Chương 1902: Giao thủ (3)
Chỉ có cường giả cấp cao nhất như Lang hiện giờ mới có thể bỏ qua hoàn cảnh ác liệt như vậy được.
“Tốt!” Trương Vinh Phương còn chưa dứt lời.
Hai người đã chợt hóa thành lưu quang bắn ra, bay về phía chân trời xa xa.
Chỉ là còn chưa bay đến một dặm, thân hình hai người đồng thời chợt lóe, trống rỗng biến mất trong vết nứt không gian vặn vẹo.
Bọn họ đúng là đồng thời vận dụng năng lực lối đi không gian.
Khoảng cách của cú nhảy không gian có giới hạn trên, nhưng nếu như liên tục mở ra thì không có hạn chế đó.
Hơn mười phút sau.
Trung bộ đại lục Ác Lâm.
Bầu trời màu bạch kim, toàn bộ chói lóa gai mắt, giống một cái bóng đèn thật lớn.
Mặt đất phía dưới hoàn toàn là cột sáng Thiên Quang rậm rạp không thể đếm hết được.
Khí mây mỏng manh miễn cưỡng cách ly Thiên Quang thành vô số cột sáng.
Mặt đất giống như bàn cờ khổng lồ màu trắng đen, tất cả ô vuông đều đang không ngừng biến hóa theo sự phiêu tán của khí mây.
Bùn đất trên đại địa đen kịt một màu, không có dung nham nóng chảy, không có cây cối, chỉ có Hắc Sa nhiều vô cùng.
Vụt.
Hai khe hở không gian một trước một sau mở ra tại chỗ cách đây chưa đến vài trăm mét trên vùng đất này.
“Ba tiểu gia hỏa kia thất bại, ta đã đoán ra được có khả năng ngươi muốn động thủ.” Lang cười nói: “Thật ra thì, nhiều khi, ngươi rất giống với ta, so với bất kỳ sự tồn tại nào, bất kỳ thế lực nào đều rất giống.”
Trương Vinh Phương nghe vậy, trong lòng chợt lướt qua dòng suy nghĩ.
“Chiếm mạnh nhất thế giới lâu như vậy, chưa bao giờ có người nào từng chạm đến cấp độ của ngươi. Lần này, ta muốn đi thử một chút.”
“Ta khác với bọn họ.” Lang khẽ lắc đầu: “Với tất cả mọi người, Tam Vương cũng vậy, La cũng thế, đều không giống nhau.”
“Làm sao mà không như nhau chứ?” Trương Vinh Phương hỏi ngược lại.
Thiên Quang không ngừng đốt cháy hai người, làn da ngoại hình của bọn họ trở thành một tầng lá mỏng nhàn nhạt.
Lang nhẹ nhàng cởi áo khoác, để lộ quần áo đốm vàng màu đen đang bó người.
“Nếu như ngươi biết tộc Linh Nhãn thì hẳn là cũng nên rõ ràng, sự phát triển sau cùng của tộc Linh Nhãn là đi lên con đường kết hợp giữa khoa học kỹ thuật và võ đạo.”
“Đúng là như vậy, nhưng võ đạo thì cũng chỉ có thế, giới hạn trên quá thấp, căn bản là không cách nào đối kháng với rất nhiều hệ thống khác.” Tuy Trương Vinh Phương có xuất thân từ võ đạo, nhưng hắn biết rõ nhất giới hạn trên của hệ thống này ra làm sao.
“Giới hạn trên thấp?” Lang thấp giọng cười rộ, tiếng cười từ nhỏ đến lớn, càng ngày càng vang vọng.
Lúc này bức xạ Thiên Quang đã tăng lên trên người hai người nhiệt độ cao tới mấy nghìn độ.
Nhưng hai người đều không có bất kỳ phản ứng nào.
Trương Vinh Phương đã cắn nuốt hàng mẫu của Lạp Đế Da Lam, độ chống lại đối với sức nóng của bản thân đã đạt đến mức độ kinh khủng chín trăm ngàn độ.
Cắn nuốt càng nhiều hàng mẫu, giới hạn trên của năng lực bản thân hắn sẽ càng cao, càng mạnh.
Đây cũng là chỗ kinh khủng của sinh vật Cứu Cực. Ngoại trừ nhược điểm ở phương diện linh hồn ra, về thân thể, nó gần như là vô địch.
Lúc này tiếng cười của Lang rốt cuộc dừng lại.
Hắn ta giơ một ngón tay lên, chỉ hướng Trương Vinh Phương.
“Thật ra thì, cũng không phải là giới hạn trên võ đạo của khu trao đổi thấp, mà là, cảnh giới phía sau giới hạn trên cần có điều kiện thăng cấp cực kỳ hà khắc.”
“Vậy thì ngươi thăng cấp chưa?” Trương Vinh Phương hỏi ngược lại.
“Ngươi đoán xem?”
Lang cười quỷ dị, thân hình bỗng nhạt dần đi, tiêu tán ngay tại chỗ.
Trong nháy mắt quang ảnh chợt lóe.
Keng! !
Trương Vinh Phương giơ tay lên ngăn trở móng tay bén nhọn đâm tới phía sau.
Nhưng khiến hắn hoàn toàn không nghĩ tới là, móng tay kia trong nháy mắt nát bấy, nổ tung, hóa thành vô số mảnh vỡ thật nhỏ.
Mà toàn bộ những mảnh vỡ này đều do vô số máu thịt cực nhỏ kết nối, chúng nó trong nháy mắt đã thi triển ra một bộ kiếm trận loại nhỏ cực kỳ tinh diệu.
Vụt!
Không có tiếng vang cực lớn, khi kiếm trận rơi lên bên ngoài máu tươi trên người Trương Vinh Phương thì vô số mảnh nhỏ đâm qua đi vào giống như bình thường.
Ở trong mắt người thường, đây có vẻ như là một lần đánh lén đơn giản, sau đó móng tay bùng nổ, mảnh nhỏ làm Trương Vinh Phương bị thương.
Nhưng cấp bậc hôm nay của hắn cường hãn cỡ nào, về mặt phòng ngự cơ thể, nếu muốn chạm đến bản thể của hắn thì ít nhất phải đột phá từng tầng lá chắn máu tươi che phủ trên người trước.
Mà những mảnh vỡ này lại có thể làm được.
Trương Vinh Phương rít lên, sóng âm kinh khủng tạo nên hiệu quả rung động tinh thần chấn động ý thức.
Tiên pháp tụ linh chợt được sử dụng.
Nhưng những thế tiến công chạm đến linh hồn ấy hóa thành sóng gợn vô hình, trong nháy mắt khi va chạm vào Lang thì lại giống như cái gì cũng không đụng tới, trực tiếp xuyên thẳng qua người hắn.