Chương 1969: Tận cùng (11)
Chúng nó bay bắn ra, giống từng thanh trường kiếm, kéo ra vô số dây nhỏ màu vàng, vờn quanh bay lượn ở xung quanh bên cạnh Trương Vinh Phương, cấp tốc ngưng tụ ra một ấn ký màu vàng khổng lồ.
Nó giống như là một con dấu màu vàng hình lập phương, từ trên trời giáng xuống, vừa lúc đè xuống vị trí hiện tại của Trương Vinh Phương.
Thứ bị đè ra, là một đường vân khổng lồ giống với chữ ‘kim’.
Mưa to gió lớn.
Trong khu vực phía trước Bạch Tháp, lượng lớn ánh sáng vàng hội tụ thành một kiểu chữ cực lớn, triệt để bao phủ Trương Vinh Phương vào bên trong.
Điểu quỷ dị chính là ánh sáng vàng chói chang lóa mắt và chứa đựng khí thế to lớn nhưng lại không hề tác động thừa thãi tới bất kỳ không gian nào. Thậm chí còn phảng phất như ảo ảnh, chẳng có một tí cảm giác tồn tại nào với những người ở gần trong gang tấc và kết cấu thông đạo còn lại.
Một kiếm này đã chạm đến cấp độ Thiên Chùy Bách Luyện tối cao, khắc dấu vết thuộc về chính bản thân Lang lên những hạt cơ bản nhất. Từ đó khống chế vạn vật và thời không trong phạm vi nhất định.
Để làm được bước này, lượng linh hồn và tinh thần phải tiêu hao cực kỳ phóng đại.
Đây cũng là nguyên nhân Lang rất ít khi ra tay, có lẽ là bởi vì cảnh giới này phải tiêu hao quá lớn, dẫu có là hắn ta thì cùng lắm cũng chỉ sử dụng được một kích.
Sau một kích, chút lực lượng cuối cùng tích lũy trong hồn thể được nhục thân nuôi dưỡng của hắn ta sẽ gần như hoàn toàn cạn kiệt.
Nhưng trên lý thuyết, một kích này đủ để hủy diệt hết thảy mọi thứ.
Đồng thời, sau khi phân giải tất cả sinh mệnh vật chất thành từng mảnh rồi sẽ chuyển hóa thành một bộ phận của mình.
Trong ánh sáng vàng chói lóa, toàn thân Trương Vinh Phương được bao bọc trong dấu ấn màu vàng, không thể cử động.
Áo choàng, mái tóc dài và cả làn da của hắn bắt đầu chậm rãi phân giải khi ánh sáng vàng chiếu tới.
Nhập Vi cấp phân tử hoàn toàn không chịu nổi một kích khi phải đối diện với cảnh giới võ đạo gần như ở cấp độ cao nhất này.
“Đây chính là một kiếm cuối cùng ngươi đặt cược bằng cả sinh mệnh đúng không?”
Khuôn mặt Trương Vinh Phương cũng bắt đầu bị ánh sáng vàng phân giải, lộ ra máu thịt và xương cốt dưới da.
Nhưng hình như hắn không có cảm giác đau, hắn vẫn chỉ lẳng lặng đứng yên tại chỗ mà chẳng hề nhúc nhích.
“Về nhà… Hóa ra ngươi vẫn luôn muốn về nhà à…”
“Nếu như không có mâu thuẫn không thể hòa giải, có lẽ chúng ta sẽ trở thành bạn bè.” Lang lần nữa ngưng tụ thành thân thể ở một bên giữa không trung.
“Đáng tiếc...”
Chém ra một kiếm tuyệt sát mạnh nhất, Kim Chương vô lượng có hiệu quả có thể lần theo huyết mạch và tuyệt sát hết thảy.
Lưỡi kiếm trong tay Lang hơi xoay chuyển rồi phát ra một tiếng vang nhỏ.
Trong phút chốc, Kim ấn tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, vô số bột phấn vàng tan biến vào hư không ngay tại chỗ theo mối liên hệ khó mà giải thích, để lần theo liên hệ huyết mạch của Trương Vinh Phương và tuyệt sát tất cả tế bào máu thịt của hắn.
Đây là trận giết chóc triệt để trên sinh mệnh tồn tại, cũng là chiêu thức đáng sợ có thể hủy diệt hoàn toàn thể sinh mệnh của cả một tinh cầu.
Hắn ta đã mất hết kiên nhẫn, biến số xuất hiện liên tục, thế cục càng tạo cho người ta cảm giác bất ổn.
Hiện tại là thời điểm chấm dứt tất cả.
Kiểu chữ ánh sáng vàng hệt như cát trong sa mạc, không ngừng chuyển động và tỏa sáng quanh Trương Vinh Phương.
Chẳng mấy chốc, chỉ ngắn ngủi vài giây trôi qua.
Lực lượng của Lang nhanh chóng tiêu hao, hắn ta nhíu mày lại, cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Vừa rồi, hắn ta đã giết ít nhất hơn phân nửa tế bào máu thịt trên khắp tinh cầu, lần này hắn ta thậm chí còn không bỏ qua cả vực sâu dưới lòng đất như lần trước.
Số lượng ít nhất cũng nhiều hơn gấp ba so với trước đây.
Nhưng vậy mà còn chưa thể giết hết tất cả.
Kim Chương không ngừng lấp lánh ánh sáng vàng, một kiếm này là tuyệt sát, cũng chính là chiêu thức không chết không thôi, vừa xuất kiếm, nhất định phải có một người bị tiêu diệt.
Lúc này, hắn ta đã không còn cách nào khác, đành phải kiên trì tiếp tục chống đỡ.
Một phút trôi qua.
Hai phút trôi qua.
Toàn bộ thân thể của Lang càng lúc càng mờ nhạt, càng ngày càng mỏng manh.
Hắn ta cảm thấy thật sự không ổn!
“Ta đã giết ít nhất hàng tỉ thể sinh mệnh! ! Ngươi, cái tên này… Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra! ??”
Đồng tử dựng thẳng của hắn ta bắt đầu trở nên dữ tợn, thấp thoáng có huyết dịch màu vàng tràn ra từ hốc mắt.
Loại thế giới gần như tận thế này lấy đâu ra mấy tỉ thể sinh mệnh chứ? Đó không phải tế bào, mà ít gì cũng là thể sinh mạng đơn độc tương tự như người sống!
Mỗi lần hắn ta giết chóc đều là hủy diệt tuyệt đối, không để lại bất cứ dấu vết gì. Không cho kẻ đó bất kỳ cơ hội tái sinh nào.
Hắn ta đã liên tiếp thực hiện kiểu giết chóc này trong vòng mấy phút! !