Chương 1968: Tận cùng (10)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,296 lượt đọc

Chương 1968: Tận cùng (10)

Bọn họ không cảm thấy mới chỉ thế thôi, Lang đã bị giết hoàn toàn.

Để Ba dừng ở phía trước Bạch Tháp, ở vị trí bị bàn tay khổng lồ ấn xuống. Đó chính là vị trí của Lang.

“Không thể nào đoán trước được.”

Hắn nhẹ giọng trả lời.

“Nhưng, nếu như trên đời này có ai có thể chân chính thắng nổi Lang. Vậy thì, nhất định chỉ có một người.”

Hắn dừng một chút, tầm mắt chuyển đến trên người Trương Vinh Phương.

“Đó chính là hắn!”

Lúc này bàn tay khổng lồ kia chậm rãi nhạt dần, tiêu tán, giống như tất cả đều là ảo giác.

Nơi vị trí của Lang, vô số hạt màu vàng nhỏ vụn một lần nữa hội tụ.

Những hạt ấy hội tụ rất chậm, rất chậm. Cho đến vài giây sau mới dần dần hình thành nên đường viền thân thể nguyên bản của Lang.

“Nhập Vi. Cuối cùng ngươi cũng đạt đến bước này.” Hắn ta ngẩng đầu nhìn chăm chú vào Trương Vinh Phương.

Một kích vừa rồi gây nên cho hắn ta thương tổn không nhỏ, cũng tạo cho hắn ta sự bất ngờ không ít.

“Đúng vậy.” Trương Vinh Phương gật đầu: “Tuy chỉ là mới vừa bước vào, nhưng đối phó với ngươi, vậy là đủ rồi.”

“Vậy là đủ rồi?” Lang lại cười to: “Chỉ là Nhập Vi cấp phân tử, ngươi cho rằng ngươi là ai chứ? ? Đại nguyên lão ban đầu! ? Nếu không phải ta vội vàng không kịp chuẩn bị, ngươi ngay cả đụng vào ta cũng không làm được! !”

“Vậy à?”

Thân hình Trương Vinh Phương bỗng nhiên biến mất, tiếng nói chưa dứt, lòng bàn tay của hắn đã một phát bắt được vai của Lang.

Đài sen bên trong Thập Nhị Tiên Pháp chợt triển khai.

Không gian xung quanh tức khắc trì trệ, ảo cảnh tâm linh tác dụng lên linh hồn lại phát động, đây là kết hợp các loại thuật pháp linh hồn của Ác Ma Lĩnh Chủ mà Trương Vinh Phương thu được từ Đoạt Tâm Ma.

Từ trận đánh trước đó, hắn phát hiện ra nhược điểm của Lang chính là linh hồn tinh thần ý thức.

Quỷ Phủ năm đó đã có thể ít nhiều ảnh hưởng đến hắn ta, hiện nay, hắn ngưng tụ rất nhiều năng lực tâm linh xây dựng chiêu số ảo giác, đủ để đánh tan hoàn toàn đối phương.

Vừa nãy thử một lần, quả thực hiệu quả cực kỳ tốt.

Mặt đất ù ù chấn động, cả vùng cấp tốc biến thành màu đỏ sậm.

Một kẽ hở mở ra dưới chân Trương Vinh Phương và Lang, từ trong đó bỗng nhiên một đài sen đỏ thẫm lao ra.

Chính giữa đài sen, một cái miệng rộng to như bồn máu hé mở, tràn đầy răng cưa bén nhọn.

Phập! !

Trong nháy mắt, miệng rộng một phát ngoạm lấy Lang, cắn nuốt toàn bộ.

Mà lúc này, Lang vẫn còn rơi vào trong ảo giác, căn bản không có giãy dụa.

Răng rắc.

Máu thịt và cốt cách bị cắn nát nhai nuốt, tất cả triệt để an tĩnh lại.

Thân hình Lang hoàn toàn biến mất, không có bất kỳ dấu vết nào cả.

“Thắng? Cứ như vậy thắng rồi? !” La có chút khó tin nhìn xung quanh.

Lang làm bọn họ bối rối mấy trăm triệu năm, cứ như vậy, đơn giản như vậy, giải quyết xong rồi? ?

“Hắn đã hoàn toàn bị nhai nát! Chết đến mức không thể chết thêm! Kết thúc. Tất cả đều kết thúc!” Phần cao giọng nói.

“Đúng vậy. Mọi thứ đều nên kết thúc rồi!” Ngay khi nàng vừa mới dứt lời.

Giọng của Lang lại ù ù vang lên ở xung quanh.

“Nếu đến bước này, máu thịt gì đó đã không còn quan trọng.”

Vô số điểm sáng màu vàng một lần nữa tụ hợp ở trước người Trương Vinh Phương, hình thành nên bóng người Lang bán trong suốt.

“Huyết Vương.” Một con mắt dọc mọc ra nơi mi tâm của hắn ta, nhìn chăm chú vào Trương Vinh Phương.

“Cảnh giới của ngươi rõ ràng thua xa ta, thế nhưng lực lượng của ngươi quá nhiều, quá mạnh mẽ, có thể đánh với ta đến nước này, ngay từ đầu ta cũng không có dự đoán được.”

“Lấy hồn thể thuần túy tồn tại ở hiện thực à?” Lúc này sắc mặt Trương Vinh Phương cũng dần dần nghiêm trọng hơn.

Coi như là tinh thần lực khổng lồ của hắn vào giờ phút này, cũng không cách nào ngưng tụ ra thực thể ở hiện thực.

Nhưng đối phương lại có thể làm được.

Hắn mơ hồ cảm giác được Lang của lúc này, so với lúc có nhục thân trước đó thì còn mạnh mẽ hơn.

“Thân thể chính là ràng buộc, ta có một kiếm, chính là Tâm Kiếm, có thể chém vạn vật thiên địa, cũng có thể chém bản nguyên vạn tâm.”

Trong tay Lang lại một lần nữa ngưng tụ ra thanh kiếm xám kỳ dị kia.

Vô số kim quang bắt đầu cấp tốc hội tụ ở trên thân kiếm, sáng lên.

Đúng vào lúc này, môi Lang hơi nhúc nhích, giống như đang nói cái gì đó. Nhưng trừ Trương Vinh Phương ra, không ai có thể nghe được nội dung hắn ta nói.

Chỉ là một câu nói ngắn ngủi trong nháy mắt, lại làm cho sắc mặt vốn nghiêm nghị của Trương Vinh Phương bỗng ngẩn ra, thất thần một chớp mắt.

“Nguyên Tử Kiếm Thập.” Lang giơ cao trường kiếm: “Không một ai có thể ngăn cản ý chí trở về của ta.”

Con mắt dọc của hắn ta gắt gao nhìn vào Trương Vinh Phương, nắm chặt thời cơ này.

“Vô Lượng. Kim Chương! !”

Bụp! !

Trong nháy mắt, cả người hắn ta vỡ vụn, hóa thành vô số điểm sáng màu vàng, hạt màu vàng.

Tất cả hạt nhanh chóng phân giải, nghiền nát, hóa thành phân tử, hóa thành nguyên tử, mặt ngoài nguyên tử đều hiện ra khuôn mặt màu vàng của Lang.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right