Chương 1740: Hắc mã Càn Khôn(3)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 1 lượt đọc

Chương 1740: Hắc mã Càn Khôn(3)

Mặc dù trước khi gia nhập, Bố Y Minh hứa rằng đưa ra nhiệm vụ càng sớm càng tốt, nhưng cũng chưa chắc sẽ chủ động tạo ra một vài việc, nhiệm vụ chuyên để Lưu Ngọc làm được.

Hầu hết mọi việc sẽ diễn ra một cách tự nhiên, mới được sắp xếp tự nhiên, cho nên cần thời gian.

“Không có lửa làm sao có khói.”

“Thanh Thủy trưởng lão này, thực sự không có quan hệ gì với “Cửu Long thần quân” sao?”

“Nếu liên quan, vậy trong Bố Y Minh, đóng vai thế nào được?”

“Quân cờ?”

Miệng thì bảo phải nói năng thận trọng, nhưng trong lúc bay, Lưu Ngọc không khỏi nghĩ đến Thanh Thủy chân quân có quan hệ với Cửu Long thần quân.

“Mà tín vật này…”

Hắn đưa chiếc nhẫn màu đỏ ra trước mắt, ngắm nhìn nó thật kỹ.

Tuy giữa Bố Y Minh và Xích Bố Quân có vẻ không có quan hệ gì, nhưng bản chất của hai bên đều cùng là phe cấp tiến.

Hơn nữa kiểu dáng màu sắc của tín vật này, sao trông có vẻ phù hợp với tuyên ngôn công khai của Xích Bố Quân nhỉ.

“…”

Sau khi nhìn một lúc, Lưu Ngọc vô cảm cất nhẫn màu đỏ vào nhẫn trữ vật.

Không biết tại sao, hắn có linh cảm rằng có một mối liên hệ mơ hồ nào đó giữa các tổ chức tán tu trông có vẻ như không có mối liên hệ nào.

Xích Bố Quân, Bố Y Minh, Hắc Long Hội…

Trong lòng lướt qua từng cái tên của tổ chức tán tu, Lưu Ngọc cảm thấy như bắt được thứ gì đó, có thứ gì đó đang hiện lên trong đầu

Nhưng vẫn còn thiếu một chút, không thể nhìn xuyên qua lớp sương mù kia.

“Bây giờ nghĩ về những điều đó vẫn còn hơi xa vời.

“Việc cấp bách là nâng cao khả năng luyện đan, luyện ra “Ngưng Hồn đan”, nhanh chóng tăng lên tu vi Hóa Thần.”

“Không biết nhiệm vụ đầu tiên của Bố Y Minh, phải đợi đến khi nào mới bắt đầu?”

Nghĩ như vậy, Lưu Ngọc tăng nhanh tốc độ, nhanh chóng trở về hang động ở Tầm Dương Thành.

“Viu viu-”

Với sự trợ giúp của pháp bảo “Thanh Đan đỉnh”, bây giờ tỷ lệ thành công khi hắn luyện chế “Tinh Hoa đan”, đã ổn định ở tầng ba.

Nhưng để giảm bớt một số tổn thất khi luyện chế “Tinh Hoa đan”, cho nên tham gia nghi thức nhập minh xong về tới hang động, Lưu Ngọc tiến hành luyện đan ngay.

Dù sao thì linh thảo có ích với Nguyên Thần, sẽ tiêu tốn rất đáng kinh ngạc.

So với “Thanh Minh đan” Thượng Phẩm, tinh phẩm đan dược tinh tấn tu vi này, thậm chí còn mạnh hơn gấp mấy lần.

Thời gian trôi qua, một lượng lớn linh thảo linh dược tiêu hao, từng lọ “Tinh Hoa đan”,“Ngưng Nguyên đan”,“Thanh Minh đan”, được luyện chế ra.

Là kỹ năng luyện đan của Lưu Ngọc, cũng dần dần được cải thiện dựa trên vô số thất bại.

Những ngày như vậy chỉ kéo dài được một tháng rưỡi, đã bị phá vỡ bởi một tiếng truyền tin. …

Nửa tháng sau, phòng luyện đan, hang động Tầm Dương Thành.

“Vù vù-”

“Xì xì!”

Thân Thanh Đan đỉnh hơi rung lên, ngọn lửa xanh trong cửa lò bốc cháy dữ dội, mùi thơm của thuốc từ thoang thoảng sang nồng đậm.

Dưới ánh lửa xanh, cách đó không xa, một tu sĩ vạm vỡ mặc hắc bào rộng rãi, khuôn mặt điềm tĩnh đang chậm rãi bấm pháp quyết.

“Hửm?”

Lưu Ngọc đang luyện đan, bỗng giật mình nhìn nhẫn trữ vật trong tay.

Ngọc bài truyền tin, vậy mà có động tĩnh vào lúc này.

Là một Luyện Đan Sư chuyên nghiệp, khi hắn đang luyện đan thường không thích bị quấy rầy, chỉ một lòng làm việc.

Thời gian dần trôi qua, ngọn lửa xanh trong lò cũng nhạt dần, ánh lửa từ từ trở nên yếu ớt.

Mùi thuốc ngập tràn trong phòng, ngược lại càng trở nên nồng đậm.

“Cũng đến lúc rồi.”

Lưu Ngọc thoáng hiện lên suy nghĩ này.

Thần thức cường đại lúc nào cũng chú ý tới tình hình đan đỉnh.

Bước ngưng đan này đã hoàn thành, theo kinh nghiệm nhiều năm luyện đan, hắn đoán đã đến lúc mở lò.

“Mở!”

Cùng với một tiếng quát khẽ của Lưu Ngọc, pháp quyết trên tay thuận thế biến hóa, nắp của Thanh Đan đỉnh lập tức bay lên.

“Loảng xoảng”

Sau khi một tiếng nổ khẽ vang lên, mấy viên đan dược tròn vo xuất hiện.

“Hửm?”

Nhưng đúng lúc này, Lưu Ngọc lại nhăn mày.

Chỉ vì hương thuốc ban đầu ở trong phòng nhanh chóng trở nên phai nhạt. Thay vào đó là mùi khét lẹt lan tràn như thể có thứ gì đó bị đốt cháy.

Hắn quan sát bằng thần thức, chỉ thấy bảy viên đan dược bay ra khỏi Thanh Đan đỉnh đã biến thành cục đen sì.

Rõ ràng lần này luyện đan đã thất bại.

“Lại thất bại.”

“Tuy rằng phẩm giai chỉ có tam giai trung phẩm, nhưng vì cần dùng đến rất nhiều Linh Thảo nên dược tính càng phức tạp hơn. Độ khó của việc luyện Ngưng Hồn đan có thể so với một ít đan dược tam giai cực phẩm.”

Lưu Ngọc thừa nhận bản thân thất bại với vẻ mặt vô cảm. Trong lòng không hề dao động, hắn rửa sạch Thanh Đan đỉnh sạch sẽ rồi thu vào nhẫn trữ vật.

Đã là luyện đan đại sư, với kỹ thuật luyện đan bây giờ của hắn, khi luyện chế đan dược dưới tam giai trung phẩm còn có thể đảm bảo được xác suất thành công cao.

Một khi vượt qua tam giai trung phẩm, xác suất thành công cứ thế giảm mạnh, cần phải nâng cao kỹ thuật luyện đan thì mới đảm bảo được xác suất thành công cao.

Chẳng hạn như lúc luyện chế Ngưng Hồn đan, hắn đã thất bại rất nhiều lần.

“Cũng may có Tiên Phủ làm hậu thuẫn, mình phải trả giá cho thất bại ít hơn nhiều so với các tu sĩ bình thường khác.”

“Lần này thất bại, tổng kết kinh nghiệm lần sau làm lại từ đầu là được.”

“Về mặt luyện đan, cho dù so với chân truyền của các thế lực lớn, mình cũng có quá nhiều cơ hội thất bại.”

Thu thập hiện trường luyện đan, Lưu Ngọc thầm nhủ.

Tóm lại là hắn không có thiên phú trong việc luyện đan, có thể trở thành “Luyện Đan Đại Sư” toàn nhờ vào rất nhiều lần tích lũy kinh nghiệm.

Cứ thế trải qua, qua vô số lần thất bại, hắn đã không còn lo được lo mất vì điều này nữa.

Nhưng hắn cũng sẽ không định vì thế mà chậm trễ, thái độ luyện đan vẫn nghiêm cẩn như ban đầu.

Nghĩ như vậy, Lưu Ngọc xoay chuyển ý niệm, lấy một ngọc bì truyền tin cỡ bằng bàn tay từ trong nhẫn trữ vật ra, nhập thần thức đọc tin tức trong đó.

“Hạ lệnh cho tu sĩ bổn liên minh của Cổ Thành, ngày mùng chín tháng tư năm hai ngàn ba trăm linh một mười vạn quân đến Giang Châu…”

Dường như thoáng chốc, thần thức của hắn đã lấy được tin tức của lần này.

Nhiệm vụ lần này là để một mình Lưu Ngọc bí mật chặn giết mấy tên tu sĩ Càn Đình, cướp lấy một loại Linh Tài tứ giai có tên “đá Mê Ly” rồi nộp cho Bố Y Minh.

Trong tin tức có nhắc tới mấy tên tu sĩ kia còn chưa vượt qua Kim Đan cảnh, hơn nữa ra tay trong thời gian quy định thì tu sĩ Nguyên Anh kỳ sẽ không xuất hiện.

Nhiệm vụ còn đặc biệt yêu cầu cần chặn đánh và giết hết hơn phân nửa đám tu sĩ kia. Ngoài ra còn phải mang “đá Mê Ly” về Bố Y Minh mới được coi là hoàn thành nhiệm vụ.

Hai yêu cầu này chỉ cần có một cái không đáp ứng được đều sẽ bị coi là nhiệm vụ thất bại.

“Tu sĩ Càn Đình?”

“Hơi khó nhằn nhỉ.”

Lưu Ngọc thu ngọc bài truyền tin vào nhẫn trữ vật rồi ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ lẳng lặng suy tư, mày khẽ nhăn lại.