Chương 1951: Mưu tính (4)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 696 lượt đọc

Chương 1951: Mưu tính (4)

Bởi vì bản thân Lang có thân phận là kiệt tác tối cao của tộc Linh Nhãn, cho nên để tránh cho sức tính toán kinh khủng của hắn ta phát hiện việc này.

Hệ thống ẩn giấu ấy, bản thân là không tồn tại, cũng không có chạy.

Chỉ có chờ đến một khắc trước khi sắp khởi động lối đi, La mới đưa nó vào, sau đó trong nháy mắt khởi động thay.

Mà trước đó, bọn họ đều phải biểu hiện hoàn toàn phối hợp với tất cả hành động của Lang.

“Chư vị, thời khắc cuối cùng sắp đến rồi, để tiết kiệm thời gian, mọi người có thể đi trở về tụ tập người muốn rời khỏi.” La nhắc nhở.

Mọi người ở đây đều trao đổi ánh mắt, khẽ gật đầu.

Ngoại trừ không có Thủ Mật Nhân ra, tràng cảnh bây giờ, giống như khiến cho bọn họ trở về tình cảnh lúc đối phó Huyết Minh năm đó.

Thái Uyên.

Vô số vết rạn màu đỏ thẫm kéo dài lên trên theo biển Lãng Quên.

Vết rạn lướt qua tầng thứ 9, nhanh chóng nhảy vào tầng thứ tám.

Nơi nó đi qua, sân thần phật đều bò đầy tảng lớn máu thịt đỏ thẫm.

Trong không khí bắt đầu tỏa ra khí tức tà ác hỗn loạn, bạo ngược, điên cuồng nhè nhẹ.

Mà Trương Vinh Phương lúc này căn bản không có chú ý tới những thứ này. Hắn đang đắm chìm trong sự mừng rỡ vì tinh thần lực lại một lần tăng vọt.

Nếu như nói trước khi mở ra huyết mạch Vực Sâu ý chí tinh thần của hắn là một, vậy thì cho đến bây giờ, tinh thần lực của hắn đã nhảy lên tới ba trăm!

Từng âm hồn bị cắn nuốt, tinh thần lực của bọn chúng trải qua không ngừng mài giũa chém giết, sinh ra hồn chất trong suốt, cũng sẽ tăng thêm tinh thần lực của Trương Vinh Phương.

Mà Thánh Hồn bạch quang trong đó, một lần càng có thể tăng một mảng lớn.

Nói theo ý nào đó, những Thánh Hồn bị hắn ban tặng huyết mạch thật ra thì xem như là người của Vực Sâu.

Bọn họ chính là hắn, hắn chính là bọn họ.

Vực Sâu to lớn cỡ nào, tương tự với Trương Vinh Phương to lớn ra sao.

Đây mới là huyết mạch thiên phú kinh khủng nhất của Trương Vinh Phương.

Lúc này ở giữa biển Lãng Quên.

Nước biển đã chỉ còn lại có một nửa, hơn nữa màu sắc của một nửa nước biển ấy cũng trở nên nhạt hơn trước kia rất nhiều, từ màu đen biến thành màu xám.

Nhưng thỉnh thoảng nước biển sẽ quỷ dị biến trở về màu đen.

“Ta cảm thấy…”

Lúc này đây, Trương Vinh Phương không có dựa vào bất luận ngoại lực gì hết, mà là thuần túy dựa vào chính mình, mơ hồ cảm nhận được, sự tồn tại mơ hồ thuộc về không gian Cách Thức.

Khi ý thức linh hồn thăng hoa đến độ cao nhất định là có thể cảm ứng được sự tồn tại của không gian Cách Thức.

Là có thể sơ bộ chạm đến, sự tồn tại kỳ dị thuộc về cánh cửa của Đạo.

Trước đó bởi vì Lang đã hủy diệt Na Bất Tu Tư, dẫn đến hắn thẹn quá hoá giận vung tay với Lang.

Tuy rằng cuối cùng là hắn bị thua ẩn núp xuống, nhưng Lang cũng đã tiêu hao rất nhiều, không dám tiếp tục truy kích.

Hai bên xem như là ăn ý ngừng chiến.

Mà bây giờ.

Trương Vinh Phương rốt cuộc dựa vào bản thân mình, lại một lần nữa, tìm ra được vé tiến vào cửa không gian Cách Thức.

Hắn lơ lửng ở bên trong biển Lãng Quên, ngẩng đầu lên, loáng thoáng có thể nhìn thấy ở phía trên nước biển, đang có một đoàn bạch quang mơ mơ hồ hồ, đang lóng lánh, đang lưu chuyển.

Ở bên trong bạch quang kia, hắn mơ hồ cảm thấy một tia dao động tinh thần thuộc về Linh tiền bối trước đây.

Thời gian trôi qua hai trăm năm, trong lòng Trương Vinh Phương chợt tuôn ra một tia cảm khái.

Bây giờ hắn, cuối cùng cũng đường đường chính chính thu được tư cách tiến vào không gian Cách Thức.

Vù! !

Cuồng phong gào thét, toàn bộ phía trên biển Lãng Quên, vô số cơn gió đỏ máu thổi lất phất, xoay tròn, rất nhanh đã ngưng tụ ra một hình người mơ hồ bán trong suốt.

Hình người kia khắp toàn thân mọc con ngươi đỏ thẫm, màu nền là màu xám, không có ngũ quan, không có quần áo, giống như một con búp bê đông lạnh.

Đây cũng là bản thể của Trương Vinh Phương hôm nay.

Hoặc có lẽ là, bản thể linh hồn.

Hắn ngẩng đầu lên, chậm rãi tới gần hướng phía tia sáng kia.

Rất nhiều chuẩn bị dự đoán vốn dĩ đã làm xong, tại thời khắc này chưa từng có tác dụng. Hết thảy tất cả, đều thất bại tại trong nháy mắt khi tới gần bạch quang.

Một sức hút khổng lồ chợt đáp xuống trên người Trương Vinh Phương, dùng sức kéo vào bên trong.

Vụt!

Trong nháy mắt, hắn thấy hoa mắt, lại một lần nữa tiến vào không gian kỳ dị bốn phía đen nhánh kia.

Mà trước mắt, vẫn là ba bậc thềm đá lập lòe kia.

Ba thềm đá ấy không hề nối liền, mà là lơ lửng ở giữa không trung, từng cái cách xa nhau phải mấy mét.

Trương Vinh Phương trôi ở giữa không trung, nhìn cánh cửa hiện lên ánh sáng trắng.

“Rốt cuộc… ta lại vào được.”

Hắn không chần chờ, bay về phía trước gần một chút, hai chân vững vàng rơi lên trên thềm đá thứ nhất.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right