thành.
Ánh mắt lão nhân sâu thẳm mà bình tĩnh, nhìn chằm chằm về phía này, trông như đang nhìn về phương xa, lại có vẻ đang nhìn lom lom vào hai người.
“Hắn ta… chẳng lẽ là…! ?” u Nam có tố chất thân thể cực mạnh, thị lực cũng mạnh hệt như vậy, lúc này vừa thoáng trông thấy tinh thể màu tím còn hơi mỏng trên người đối phương y như lúc đầu.
“Người huyết mạch u Nam. Hy vọng của ngươi đã đến lúc chấm dứt.”
Người tới không ai khác chính là người dẫn đầu đợt hành động săn bắt này—— Ác ma Hồng Tự.
Đồng thời, cũng là một trong những đại quản gia của tháp Sát Na.
Hắn ta xếp hạng thứ năm trong số mười ba ác ma mạnh nhất.
“Còn có... chủng loại có cảnh giới võ đạo vừa rồi kia.” Ánh mắt Hồng Tự chuyển sang Nhạc Đức Văn, trong trận giao chiến trước đó, tuy rằng hắn ta vẫn đang trên đường chạy tới, nhưng cũng thấy được toàn bộ quá trình thông qua thủ đoạn đặc biệt của ác ma.
Hắn ta vốn chẳng hề coi trọng lão già họm hẹm bên cạnh u Nam này là mấy, nhưng giờ khắc này, suy nghĩ của hắn ta đã thay đổi.
“Ngươi rất có tiềm lực, có muốn đến làm việc dưới trướng ta không?” Nếu như ác ma cao đẳng như hắn ta đồng ý, vẫn có thể chia một phần lực lượng của mình ra để cưỡng ép chế tạo ác ma mới.
Chỉ là ác ma như vậy không có tiềm lực mạnh bao nhiêu.
“Ta đến làm việc ở chỗ ngươi! ?” Nhạc Đức Văn sửng sốt. Ông ta ngược lại không hề nghĩ tới chút hy vọng sống sót ít ỏi thế mà lại xuất hiện kiểu này, còn là đến từ kẻ địch.
“Võ đạo của ngươi rất mạnh, đến mức ta xem không hiểu.” Hồng Tự nói thẳng. “Nhưng, nếu như ngươi nguyện ý dạy ta…”
Hắn ta còn chưa dứt lời.
Từng đóa huyết liên khổng lồ trồi lên, nở ra trên thảm máu bên cạnh ba người, sau đó trong âm thanh xé rách chói tai.
Chúng rút sợi rễ ra rồi đứng lên trên mặt đất và nhìn chằm chằm về phía ba người đang vây xem với ánh mắt như hổ đói.
“Nguyên Thành không cho phép đánh nhau.” u Nam trầm giọng nói, “Ngươi dám vi phạm quy củ của Huyết Minh à! ?”
“Quy củ?” Hồng Tự chậm rãi bước tới gần. “Vốn định để những tên phế vật kia sớm ngăn chặn các ngươi. Không nghĩ tới vẫn để cho các ngươi đến được nơi này...”
“Về phần quy củ...” Trong mắt hắn ta chợt lóe lên ánh sáng tím. “Trong mắt ta không có quy củ!”
Vút!
Trong chốc lát, hắn ta nhảy lên rất cao, vali trong tay nhanh chóng nhúc nhích, méo mó rồi mọc ra vô số sợi tơ màu đen.
Tất cả sợi tơ kết thành lưới lớn, chớp mắt đã bao trùm khu vực vài trăm mét xung quanh và rơi xuống dưới.
Hắn ta thậm chí còn chẳng thèm quan tâm đến huyết liên, dự định một mạch tiêu diệt toàn bộ.
Một chiêu này, bất kể u nam hay là Nhạc Đức Văn đều không thể tránh thoát, bởi vì phạm vi bao trùm quá lớn.
Tốc độ cũng quá nhanh, bọn họ căn bản không có bất kỳ khe hở nào để tránh né.
Trong hai người, người này lộ ra ánh mắt tuyệt vọng, người kia thì gượng cười.
Cả hai đều biết có thể chạy trốn tới nơi này đã là cực hạn.
Nhưng vẫn là...
“Bây giờ mà vẫn còn người dám làm trái ý chí Huyết Liên, thú vị lắm.”
Đúng lúc này, một bóng người mơ hồ bỗng dưng hiện lên dưới lớp lưới đen. Người đó đứng chắp tay, quan sát Hồng Tự.
“Ngươi! ?” Sắc mặt Hồng Tự cứng lại, hắn ta vậy mà hoàn toàn không phát hiện ra đối phương đến đây từ lúc nào. Hơn nữa, hình như mặt mũi của đối phương có chút quen mắt.
Nhưng cho dù là ai đi chăng nữa, thì nhất định phải mang người huyết mạch đi!
Hắn ta chỉ ngón tay ra.
Lưới đen bao trùm và rơi xuống trong tích tắc.
“Chẳng lẽ trong lòng ngươi chưa từng nghĩ qua nguyên nhân tại sao ta lại tới nơi này à?” Nam tử tóc dài tán loạn, ánh sáng đỏ trong đôi mắt khẽ bùng lên.
Chẳng biết tay hắn đã nắm lấy một thanh cự kiếm máu thịt đang cựa quậy sau lưng từ bao giờ.
*
Bên ngoài Thiên Liên cung.
Gương mặt Trương Vinh Phương hiện ra trên đỉnh cung điện to lớn đang chậm rãi nhắm mắt, đứng im bất động.
Ở độ cao trăm mét phía trên gương mặt, dưới tầng mây Thiên Mạc.
Hai bóng người đang đối diện nhau ở xa xa, lơ lửng giữa không trung.
Bên phải là bóng người mơ hồ được tạo thành từ vô số phi trùng màu đen, chính là Minh, một trong ba Ác Vương.
Còn bên trái là Trương Vinh Phương mặc huyết bào, hai mắt rực cháy huyết hỏa và đôi cánh đang chậm rãi vỗ sau lưng.
“Lang chưa từng dạy bảo qua ngươi.” Trương Vinh Phương từ từ ngẩng đầu, “Không mời mà đến, sẽ bị xem như đồ ăn vặt sao?”
“Ta không muốn xung đột với ngươi, nhưng việc này tuyệt không khoan nhượng.” Minh nói bằng giọng điệu lạnh như băng.