Chương 1001: Gặp Cố Nhâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1001: Gặp Cố Nhâ

Ba nhà Lục Trường Nhai, Lý Thanh Sơn, Lương Đạo Nhạc tụ lại một chỗ, sau đó kiểm kê nhân số, trước đó đội ngũ chỉnh tề như bây giờ chỉ còn lại hai mươi, ba mươi người.

Kết quả có thể nói thương vong thảm trọng, mọi người đều nhớ tới một trận chém giết vừa rồi, trong lòng ai cũng đều sinh ra sợ hãi. Không thể không nói, Trình Đại Lôi đã gieo mầm sợ hãi trong lòng mọi người.

Lý Thanh Sơn cùng Lương Đạo Nhạc đều cần chôn cất thi thể đồng bạn, chỉ có Lục Trường Nhai là không phải làm điều này. Thế nhưng với lòng nhiệt tình của mình, hắn không tiếc sức mà trợ giúp Lý Thanh Sơn cùng Lương Đạo Nhạc.

Tất cả mọi người có chút im lặng: Người này ngoại trừ bản lĩnh chạy trốn tương đối dọa người thì còn lại khó có khuyết điểm cho người khác vách trần.

Làm người hào sảng, đại khí, chân thực nhiệt tình, tiễn pháp kinh người, nếu như không có bản lĩnh chạy trốn, thì có thể trở thành một vị bằng hữu không tệ.

Thế nhưng, trong thế đạo mà con người có thể chết bất cứ lúc nào, liệu ai sẽ dám kết bằng hữu với người luôn sẵn sàng quay đầu vứt bỏ đồng bạn để chạy trốn.

Sau khi chôn cất thi thể xong, mọi người tiếp tục lên đường. Kỳ thật, lai lịch và tâm tư của ba nhà đều không giống nhau, nhưng bởi vì có cùng một kẻ thù, cho nên mới đi cùng với nhau.

Không biết qua bao lâu, sắc trời đã tối xuống. Trăng lưỡi liềm treo ở trời cao, ánh trăng dễ chịu. Mọi người đều đang hừng hựng khí thế, dự định hừng đông ngày mai sẽ tiếp tục lên đường.

Lý Thanh Sơn ngồi ở cạnh đống lửa, biểu lộ lòng có chút không yên. Y đang suy tư, lần này rời khỏi thành Trường An, liệu có phải là sự lựa chọn không chính xác hay không. Cuộc sống tại Ngọc Hoàng Quan, mặc dù không thể nói là áo đến thì đưa tay cơm tới há miệng, nhưng cũng tuyệt đối không phải thời gian khổ cực, cẩm y ngọc là chuyện không thành vấn đề.

Nhưng bây giờ lại là màn trời chiếu đất, lương khô cứng đến nỗi có thể cấn rụng răng, nếu như bây giờ có miệng thịt ăn thì quá tốt.

Mới nghĩ đến đây, liền thấy Lục Trường Nhai vừa rồi rời đi đã quay trở lại, trên vai còn khiêng theo một con nai, vứt xuống mặt đất.

“Ầy, ta thấy tất cả mọi người đều đang đói bụng, cho nên đi dạo một vòng trong rừng, cũng may gặp được con mồi này, coi như được bữa no.”

Lý Thanh Sơn là người từng chứng kiến nhiều cảnh tượng hoành tráng, nhưng đêm nay lại nhịn không được ực một tiếng, nuốt nước miếng. Y nhìn chăm chú, tiễn găm trúng mắt trái của con nai, toàn thân da lông vậy mà hoàn hảo không chút tổn hại. Ngay dưới ánh trăng lại có thể bắn trúng mặt trái…đây quả nhiên là tiễn pháp đáng sợ.

Lục Trường Nhai rút ra đoản đao, xoay một vòng từ dưới nách con nai….Còn chưa thấy rõ động tác của hắn nhưng đã nhìn con mồi được lột tắm đến sạch sẽ. Sau đó, một phiến đá được nướng đỏ trong lửa, thịt nai được chia thành từng miếng và nướng trên phiến đá.

“Nào, tất cả mọi người mau mau nếm thử, không dễ ra ngoài một chuyến, chúng ta nhất định phải đồng tâm hiệp lực.”

Lý Thanh Sơn hít mũi một cái, mùi thơm chọc người. Làm sao bây giờ, y đã cố hết sức kiềm chế muốn kết bằng hữu với Lục Trường Nhai, nhưng cái này người......thật sự quá dễ thân cận.

“Người nào!”

Lương Đạo Nhạc đột nhiên hét lớn một tiếng, thủ hạ nhân mã của Nhữ Nam Thành tự động vây lại một chỗ. Dù sao xuất thân từ quân ngũ, dưới bất kỳ tình huống nào bọn hắn cũng sẽ không từ bỏ cảnh giới.

Lúc này có người tới gần...... Chẳng lẽ bọn hắn tới cướp thịt nướng!

Bảy tám người đi ra từ rừng cây, quần áo trên thân khác màu, thần sắc uể oải, hẳn là đã trải qua chuyện không vui.

Thấy số lượng của đối phương ít hơn sao với mình, Lương Đạo Nhạc thoáng nhẹ nhàng thở ra, mở miệng hỏi: “Các ngươi là người nào, lén lén lút lút, muốn làm gì?”

Lý Thanh Sơn tay nhấn chuôi kiếm, tư thái bảo trì cảnh giới, nhất định không được để bọn họ cướp thịt nướng đi.

Lúc này, một người trong đội ngũ của đối phương lên tiếng dò hỏi: “Lương đại ca, là ngươi sao?”

Lương Đạo Nhạc khẽ giật mình, kinh ngạc nói: “Phùng Ngũ?”

Người kia ê a một tiếng nhảy ra: “Lương đại ca quả nhiên là ngươi.”

Lương Đạo Nhạc cũng không nghĩ tới sẽ gặp được cố nhân trong thời điểm này. Đối phương tên là Phùng Huyền Mộng, từng cùng Lương Đạo Nhạc bái làm môn hạ của một võ sư, chỉ bất quá Phùng Huyền Mộng là thế gia võ tướng, Lương Đạo Nhạc thì xuất thân từ hàn môn, quan hệ của hai người không thể nói là tốt, nhưng cũng không tính quá xấu.

Ba năm không gặp, chẳng ai ngờ lại gặp nhau ở chỗ này. Mọi người ngồi quanh đống lửa, Lương Đạo Nhạc mở miệng nói: “Ngũ đệ, sao ngươi lại tới đây. Mấy năm như vậy, bá phụ hẳn là lên chức a?”

Phùng Huyền Mộng lắc đầu, thở dài một hơi, tựa hồ có rất nhiều lời muốn nói lại không biết mở miệng như thế nào.

“Ngũ đệ, hà tất thở dài thở ngắn, giao tình của huynh đệ chúng ta đâu phải xa lạ, ngươi còn muốn giấu diếm ta cái gì sao?"

Lúc trước cùng nhau luyện võ, Phùng Huyền Mộng liền ỷ vào thế lực trong nhà mà khoe khoang, thật sự đã gây rất nhiều kích động cho Lương Đạo Nhạc. Nhưng nhìn bộ dáng bây giờ của gã …. Chẳng lẽ là trong nhà có biến cố gì?

Trong loạn thế, giới hạn giữa thế gia cùng nhà nghèo không còn cao đến mức không thể chạm, cao cao tại thượng khả năng bị giẫm vào vũng lầy. Đời đời kiếp kiếp sinh hoạt trong khe cống, cũng có khả năng một bước lên trời.

“Đại ca, ngươi thành tâm hỏi, thì ta cũng muốn dám giấu diếm: Gia phụ đã chết tại Tịnh Châu.”

“A!” Trong lòng Lương Đạo Nhạc cả kinh, đây mới là sự thật không thể tưởng tượng, hắn nghiêm túc: “Hiền đệ, loại sự tình này không thể nói đùa?”

“Ta làm sao đem chuyên này ra đùa giỡn.” Phùng Huyền Mộng cắn răng nói: “Chính là chết ở trong tay ác tặc Trình Đại Lôi. Ta nghe tên kia rời Trường An, liền tìm vài người bạn tốt muốn nhân cơ hồi hắn trên đường trở về Lương Châu, một đao trả thù cho gia phụ.”

“Chặn được không?”

Lương Đạo Nhạc hỏi câu này liền hối hận. Nhìn dáng vẻ của Phùng Huyền Mộng chính là đụng phải Trình Đại Lôi, chỉ bất quá không có năng lực giữ đối phương lạo. Nháo một hồi đầy bụi đất, liền chết mang thương.

Hắn dĩ nhiên biết bản sự của Phùng Huyền Mộng, còn bằng hữu của gã có trình độ gì thì vừa nhìn liền biết. Nếu như Trình Đại Lôi lại bị đám người này tùy tiện giết chết thì không có khả năng đối phương có thể sống đến bây giờ.