Chương 1952: Mưu tính (5)
‘Là ngươi à. ’ Giọng của Linh lại truyền đến.
“Hai trăm năm không gặp, Linh sư phụ, từ lần trước gặp mặt đến giờ vẫn khoẻ chứ.” Trương Vinh Phương chân thành thăm hỏi.
‘Ta vẫn là như cũ. ’ Linh dừng một chút: ‘Sự phát triển của ngươi ngược lại rất nhanh! Chỉ mới hai trăm năm đã đến được cấp độ này rồi. Ở khu vực của ngươi, ngươi là người thứ 3. ’
“Người thứ 3? Xin hỏi Linh sư phụ, hai người phía trước là ai? Có để lại tên tuổi không?” Trong lòng Trương Vinh Phương dâng lên một tia hiếu kỳ.
“Không nhớ rõ, có điều một người trong đó là đại nguyên lão của tộc Linh Nhãn, là một đứa nhỏ rất không tệ.” Linh trả lời.
“Tộc Linh Nhãn hiện tại đã triệt để tiêu vong.” Trương Vinh Phương nói.
“Đúng vậy, có chút đáng tiếc. Có điều đây cũng là tất nhiên. Tinh cầu của bọn họ không thể thoát khỏi vận rủi đã định trước rồi.” Linh thở dài nói: “Được rồi. Không phải ngươi muốn hỏi vấn đề sao?”
“Đúng thế, vãn bối muốn cầu giáo, nên như thế nào để tiến vào tầng thứ cao hơn Nhập Vi.” Trương Vinh Phương nói.
“Nhập Vi, không phải ngươi đã đạt đến rồi sao?” Linh hồi đáp.
“Chỉ mới đạt đến cấp phân tử thôi.” Trương Vinh Phương trả lời: “Nhưng đối thủ của ta mạnh hơn ta.”
“Ta không biết cái gì là cấp phân tử hay cấp khác gì cả, có điều, Nhập Vi chỉ là đại biểu cho một cảnh giới vi mô, không phải đại biểu cho thắng bại tuyệt đối. Không cần quá cầu thành ở phương diện này.” Linh trả lời.
“Võ đạo Nhập Vi, sau đó là Biến Hóa Đạo, sau đó nữa là Thiên Chùy Bách Luyện.
Biến Hóa Đạo là chỉ ứng dụng của các loại tổ hợp kỳ diệu sau khi Nhập Vi, hiểu ra vạn vật đều là từ hạt trụ cột nhất tổ hợp dựng thành. Cho nên gọi đó là Biến Hóa Đạo.
Mà Thiên Chùy Bách Luyện, có hai giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất, là đem linh hồn của ngươi triệt để dung nhập hạt khống chế tự thân, khắc lên đó ấn ký chỉ thuộc về riêng mình.”
Trương Vinh Phương hơi nhướng mày.
“Như vậy giai đoạn thứ hai thì sao?” Đây là lần đầu tiên hắn nghe được cảnh giới cao thâm phía sau võ đạo Nhập Vi.
“Giai đoạn thứ hai, là ngươi chính là hạt, hạt chính là ngươi. Linh hồn ý thức của ngươi chính là vật chất, có thể chuyển thành hình thái cơ bản của vật chất. Mà vật chất cũng có thể bị phân giải chuyển hóa thành linh hồn của ngươi bất cứ lúc nào. Thiên địa vạn vật, ý thức của ngươi kéo dài đến nơi nào, chỗ đó chính là cánh tay của ngươi.”
Linh cảm thán.
“Ở trong hệ thống của Long tộc bọn ta, cái này gọi là Lấy Linh Hợp Đạo.”
“Lấy Linh Hợp Đạo.” Trong lòng Trương Vinh Phương có điều chợt bừng tỉnh. Hắn bỗng nhiên nghĩ tới loại sức mạnh tan rã kỳ dị của thế giới mục nát.
Lúc này hắn vội vàng miêu tả sơ qua cho Linh.
“Đó chính là cảnh giới Thiên Chùy Bách Luyện. Nơi ý chí lướt qua, tất cả đều cho mình sử dụng, biểu hiện cụ thể ở bên ngoài, chính là tan rã tất cả ngoại lực.” Linh trả lời.
Trương Vinh Phương âm thầm so sánh với chính mình.
Hôm nay hắn cùng lắm chỉ có thể khống chế máu thịt đại khái to bằng phân tử, điều này vẫn còn là chính bản thân hắn tính toán.
Bởi vì con số cụ thể, hắn đều là thông qua thư tịch bên La trước đó để tiến hành so sánh, nhưng so sánh với Lang thì, hắn không biết mình cách đối phương có còn xa lắm không.
“Như vậy xin hỏi, bây giờ đệ tử nên ứng đối với kẻ địch như vậy ra sao đây?” Trương Vinh Phương vắt óc suy nghĩ cũng không đưa ra được kết quả, lại lên tiếng hỏi.
“Trong thời gian ngắn ngươi không cách nào tăng cảnh giới lên, vậy thì đi phương hướng mà ngươi am hiểu nhất.” Linh mỉm cười, cho ra kiến nghị.
“Phương hướng ta am hiểu nhất! ?” Trương Vinh Phương bỗng nhiên sửng sốt. Nhưng bây giờ biển Lãng Quên đều sắp ăn hết sạch rồi.
Hồn thể bên trong khoang trong Vực Sâu của hắn đã đột phá hơn trăm triệu.
Thứ còn dư lại đều là hồn thể không đủ tà ác, thiếu hung ác, đối với hắn thì những hồn thể ấy có giá trị không lớn.
Hiện tại phải chờ Thánh Hồn không ngừng sinh ra, tăng lượng lớn huyết mạch mới.
“Ngươi lấy chém giết hỗn loạn thành đạo, đè ép va chạm ra linh hồn thăng hoa cực hạn, như vậy chỉ cần mạnh mẽ hơn hồn thể quá nhiều, ngươi lại càng mạnh mẽ. Không bằng đi mọi nơi hấp thu càng nhiều hồn thể?” Trong nháy mắt Linh đã xem thấu bản chất của Trương Vinh Phương, đề nghị.
“Thế nhưng hồn thể cường đại của tinh cầu này chỉ có nhiêu đó thôi, tất cả biển Lãng Quên, còn lại đều bị Bạch Đồng cắn nuốt, ta…” Trương Vinh Phương cau mày khổ sở nói.
“Tinh cầu khác gần đây thì sao?” Linh bỗng nói một câu, làm hắn chấn động tỉnh táo lại từ sự khó khăn.
Những tinh cầu khác! !?
Trương Vinh Phương lập tức nhớ tới, có thể mở ra lối đi gần đến thế giới khác cơ mà! !?
Tinh cầu này ít, vậy còn có những tinh cầu khác nữa! !
Hắn hồi tưởng lại cánh cửa lối đi đi thông thế giới khác mà La đã mở ra cho hắn trước đây.