Chương 1002: Kẻ Sau Mà
“Hiền đệ, ta cũng không dám dối gạt ngươi, ta bây giờ đang nhậm chức ở Nhữ Nam thành, lần này cũng là nhận quân lệnh muốn đầu của Trình Đại Lôi. Hôm này mọi người có thể gặp nhau, xem như duyên phận, không bằng ngươi gia nhập với chúng ta, mọi người đồng tâm hiệp lực, làm việc cũng dễ dàng hơn chút.”
“Lời của Lương đại ca, ta không dám không nghe, đại ca cứ phâ phó.” Phùng Huyền Mộng ôm quyền đáp ứng.
Lại có người gia nhập vào, tâm tình của Lương Đạo Nhạc cũng nhẹ buông lỏng.
“Tới, hiền đệ, để ta giới thiệu với ngươi, vị này là Lý chân nhân từ Ngọc Hoàng Quan. Kiếm pháp lợi hại, ngay cả ngu huynh cũng khó so bì với Lý chân nhân.”
“Ồ, chuyện này, chuyện này.” Lý Thanh Sơn cười nói: “Lương Tướng quân quá khiêm nhường.”
“Vị này là Lục Tướng quân, bản sự am hiểu nhất là…” Lương Đạo Nhạc chỉ tay về phía Lục Trường Nhai , bỗng nhiên không biết nói cái gì cho phải. Cuối cùng là cắn răng nói dối: “Lục Tướng quân am hiểu nhất là tiễn pháp.”
“Thì ra bên cạnh Lương đại ca đã có nhiều cao nhân như vậy.” Phùng Huyền Mộng thán phục một tiếng, nói: “Đại ca, dọc theo con đường này tiếp tục đi lên phía trước, có một tòa chùa miếu hoang phế. Ta nghe nói nơi đó đã tụ tập không ít người, bọn họ đều muốn giết Trình Đại Lôi.”
Lý Thanh Sơn gật gật đầu: “Như thế, chúng ta ngày mai cũng đi qua xem.”
Lương Đạo Nhạc cùng Phùng Huyền Mộng canh giữ ở bên cạnh đống lửa, những người khác phần lớn gánh không được mỏi mệt, dần dần đã chìm vào giấc ngủ. Hai người lại trông coi đống lửa, câu có câu không nói chuyện cũ.
Ba năm không gặp, ai cũng đều có kinh nghiệm. Khi xưa con em thế gia Phùng Huyền Mộng, nay cha chết trận, gia đạo sa sút. Còn Lương Đạo Nhạc xuất thân từ hàn môn, sau khi lăn lộn trong quân ngũ thì cũng trở thành quan tướng.
Nói đến chuyện cũ, hai người cũng là thổn thức không thôi.
“Hiền đệ, sau khi chuyện này kết thúc, không bằng ngươi theo ta đi Nhữ Nam Thành. Bên đó nhiều việc làm, cũng hơn là lang bạt khắp nơi.” Lương Đạo Nhạc.
Phùng Huyền Mộng lắc đầu: “Trong nhà đã có vợ con, sợ là không thể phân thân.”
“Ai, lời này của hiền đệ không đúng. Đại trượng phu muốn đi làm đại sự, sao có thể bị nữ nhân kéo chân.
Phùng Huyền Mộng lắc đầu, cũng không có nói cái gì, nhưng rất rõ ràng gã đặc biệt không tán thành.
Sau khi trời sáng, mọi người tiếp tục gấp rút lên đường. Trên đường đi tới chùa miếu mà Phùng Huyền Mộng nói, bọn họ lại gặp thêm không ít người.
Những người này phần lớn đều có thù mới hận cũ với Trình Đại Lôi, có người đã gặp Trình Đại Lôi nhưng lại không đủ lực đối phó. Cũng có người căn bản không gặp được Trình Đại Lôi, bây giờ còn hùng tâm tráng chí, tự cho là có thể một buổi sáng thành danh thiên hạ đều biết.
Lúc trời đến giữa trưa, mọi người đã chạy tới ngôi chùa miếu cũ nát trong rừng rậm kia.
Miếu không lớn, cũng không biết trước kia cung phụng vị thần phật nào. Đơn giản là ba gian nhà tranh, bốn vách đất. Lâu năm chưa được tu sữa, tường viện đã đổ sụp, chỉ có một ít thú nhỏ chim bay đến làm ổ ở nơi này.
Bất quá, hôm nay nơi này chính là kín người hết chỗ.
Lý Thanh Sơn đi đến nơi đây, thật là sợ hết hồn. Một tòa miếu hoang lại có thể tụ tập hai, ba trăm người.
Có người nằm liệt ra trong sân, có người ngồi ở trên tảng đá thở dài thở ngắn. Còn có một vài người trên mặt chính là không phục, suy nghĩ lần sau nếu gặp được Trình Đại Lôi thì phải làm thế nào xử lý hắn, khiến cho hắn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
Những người này hiển nhiên là chưa từng giáp mặt với Trình Đại Lôi cho nên trong lòng tràn đầy tự tin, còn người đã từng giao thủ với Trình Đại Lôi thì đa phần đều có chút nản lòng thoái chí.
Tuy nhiên chỗ tương đồng của bọn họ chính là, hễ cứ nhắc đến ba chữ Trình Đại Lôi thì liền chửi ầm lên.
Những người này đều là người mà Trình Đại Lôi từ đắc tội trong quá khứ.
Nếu như Trình Đại Lôi ở chỗ này, sợ sẽ bị dọa đến nhảy dựng: Thì ra trong bất tri bất giác, ta đã trêu chọc nhiều người như vậy.
Trên thực tế, đây chẳng qua chỉ là một bộ phận.
Lúc Trình Đại Lôi đi Trường An, dọc đường che giấu thân phận. Chờ đến lúc hắn bị bại lộ thì đã gần tới Trường An, cho nên cừu nhân của hắn mới trở tay không kịp.
Thế nhưng kể từ một khắc hắn vào Trường An, không ít người đã bắt đầu chuẩn bị. Mọi người không dám động thủ trong thành Trường An, nhưng ngươi kiểu gì cũng sẽ rời đi. Chỉ cần chặn đánh trên đường, không sợ không gặp được ngươi.
Bao nhiêu người nghiến răng nghiến lợi, mài đao xoèn xoẹt, từ trời nam đất bắc đuổi tới Kinh Châu, lại chặn đánh trên đường từ Trường An trở về Lương Châu. Trình Đại Lôi cũng là lơ là sơ suất, hoàn toàn không nghĩ tới thiên hạ đã có nhiều người muốn giết mình như vậy.
Bây giờ, đại bộ phận những người này đều tụ tập trong miếu hoang này. Trong trong ngoài ngoài đều có người bận rộn.
Lục Trường Nhai híp mắt nhìn xem một màn này, thấy có người mang rượu và thức ăn chia cho mọi người, còn có người nấu thuốc, chữa thương cho đồng bạn.
Rất rõ ràng là người có tâm đều tụ hợp ở chỗ này.
Trong lòng Lục Trường Nhai thán một tiếng, hắn cũng không phải đồ ngốc, nếu như là đồ ngốc cũng không khả năng sống lâu như thế. Chỉ có mấy người Lý Thanh Sơn cùng Lương Đạo Nhạc đối với một màn này thì hớn hở ra mặt, nói tất cả mọi người tụ hợp ở đây, vậy việc giết Trình Đại Lôi liền có nắm chắc hơn.
Rõ ràng Lục Trường Nhai xem thấu sự tình, con bọn hắn thì không thể nhìn thấu.
Bất quá Lục Trường Nhai cũng đồng ý lời nói của bọn hắn, có thể tụ tập mọi người lại cùng một chỗ, dù sao cũng tốt hơn là đơn phương độc mã đấu với Trình Đại Lôi. Tuy nhiên hắn khá hiểu kỳ, đến tột cùng là ai sắp xếp chuyện này, đối phương có quan hệ gì với Trình Đại Lôi?
Đơn thuần là vì báo thù, hoặc là có mưu đồ khác?