Chương 1901: Giao thủ (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1901: Giao thủ (2)

“Còn phải xem giữa Lang và Huyết Vương, rốt cuộc thắng bại ra làm sao.” Tác Nhĩ trả lời.

*

Bên ngoài tháp Sát Na.

Trương Vinh Phương và Bảo Lợi bay không nhanh không chậm đến cánh cửa ở thân tháp.

Ở phía trước, từng con ác linh khổng lồ đều đứng dậy nhường đường, không dám ngăn trở.

Đi thẳng đến trước cánh cửa giống như cự thú mở to miệng rộng, rốt cuộc thân hình Trương Vinh Phương dừng lại.

“Thật không hổ là tịnh thổ.” Hắn nói khẽ.

Những lời này vô cùng nhẹ, nhẹ đến mức Bảo Lợi trước mặt hoàn toàn không có nghe rõ hắn đang nói cái gì.

“Tới rồi, ngài…” Nàng đang muốn nói chuyện tiếp. Trong khoảng thời gian phi hành này, nàng đã nghĩ kỹ hơn mười loại phương thức và lấy cớ khác nhau, dùng với mục đích là kéo dài thời gian.

Nhưng...

Trương Vinh Phương đã căn bản không để ý đến nàng nói cái gì, phối hợp đẩy cửa tiến vào.

Cánh cửa được chế tạo từ tảng đá màu đen, cực kỳ nặng nề, mặt ngoài còn có ánh sáng tím rất nhỏ quanh quẩn.

Nhưng khi lòng bàn tay hắn ấn nhẹ một cái.

Ánh sáng tím trong nháy mắt tiêu tán, cánh cửa đá nặng vài chục tấn im hơi lặng tiếng mở vào bên trong.

Ánh mắt Bảo Lợi rung động, nếu như trước lúc này có người nói cho nàng biết, cánh cửa dính líu đến toàn bộ phóng xạ ác năng tháp Sát Na xung quanh sẽ được dễ dàng mở ra.

Nàng nhất định là sẽ cười nhạt.

Dù sao coi như là Tam Vương cũng không có cách nào mở cánh cửa này ra một cách dễ dàng như vậy.

Nhưng bây giờ…

Nàng nhìn tận mắt nhìn cánh cửa đá vốn nên được mở ra bên ngoài mạnh mẽ tự nhiên bị đẩy thành hướng vào phía trong.

Sắc mặt Huyết Vương thả lỏng bước từng bước tiến vào bên trong.

Nhưng tiếc là… hắn vừa mới đi đến trước cửa thì đột ngột dừng lại.

Cũng không phải là hắn muốn dừng lại.

Mà tại một tầng ở bên trong cánh cửa, dưới đèn treo trong đại sảnh chán chường mà tục tằng, một hình người cao lớn mặc bộ đồng phục vừa người màu trắng đang yên lặng ngồi đó.

Khuôn mặt của hình người không có mắt không có lỗ mũi, chỉ có một cái miệng rộng hình đường thẳng, chính là Lang chẳng biết xuất hiện ở đây từ lúc nào.

Bộ đồ đồng phục trên người nó rất tinh xảo, vừa người, đồng thời còn lắp đặt từng cửa rãnh và các loại hoa văn vặn vẹo, rất giống như bộ đồ du hành vũ trụ trong trí nhớ của Trương Vinh Phương.

Chỉ là thiếu mũ bảo hiểm.

“Không mời mà tới chính là ác khách, Huyết Vương sẽ không đến cả điều này cũng không biết chứ?” Lang đứng dậy từ trên chiếc ghế salon bằng da, nhìn thẳng vào Trương Vinh Phương.

“Thật có lỗi, chỉ là bởi vì ta thực sự quá nhớ đến truyền thuyết trong tháp Sát Na nên đi thăm, có chút thiếu cấp bậc lễ nghĩa.” Trương Vinh Phương bình tĩnh trả lời.

Tới tình trạng cảnh giới như của bọn họ hiện giờ, cho dù có cách khá là xa, nhưng một khi bản bộ của mình bị tập kích thì nhất định đều có thể phản ứng kịp trước tiên.

Cho nên đối với sự xuất hiện của Lang, hắn cũng không cảm thấy bất ngờ.

“Cho nên, ngươi tới nơi này là vì cái gì?” Lang lên tiếng hỏi. Hắn ta vốn đang tiếp tục làm chuyện chưa xong trước đó ở biển Lãng Quên.

Nhưng cảm ứng được bên trong tháp có ảnh hưởng to lớn, dó đó mới trước tiên quay lại nơi này.

May mà hắn ta trở về đúng lúc.

Trong tháp có bí mật hắn ta không muốn bị người khác phát hiện. Những người khác thì còn được, dùng cơ chế phòng ngự của bản thân tháp là có thể đối kháng giải quyết.

Nhưng Huyết Vương thì…

“Ngươi, xem qua tuyết bay lả tả tán loạn chưa?” Trương Vinh Phương không có trả lời vấn đề của hắn ta, mà là bỗng nhiên hỏi ngược lại.

“Trước đây từng xem qua.” Lang ngừng một lát, trả lời. Hắn ta mãi mãi cũng chỉ là đường môi cười mỉm, bởi vì không có hai mắt, cho nên biểu cảm chỉ có thể dùng miệng để biểu hiện.

“Đó vẫn là rất nhiều năm trước đây, khi Thiên Quang không có mạnh như hiện tại.” Hắn ta bổ sung một câu.

“Chúng nó vô câu vô thúc, tung bay xung quanh, không có mục đích, lướt đi theo gió.” Trương Vinh Phương cảm thán: “Mà ta của hôm nay giống như bông tuyết lơ lửng kia. Mà số phận, chính là ngọn gió thổi tuyết bay.”

“Tuyết rơi xuống đất, là sẽ hòa tan.” Lang hoạt động cổ tay, đến gần phía cánh cửa từng bước một.

“Như vậy ngươi đoán xem, tuyết hôm nay có màu trắng hay là màu đỏ?” Trương Vinh Phương bỗng nhiên nói ra một câu không rõ ý nghĩa.

Hóa tuyết thành máu.

Trong lòng Lang nháy mắt lóe lên suy nghĩ này. Đồng thời hắn ta cũng nghĩ tới ý đồ đến đây của đối phương.

Máu hòa tan, như cũ vẫn là máu.

Đây cũng là điều Trương Vinh Phương muốn nói.

Chẳng qua hắn ta nghĩ, thật ra thì từ một ý nghĩa nào đó cũng là điều Lang phải làm.

“Đi Ác Lâm đi.” Lang mỉm cười nói.

Hắc Sa, Linh Đồ, Ác Lâm, trong ba vùng đại lục chỉ có Ác Lâm hung hiểm nhất.

Nơi ấy chỉ có vô số Thiên Quang trực tiếp soi sáng. Bất luận là ác linh hay là huyết duệ hay là người ký linh cũng không thể sinh tồn ở nơi đó.