Chương 1004: Lương Châu Đậu Trúc Đồng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1004: Lương Châu Đậu Trúc Đồng

Lý Thanh Sơn đứng ở trong đám người, dùng ánh mắt cầu giúp đỡ nhìn về phía Lục Trường Nhai: Vừa rồi không phải ta kém chút trở thành thủ lĩnh sao, bây giờ Lục huynh đệ lại không nói giúp ta một câu.

“Yên tâm, tất cả mọi người đều tin Mạc lão đại.”

“Ai nếu không phục, thì đến nói chuyện với đao của Lục mỗ.”

Lục Trường Nhai yên tĩnh nhìn xem một màn này, trong lòng suy nghĩ, Mạc Tương Nan mất nhiều công sức lo liệu moii chuyện là vì cái gì? sợ không đơn giản chỉ muốn giết Trình Đại Lôi, một đám người tập trung lại, có binh có phỉ, nếu như nắm ở trong tay thì cũng là một thế lực không thể xem thường.

“Nếu ta không phục, thì như thế nào?”

Vào thời khắc này, một giọng nói đột ngột vang lên. Lục Trường Nhai quay đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy hơn mười tráng hán đi tới miếu hoang, một người cầm đầu diện mục cương nghị, không giận tự uy.

Mạc Tương Nan khoát khoát tay: “Thỉnh giáo tôn tính đại danh của hảo hán.”

“Đại danh không dám nhận, mỗ là là Lương Châu Đậu Trúc Đồng .”

“Nha!”

Có một người hét lên kinh ngạc, khó có thể tin: “Ngươi chính là Đậu Trúc Đồng giết thê tử.”

Đậu Trúc Đồng lạnh lùng nhìn hắn một cái, trong nháy mắt người này liền cảm thấy rùng mình, khôn khéo ngậm miệng lại, cũng không dám phát ra âm thanh.

Người chung quanh nghị luận ầm ĩ, có người nhận ra Đậu Trúc Đồng , ngươi một lời ta một lời liền phác hoạ ra lai lịch của Đậu Trúc Đồng.

Ban đầu Lương Châu, cũng không phải Trình Đại Lôi làm chủ, mà là Tống Bá Khang; Mà trước Tống Bá Khang, phỉ đạo làm chủ, danh xưng Mạc Minh Mễ.

Đậu Trúc Đồng tính ra cũng là em vợ của Mạc Minh Mễ, về sau không biết làm tại sao rời khỏi Lương Châu, nghe nói trước khi đi còn tự tay giết chết thê tử.

Bây giờ xem ra, Đậu Trúc Đồng đã gầy dựng được cỗ thế lực mới, thủ hạ dưới trướng cũng có mười mấy viên đại hán, bản sự địch được trăm người. Lần này hắn xuất thế chính là muốn tìm Trình Đại Lôi để báo thù.

“Hóa ra là Đậu huynh.” Mạc Tương Nan đáp: “Ta cũng không phải quyết tâm làm thủ lĩnh, chỉ là do các huynh đệ yêu cầu, Đậu huynh nếu có tâm, thì tại hạ cũng tình nguyện đem vị trí này giao cho Đậu huynh.”

Đậu Trúc Đồng hừ lạnh, mặt không có nhìn Mạc Tương Nan, mà là lạnh lùng đảo qua đám người trước mặt.

“Thực không dám giấu giếm, Đậu Trúc Đồng ta muốn làm thủ lĩnh, nếu có người huynh đệ không phục, thì cứ lên đây đấu một trận với ta.”

Người khác để mắt Mạc Tương Nan, nhưng Đậu Trúc Đồng cũng không đặt Mạc Tương Nan vào trong mắt —— Nhớ lúc còn làm chủ Lương Châu, Mạc Tương Nan ngươi là cái thá gì, Vạn Mã Đường sao lại dám làm càn.

Có mấy người nhìn về phía Mạc Tương Nan, khuôn mặt có vẻ khó xử. Mạc Tương Nan phí hết tâm tư lo liệu cảnh tượng hoành tráng này. Thật đúng là bị Lục Trường Nhai đoán đúng, mục đích không chỉ có giết chết Trình Đại Lôi mà thôi. Nếu có thể nắm được nhóm nhân mã này trong tay thì về sau Mạc Tương Nan muốn lại nên chuyện cũng sẽ dễ dàng hơn.

Chẳng lẽ khổ tâm hao hết mưu kế, cuối cùng lại bị người ta đoạt mất?

Mạc Tương Nan mở miệng: “Dẫn đầu một đám quần hùng, không chỉ dựa vào võ nghêh mà còn có tâm phục huynh đệ?”

“Ồ, có người không phục Đậu Trúc Đồng ta sao?”

Mạc Tương Nan nghẹn lời, không biết nên mở miệng như thế nào.

“Nếu như thắng người thì người đó liền có thể làm thủ lĩnh của hội giết Trình Đại Lôi này sao?”

“Đúng vậy.”

Đậu Trúc Đồng đáp ứng một tiếng, lần theo âm thanh mà nhìn qua, chỉ thấy bên ngoài lại tới mấy chục người. Người cầm đầu là một tên mặt lạ hoắc, bộ dáng mười phần hung ác xấu xí.

“Thỉnh giáo?”

“Không dám, quỷ chết đói Chu Cương.”

Lục Trường Nhai hơi nheo mắt lại, không nghĩ tới tên ác tặc này cũng mò đến đây.

Quỷ chết đói Chu Cương, một trong cửu quỷ của Hắc Hà. Hắc Hà cửu quỷ chiếm cứ núi Ưng Lĩnh, cách khá gần Duyện Châu, cho nên Lục Trường Nhai cũng nghe qua thanh danh của gã.

Không nghĩ tới, nơi này cách Duyện Châu cả ngàn dặm, nhưng quỷ chết đói Chu Cương vẫn mò đến nơi này.

Hắc Hà cửu quỷ bị Trình Đại Lôi đuổi tận giết tuyệt, sống cũng chỉ còn Chu Cương. Mấy năm nay gã đều muốn báo thù, n này biết Trình Đại Lôi từ Trường An trở về Lương Châu, ho nên đặc biệt xa xôi ngàn dặm chạy đến, muốn trên đường chặn đánh, báo thù cho huynh đệ đã chết.

Thế nhưng không nghĩ tới, lại có thể đụng phải hội muốn giết Trình Đại Lôi này.

Sau khi Chu Cương báo tên, có người nghe nói qua thì khó tránh khỏi không rét mà run. Quỷ chết đói Chu Cương rất nổi danh, nhưng nổi danh không phải võ nghệ của gã mà là tiếng xấu.

Nghe nói người này mười phần tàn nhẫn, thường thường có thể làm ra hành vi diệt cả nhà, lần này gã vậy mà cũng tới, đúng là vượt qua dự đoán của mọi người.

Lại nói, Trình Đại Lôi quả nhiên đắc tội với rất nhiều người.

“Chuyện giang hồ, tự nhiên là dùng quyền cước xem thực hư. Nếu so những thứ khác, vậy đám người chúng ta có gì khác với hạng học thức thích dài dòng.”

Lúc này, Lý Thanh Sơn đột nhiên mở miệng, y vốn là trong lòng vốn là trong lòng, khó khăn lắm mới có cơ hội xuất thủ, y sao có thể cam lòng buông tha.

Âm thanh rơi xuống đất, y chợt phát hiện tất cả mọi người đều nhìn mình. Trong lòng cả kinh: Chẳng lẽ mình đã nói sai cái gì?

“Tốt!”

Đậu Trúc Đồng đột nhiên khen một tiếng, ngược lại là dọa Lý Thanh Sơn nhảy một cái. Y không nghĩ ra lời vừa rồi của mình là đúng hay sai.

Đậu Trúc Đồng lấy ra đại đao trên người: “Người giang hồ nên so tài xem thực hư, không cần công phu múa mép khua môi. Ai nếu có thể thắng qua thanh đao này của Đậu mỗ, Đậu mỗ nguyện ý phụng hắn làm chủ.”

Đến bây giờ, quần hào tụ tập trước miếu hoang đã lên đến bốn trăm người. Bọn hắn hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không biết nên làm thế nào cho phải.

Mạc Tương Nan là lão đại của Vạn Mã Đường, ngược lại có bản sự bày mưu lập kế, nhưng nhân phẩm của hắn thật sự khiến người khác không tin được. Còn Đậu Trúc Đồng trước kia là nhân vật nổi danh lừng lẫy tại Lương Châu, nhưng hạng người ngay cả thê tử của mình cũng có thể giết thì có gì tốt lành? Về phần Chu Cương, tiếng ác của gã phải nói dương danh thiên hạ.

A, nói tới nói lui, một đám muốn tìm ác tặc Trình Đại Lôi để báo thù, nhưng đấu một hồi cũng toàn là hạng người hung ác.