Chương 1003: Hóa Ra Là Mạc Lão Đại
Trong thế đạo này, muốn sống thì phải nghĩ dài hơn so với người khác.
“Chư vị, chư vị!”
Lục Trường Nhai bỗng nhiên đứng ở giữa sân, hai tay giơ cao nói: “Mỗ là Bộ Hạ của Duyện Châu Vương Lục Trường Nhai , có một lời thỉnh chư vị yên lặng lắng nghe.”
Ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người hắn, Lục Trường Nhai nói: “Ta nghĩ mọi người xuất hiện ở đây đều vì cùng một chuyện. Có câu nói rất hay, rắn không đầu không đi, binh không lệnh sẽ bị loạn. Mọi người đã cùng chung chí hướng, vậy dứt khoát chọn ra một vị thủ lĩnh, an bài mọi thứ, như vậy không thỏa đáng hơn sao?”
“Ngươi muốn làm thủ lĩnh?” Có người liếc mắt, hỏi.
“Ha ha ha.” Lục Trường Nhai khoát tay cười nói: “Lục mỗ không tài vô năng, làm sao có thể gánh nhiệm vụ lớn này. Chỉ bất quá nếu để ta đề cử, thì trong lòng đã sớm có một người.”
“Ngươi nói là ai, xem chúng ta có phục hắn hay không?”
“Nói tên của hắn ra, ta nghĩ mọi người đều phục, người này võ nghệ cao cường, đã từng đại chiến với Trình Đại Lôi mà không bại. Nếu như chỉ có vậy, Lục mỗ cũng không dám đề cử hắn. Mấu chốt là vị cao nhân này không màng danh lợi, có tư tưởng nghĩa hiệp.”
“Uy, ngươi nói là ai?”
Lục Trường Nhai chỉ một ngón tay: “Chính là Ngọc Hoàng Quan Lý chân nhân.”
Lý Thanh Sơn ngẩn người: “Ta?”
Lục Trường Nhai cười ha ha: “Mọi người hành tẩu trên giang hồ đều nghe được cái tên Ngọc Hoàng Quan, ngay cả thiên tử cũng thường xuyên tới thắp hương, Lý chân nhân hẳn được thiên tử tin tưởng, vậy chúng ta sao có thể không tin?”
Lý Thanh Sơn nghe được lời này, thì trên mặt đỏ ửng lên. Mặc dù bản sự của y không kém nhưng lần này cũng coi như lần đầu tiên hành tẩu trên giang hồ.
Hành tẩu giang hồ, mỗi người đều thích thổi phồng. Trước kia y còn đôi chút khúc mắc với Lục Trường Nhai, nhưng bây giờ đã hoàn toàn tán đồng đối phương.
Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là bằng hữu của ta.
“Ta thấy cũng chưa chắc,” Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Muốn trở thành thủ lĩnh, thứ nhất phải là người có võ nghệ đứng đầu, thứ hai phải có lòng can đảm, nhưng mấu chốt nhất vẫn là điểm thứ ba, phải có trí tuệ bày mưu tính kế. Ta cũng rất bội phục vị Lý chân nhân này, nhưng hắn đã từng chỉ huy qua bao nhiêu người, lại làm qua bao nhiêu chuyện, ta cũng muốn thỉnh giáo một chút?”
Lục Trường Nhai cười cười: “Ta cũng không nói Lý chân nhân không thể, chỉ là ta tương đối tin Lý chân nhân mà thôi. Ngươi cũng có thể đề cử người ngươi tín nhiệm, mọi người thương lượng lại. Chỉ là lần này chúng ta tụ lại một chỗ, tuyệt đối không thể chưa tiến đã lui.
Lục Trường Nhai nhìn người vừa mới xuất hiện này, trong lòng tính toán, đại khái vị hữu tâm âm thầm sắp xếp chuyện này đã sắp bị mình bực ra.
Lục Trường Nhai cũng không muốn làm thủ lĩnh, từ trước đến nay cây cao chịu gió lớn, người muốn sống lâu không thể quá nổi bậc.
Hắn chỉ là muốn xem, người ở sau lưng bày mưu tính kế đến tột cùng là ai? Hắn muốn làm rõ chuyện này và không đem bản thân đặt vào tình thế nguy hiểm.
Đương nhiên, có thể để cho Lý Thanh Sơn trở thành thủ lĩnh cũng tốt, ít nhất song phương cũng có giao tình, y sẽ không để mình chịu chết.
Chờ người sau màn cuất hiện, nếu như đối phương thật sự có bản lĩnh thì mình sẽ tham gia vào chuyện này, còn nếu hắn chỉ là bao cỏ thì mình liền lanh lẹ rút lui, không thể lội vào vùng nước đục này.
Để có thể tồn tại trong thời kỳ loạn thế, hoặc thậm chí là sống tốt, Lục Trường Nhai đương nhiên có khả năng bảo toàn tánh mạng. Quan sát lời nói và biểu cảm, mượn gió bẻ măng, tùy cơ ứng biến...... Loại kỹ năng này là thứ mà Lý Thanh Sơn không thể tu luyện ngay cả khi đã tu luyện trong Ngọc Hoàng Quan nhiều năm.
“Vị huynh đệ kia nói rất có đạo lý.”
Tiếng vỗ tay nhẹ nhàng, một nam nhân trung niên bước ra khỏi đám đông.
“Mọi người nên đề cử một vị vừa có uy vọng và có khả năng lãnh đạo mọi người, nhất định không thể chưa tiến đã lui, ngược lại còn chừa cơ để để Trình Đại Lôi hạ độc thủ.”
Lục Trường Nhai đánh giá gã, nam nhân trung niên nam nhân dáng vẻ đường đường, quả nhiên là tướng mạo rất được.
“Còn chưa thỉnh giáo?”
Nam nhân liền ôm quyền: “Vạn Mã Đường Mạc Tương Nan .”
Lục Trường Nhai vô thức mở to hai mắt, Vạn Mã Đường chính là bọn cướp đường đứng đầu Tây Bắc, bất quá trong thế đạo binh hoang mã loạn, Vạn Mã Đường bị xung kích không nhỏ cho nên danh tiếng không còn như trước.
“Hóa ra là Mạc lão đại của lục lâm Tây Bắc đã đến, thất kính thất kính.” Lục Trường Nhai ôm quyền hành lễ.
Cả đám nghe được tên của Mạc Tương Nan thì vội vàng tới chào. Lần trước Trình Đại Lôi từng giao đấu với Mạc Tương Nan, chỉ là không có đem gã để vào mắt. Rất nhiều thời gian đi qua, Mạc Tương Nan lại lừa gạt được một nhóm nhân thủ, rất có dã tâm nổi hỏa, tìm lại gió xuân.
“Ta đề cử Mạc lão đại.” Có hán tử quát.
“Ta cũng nguyện ý đi theo Mạc lão đại, ngoại trừ Mạc lão đại ta ai cũng không phục.”
Thanh âm này lặp đi lặp lại nhiều lần, Lục Trường Nhai mang theo ý cười, trong lòng lại lạnh lùng nói: Sợ người đứng sau chuyên này chính là Mạc Tương Nan.
Nghe nói Mạc Tương Nan là người rất có dã tâm chính trí, lúc không có việc gì liền châm ngòi thổi gió từ bốn phía, truyền bá danh trung nghĩa của mình. Cho nên Lục Trường Nhai ở Duyện Châu xa xôi cũng nghe nói tới, về phần bản sự của gã thì sao?
Lục Trường Nhai đúng là đã nghe chuyện bản sự của đối phương cao minh như thế nào.
“Chư vị yên lặng, nghe ta nói một câu.” Mạc Tương Nan thở dài một tiếng, lấy tay ép ép âm thanh từ bốn phía.
Thấy mọi người đều an tĩnh lại, Mạc Tương Nan lúc này mới lên tiếng: “Ta cùng với Trình Đại Lôi có thâm cừu khắc cốt, cả ngày lẫn đêm hận không thể đem ác tặc chém thành muôn mảnh. Chư vị nếu có thể tin Mạc mỗ, tại hạ cũng không chối từ, cũng không muốn chối từ. Hôm nay mọi người đồng tâm hiệp lực, nhất định có thể bắt giết Trình Đại Lôi, báo thù rửa hận.”