Chương 1741: Nhiệm vụ ẩn ý, đá Mê Ly
Nhiệm vụ đầu tiên đã phải đi chặn giết tu sĩ Càn Đình, mục đích của Bố Y Minh có thể nói là vô cùng rõ ràng.
Chính là muốn cho tu sĩ mới nhập hội hoàn toàn không có đường lui, cùng vạch rõ giới hạn với Càn Đình.
Dù sao có lẽ trên tay họ đã dính đầy máu của tu sĩ Càn Đình, nhưng các tu sĩ sau này thì lại không.
Ta đã không còn đường lui nữa mà ngươi vẫn còn, như vậy sao có thể tin tưởng lẫn nhau chứ.
Huống chi giao sau lưng lại cho đồng đội.
Chỉ có mọi người đều không để lại đường lui, hoàn toàn phân rõ giới hạn cùng Càn Đình, mới được coi là người đồng đạo thật sự và mới miễn cưỡng tin tưởng được.
Cho nên nhiệm vụ lần này có thể nói rằng là “công đầu” tới muộn, là thử thách quan trọng của Bố Y Minh với người mới.
“Nhiệm vụ của mình là như vậy, nói cách khác nhiệm vụ lần đầu tiên của tu sĩ chắc cũng là không khác là bao.”
“Không phải chặn giết tu sĩ Càn Đình thì là đánh chết các tu sĩ thế lực lớn khác, chẳng hạn như thánh địa, tông môn, thế gia vân vân.”
Lưu Ngọc khẽ mỉm cười, nhanh chóng nhận ra điểm này.
Tuy nhiên hắn đã đoán trước được điểm này, trái lại cũng không thấy bất ngờ lắm.
Dù sao khi mọi người đều không có đường lui, một tu sĩ vẫn để lại đường lui cho mình, sao có thể khiến đồng đạo tin tưởng chứ?
“Nhiệm vụ lần này có hai điểm mấu chốt.”
“Thứ nhất, đó là cố hết sức chém giết càng nhiều tu sĩ Càn Đình.”
“Thứ hai, đó là Linh Tài tứ giai ‘đá Mê Ly’.”
Lưu Ngọc gõ nhẹ đốt ngón tay lên đùi, suy tư điểm mấu chốt của nhiệm vụ lần này.
“Thực lực của mình vào lúc nào đã ít có đối thủ ở Kim Đan cảnh, trừ khi gặp phải nhân vật trên ‘bảng Chân Nhân’.”
“Đánh chết hơn phân nửa tu sĩ chắc cũng không khó.”
“Quan trọng là làm thế nào để đảm bảo lấy được ‘đá Mê Ly’.”
Trong đôi mắt đen nhánh như mực lập lòe ánh sáng tinh ranh.
Hắn cẩn thận phân tích nhiệm vụ lần này theo tin tức mà Bố Y Minh đã đưa cho.
“Để đảm bảo lấy được ‘đá Mê Ly’, tốt nhất không giữ lại tính mạng bất cứ tu sĩ nào mà nhiệm vụ có nhắc tới.”
Nghĩ vậy, trong mắt Lưu Ngọc hiện lên vẻ lạnh băng.
Tuy rằng trong tình huống bình thường, Linh Tài quan trọng đều được đặt ở địa vị tối cao giống nhau, thuộc về tu sĩ có thực lực mạnh nhất, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ.
Để đảm bảo sự an toàn cho Linh Tài, chưa biết chừng mục tiêu sẽ thay đổi bất ngờ, đưa nó cho “mấy tên tép riu”, thần không biết quỷ không hay mang đi.
Cho nên xét từ góc độ đề phòng mọi sơ sảy, cuối cùng hắn định giết sạch toàn bộ mục tiêu.
Như thế, chỉ cần tin tức của Bố Y Minh không sai, nhất định có thể lấy được “đá Mê Ly” tới tay.
“Hành động tùy theo tình huống vậy.”
Lưu Ngọc đưa ra quyết định giết sạch toàn bộ xong, hắn đứng dậy đi tới phòng luyện công.
Nhiệm vụ thì nhiệm vụ nhưng ngày nào cũng phải tu luyện không thể chậm trễ.
Chỉ có thực lực tăng lên từng bước ổn định, cuối cùng mới có thể đứng vững gót chân ở giữa dòng chảy ngầm bây giờ.
Suy cho cùng, Bố Y Minh đưa ra đủ loại ưu đãi, vẫn là vì thực lực vượt xa với người cùng cấp bậc.
Là Châu Thành của Giang Châu, dù đã vào nhưng trong thành vẫn vô cùng nhộn nhịp như cũ.
Dưới màn đen đen nhánh, các trản đèn màu được treo khắp nơi trong thành, chiếu cả thành sáng như ban ngày, hoàn toàn không có cảm giác tối tăm nào.
Nhìn từ xa, một tòa thành không ngủ đèn đuốc sáng trưng hiện rõ mồn một trước mặt các tu sĩ.
Trên đường phố người qua kẻ lại, cho dù đã vào đêm nhưng tiếng rao hàng vẫn không dứt bên tai.
Đủ loại tu sĩ đi qua đi lại, ai làm việc người nấy.
Có người đi ra từ dòng người tiến vào cửa hàng mua sắm pháp bảo pháp khí. Có kẻ lại đi chậm rì rì, thỉnh thoảng ngó đông ngó tây, thưởng thức sự phồn hoa của Giang Châu Thành. Người lại bày hàng trên vỉa hè rồi cất cao giọng rao hàng, mong hàng hóa bán được càng nhanh càng tốt.
Đương nhiên, trong thành cũng không thiếu được bóng dáng người phàm. Chẳng qua đa số họ đều làm mấy công việc thấp hèn, thù lao hầu hết đều là vàng bạc.
Họ không làm cu li thì làm chân chạy vặt hay nô bộc.
Cho dù là tu tiên giả Luyện Khí kỳ, mấy ngày mấy đêm không ngủ không nghỉ đều không thành vấn đề. Cho nên cũng không lạ khi Giang Châu Thành nhộn nhịp vào ban đêm.
Đối tu sĩ, ban ngày cũng như đêm tối hầu như chẳng khác biệt gì lớn.
Nhưng Giang Chấu tối nay dường như cực kỳ náo nhiệt, tần suất “tiền bối cao nhân” của cảnh giới Kim Đan ngày càng cao.
Thỉnh thoảng cũng có thể thấy được bóng dáng của Nguyên Anh chân quân.
Sở dĩ như vậy là vì buổi đấu giá quy mô lớn “Đấu giá đêm khuya” mười năm được tổ chức ở Giang Châu vào tối nay.
Thực lực của những người “Đấu giá đêm khuya” toàn là đứng số một số hai ở khắp Giang Châu này. Trong số các sản phẩm được bán đấu giá của mỗi buổi đấu giá quy mô lớn này đều sẽ xuất hiện rất nhiều pháp bảo, Linh Vật quý hiếm.
Ngay cả Linh Vật đã kết đan, kết anh tam bảo, Linh Hạm cao giai, v. v. Hay những tài nguyên chiến lược cực kỳ quan trọng đều có xác suất xuất hiện rất lớn.
Thông thường mà nói, đều sẽ xuất hiện một loại hoặc là nhiều loại làm vật áp trục.
Bởi vậy, buổi bán đấu giá quy mô lớn mười năm một lần - Đấu giá đêm khuya đã sớm nổi tiếng xa gần, đa số các tu sĩ ở Giang Châu đều sẽ lưu ý.
Một ít tu sĩ có thực lực và giàu có thường không bỏ lỡ cơ hội lần này. Họ không tiếc ngàn dặm xa xôi tới đây, mong có thể mua được đồ vật mình cần trong số đó.
Giờ Dần, buổi bán đấu giá mười năm một lần đã kết thúc, các tu sĩ lục tục rời khỏi hiện trường.
Từng luồng độn quang sặc sỡ bay lên trời rồi biến mất trong màn đêm mênh mông dưới ánh mắt có sợ hãi hoặc sùng bái của phần lớn các tu sĩ cấp thấp trong thành.
Cũng có một ít tu sĩ rất thận trọng, bởi vì mua được Linh Vật quý hiếm, lựa chọn ngồi Truyền Tống trận rời khỏi Giang Châu Thành.
Dưới ánh đèn sáng ngời, một nữ bốn nam - năm tên tu sĩ Kim Đan bước nhanh ra khỏi hội trường buổi Đấu giá đêm khuya.
Nữ tu cầm đầu mặc một chiếc váy dài xanh nhạt cổ điển, váy trên người mờ hồ lấp lánh Linh Quang, thỉnh thoảng từng dòng Linh Văn lại phát ra ánh sáng nhạt.
Vừa nhìn đã biết đây là một món pháp y xa hoa, tuyệt đối không thua pháp bảo thượng phẩm nào đó.
Nữ tử này mặt mày như họa, da trắng như tuyết, lộ ra xương quai xanh tinh xảo dị thường, tóc dài màu trắng được quấn cao, trang điểm không đậm không nhạt rất đúng chỗ.