Chương 1000: Bản Lĩnh Giết Người
Lúc Lục Trường Nhai nhìn chăm chú vào xe ngựa, trong lòng Lưu Phát Tài liền căng thẳng, hai tay cầm đao nhìn chăm chú Lục Trường Nhai.
Lưu Phát Tài không có bản sự như Trình Đại Lôi hay là Ngư Động Chân, cũng không cách nào náu thân trong loạn chiến, mà chỉ có thể bảo hộ ở trước xe ngựa.
Bây giờ, gã muốn dùng đao của mình, cản vũ tiễn của Lục Trường Nhai.
Rút cung bắn tên, một chiêu trăng tròn lưu tinh, ánh mắt Lưu Phát Tài nheo lại, hết sức chăm chú tại một điểm.
Băng!
Gã đánh bay mũi tiễn bay đến, cảm giác cổ tay đau nhức, chỉ một chút nữa là tay không thể nắm chắc đao.
Đến bây giờ, gã mới ý thức được Lục Trường Nhai cao minh, cũng ý thức được Trình Đại Lôi không tầm thường.
Nhìn Trình Đại Lôi tùy ý đánh bay mũi tiễn của Lục Trường Nhai, lúc ra tay cũng hời hợt đến cực điểm. Tuy nhiên đối với mình, chỉ là một tiễn, cũng đã dốc hết toàn lực.
Khóe miệng của Lục Trường Nhai hiện lên một nụ cười lạnh, chính mình vốn không phải hạng tiễn thủ bao cỏ, cho nên việc giao đấu với Trình Đại Lôi mới khiến hắn có ảo giác như vậy.
Trong thiên hạ có mấy người đỡ được tiễn của mình, hôm nay Lưu Phát Tài có thể ngăn cản một tiễn của mình, dù là vẻn vẹn một tiễn nhưng cũng đủ để đối phương kiêu ngạo.
Tuy nhiên bản lĩnh của Lục Trường Nhai vốn không phải một tiễn, hắn am hiểu là tiễn pháp nhanh, mũi tiễn liên tiếp lên nòng, thực lực cực hạn là bảy mũi tiễn.
Một tiễn này chỉ là bắt đầu, vẻn vẹn chào hỏi mà thôi.
Lục Trường Nhai từ trong túi đựng tên rút ra bảy tiễn, trong miệng cắn bốn mũi, ba mũi còn lại đặt lên trên dây cung.
Hết mũi tên này đến mũi tên khác, hết mũi tên này đến đuôi mũi tên kia, bảy mũi tên gần như bắn cùng một lúc. Có nhanh có chậm, có cấp bách có trì hoãn, mục tiêu tấn công không phải Lưu Phát Tài mà chính là xe ngựa phía sau gã.
Lưu Phát Tài hai tay nắm ở đao, trái tim bồn chồn nhảy lên. Ngăn trở một tiễn đã là cực hạn của mình, nhưng bây giờ lại đối mặt là bảy mũi tên.
Không có cách nào, cũng chỉ có thể toàn lực đánh cược một lần, thực sự không được, liền dùng thân thể của mình ngăn trở mũi tiễn bay tới.
Trong chớp mắt, một bóng người ngăn ở trước mặt Lưu Phát Tài. Trình Đại Lôi thoát hiện như một bóng ma, tiếp lấy tiễn trên không. Không giống như là hắn tự tay tiếp tiễn, phảng phất là vũ tiễn chủ động rơi xuống trong tay hắn.
Lưu Phát Tài mở to hai mắt, Trình Đại Lôi và mình đang đối mặt với cùng một địch nhân sao. Nhìn Trình Đại Lôi ra tay, quả nhiên còn dễ hơn đưa tay lên hái quả trên cây.
Trình Đại Lôi một mực chú ý Lục Trường Nhai, dù là trong lúc kịch chiến, cũng chia ra mấy phần lực chú ý cho Lục Trường Nhai. Hắn không thể không thừa nhận một chuyện, áp lực mà Lục Trường Nhai mang đến cho mình nhiều hơn tất cả những người còn lại.
Thời điểm cung tiễn nguy hiểm nhất chính là lúc mũi tên còn nắm trên cung.
Nhất thiết phải giết hắn ta.
Cơ thế Trình Đại Lôi thoáng nâng lên, bổ nhào về phía Lục Trường Nhai.
Tiếp đó, Lục Trường Nhai lại làm ra một lựa chọn mà không ai nghĩ tới, hắn ta quay đầu ngựa lại, chạy trốn như điên về phía xa.
Trước đó đã từng giao thủ với Trình Đại Lôi một lần, nếu như để hắn tiến lại gần mình trong phạm vi 10 bước thì mình chắc chắn phải chết.
Đã như vậy, không trốn còn có thể làm cái gì, chờ ở chỗ này bị Trình Đại Lôi thu người đầu sao.
Tốc độ trốn của người này rất nhanh, đúng là khiến cho Trình Đại Lôi lau mắt mà nhìn. Trình Đại Lôi cũng không thể phân quá nhiều tinh lực vào đối phương, cho nên đành phải để cho hắn chạy trốn, còn mình thì xoay người tiến vào loạn chiến.
Trong xe ngựa, Từ Thần Cơ chăm chú nắm chặt nắm đấm. Loại sự tình này, nhắc tới cũng không phải lần đầu tiên gặp phải, nhưng ông ta vẫn không có cách nào không khẩn trương.
Thôi Bạch Ngọc lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, biểu hiện của nàng trấn định hơn Từ Thần Cơ rất nhiều. Tuy nhiên, tay cũng không khỏi nắm chặt, tâm tình bên trong khó có thể bình tĩnh.
Liên quan tới bản lĩnh của Trình Đại Lôi, nàng đến bây giờ cũng đã hiểu rõ nhất định. Nói là mãng phu nhất đẳng, cũng không quá phận. Nhưng bản lĩnh giết người của Trình Đại Lôi, nàng đúng là lần đầu tiên thấy được.
Trong khoảng cách năm mươi sáu mươi bước, hắn dường như vẫn còn dư sức, giống như con vượn già ở trong núi, giết người không cần tốn nhiều sức.
Cuối cùng, người bị giết lại là đám người Lương Đạo Nhạc cùng Lý Thanh Sơn.
......
Qua rất lâu, Lý Thanh Sơn mới tỉnh lại, ngay từ đầu trận đấu, hắn bị đụng bay ra ngoài, ngã xuống đất sau đó hôn mê bất tỉnh.
Đến khi tỉnh lại, trước mắt còn chưa thấy rõ ràng. Máu tươi một mảnh, trên mặt đất chất đầy vô số thi thể, trong mũi đều là mùi máu tanh.
Người từ Ngọc Hoàng Quan cũng chết bảy tám phần, thương vong nặng hơn là đội ngũ kỵ binh của Nhữ Nam Thành.
Sau khi hắn tỉnh lại, người chạy trốn chậm rãi tụ tập lại. Nhìn thấy thảm trạng trước mắt, đám người lâm vào im lặng thật lâu, giống như đang nhớ trận chém giết kinh khủng vừa rồi.
Ai cũng không dám quấy rầy không khí này.
“Ai u, tại sao lại trở thành cái dạng này?”
Lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên. Tất cả mọi người đều nhìn theo nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy Lục Trường Nhai dắt ngựa chậm rãi đi tới, trên mặt tràn đầy vẻ nghi hoặc.
Không ai quan tâm hắn viết cái gì trên mặt, tuy nhiên hắn lại có thể toàn thân không một chút tổn hại nào. Sau khi trận chiến kết thúc, trên thân mỗi người nếu không có vết thương thì cũng dính đầy bụi đất. Nhưng nhìn Lục Trường Nhai, quần áo mới tinh như cũ, ngay cả kiểu tóc cũng không có loạn.
“Ngươi...... Ngươi đi nơi nào?”
“Ồ, ta thấy thời cơ không đúng cho nên trước tiên rút lui. Vừa vặn phía sau núi có trái cây chín, liền hái một chút mang về, các ngươi có muốn ăn hay không?”
Trong bao quần áo của Lục Trường Nhai chất đầy quả dại màu vàng, hắn cũng không kiêng kỵ mà mở ra, hơn nữa còn tỏ ra bản thân phóng khoáng, không hề keo kiệt.
Tất cả mọi người đều im lặng: Tiễn pháp của Lục Trường Nhai, mọi người đều đã thấy được. Tuy nhiên nếu so với bản lĩnh chạy trốn của hắn thì tiễn pháp thật sự không đáng giá nhắc tới.
Có thể hai lần thoát chết dưới tay Trình Đại Lôi, vô luận như thế nào, Lục Trường Nhai đều có tư cách kiêu ngạo. Sau ngày hôm nay, thiên hạ người nào mà không biết đến Lục chạy trốn.
“Hắc, cứ nhiên để họ Trình chạy trốn, đúng là căm hận. Nếu để cho ta gặp hắn, ta nhất định tự tay làm thịt hắn.” Lục Trường Nhai nghiến răng nghiến lợi mắng một tiếng, nói: “Các vị, chúng ta đều có khúc mắc với Trình Đại Lôi, không bằng ba nhà hợp một nhà, tiếp tục đuổi giết Trình Đại Lôi?”
Nói lời này, Lục Trường Nhai phát hiện ánh mắt của mọi người đều nhìn mình. Hắn gãi gãi đầu, nói: “Là ta nói sai chuyện gì sao?”
“Lục tướng nói rất có đạo lý.” Lý Thanh Sơn gật gật đầu: “Nhưng Trình Đại Lôi có bản lãnh lớn, sợ ba nhà chúng ta, cho dù toàn quân bị diệt cũng ngăn không được Trình Đại Lôi .”
“Không sợ.” Lục Trường Nhai chắc chắn nói: “Trình Đại Lôi đã lộ hành tung, thiên hạ có rất nhiều người muốn giết hắn. Chúng ta tiếp tục đi lên phía trước, nhất định có thể gặp được nhiều người. Bất quá, lần động thủ tiếp theo không thể xúc động, chú ý của ta là tìm được càng nhiều người cùng chung một chí hướng, không ra tay thì thôi, nhưng một khi ra tay phải quyết đưa Trình Đại Lôi vào chỗ chết.”
Dựa theo tâm tư của Lý Thanh Sơn, hắn không muốn lại đồng hành với Lục Trường Nhai. Dù sao, bản lĩnh chạy trốn của đối phương đúng là làm người theo không kịp. Tuy nhiên không thể không thừa nhận, ngoại trừ điểm này thì hắn cũng là người hào sảng, tiễn pháp không tệ.
Chủ ý mời vừa rồi, chưa chắc không làm được.