Chương 1005: Thương Lượng Kế Sách
Những người này đến từ khắp nơi trên thiên hạ, xuất thân cũng có bất đồng riêng. Bản thân vừa mở miệng chính là lão tử, lão nhị. Trong thâm tâm của rất nhiều người đều thầm nghĩ, cái gì mà Đậu Trúc Đồng hay Mạc Tương Nan ......Vẫn là để mình làm lão đại mới sung sướng nhất.
“Tới, để cho ta lĩnh giáo cao chiêu của Đậu tướng quân.”
Bỗng nhiên có một tên đại hán nhảy ra, hắn dùng một cây thiết thương, đùa nghịch thương hoa trước mặt Đậu Trúc Đồng, chiêu thức cay độc.
Hai bên báo ra tên tuổi, mọi người chung quanh liền tản ra, chừa lại khoảng đất trống cho bọn họ. Hai người một cầm đao một thương, đánh nhau trước miếu hoang.
Tất cả mọi người đều là hạng người thích quát tháo và hiếu chiến, cũng không cần biết ai có thể thắng ai, chỉ cần vỗ tay hò hét là được.
Bỗng nhiên, Đậu Trúc Đồng dùng đại đao đập mạnh vào thiết thương của đối phương, sau đó xoay người đi vòng về phía đối phương. Lực từ trên mặt đất, đao xoay dọc theo thắt lưng, trực tiếp tránh khỏi mũi thương của đối phương, chém tới trên đầu hắn.
Nhanh như chớp máu tươi văng khắp nơi, cái đầu thật lớn rơi xuống mặt đất.
Tất cả mọi người cả kinh, trong lòng không khỏi nổi lên cảm giác ớn lạnh cả người. Tất cả mọi người đều vì một mục đích mà đến đây, vốn là luận võ tìm ra thủ lĩnh nhưng tại sao lại ra tay hung ác đến mức như vậy.
Mạc Tương Nan nhíu mày: “Các hạ ra tay quá nặng?”
Đậu Trúc Đồng cầm đao đứng thẳng, mặt không đổi sắc, giống như không nhìn thấy thi thể dưới mặt đất.
“Mọi người đến đây là vì muốn giết Trình Đại Lôi báo thù, tên ác tặc kia đáng sợ như thế nào thì cũng không cần ta nhiều lời giải thích. Hôm nay cũng không muốn làm náo động, nếu cảm thấy mình có khả năng thì lên, không năng lực thì phải chịu chết, không trách được người khác.”
Cả đám vô thức lui một bước về sau, giang hồ hào khách thích nhất là danh tiếng, không oán không cừu cũng vui vẻ đi thách đấu với người khác. Thế nhưng đối diện với cái chết, ai mà không sợ.
Khuôn mặt Mạc Tương Nan lạnh như băng, nhưng trong lòng thì cắn chặt răng. Vốn là chủ ý của hắn, đầu tiên dùng vài người đi lên thách đấu, làm tiêu hao hết khí lực của Đậu Trúc Đồng, sau đó mình mới ra tay, đánh bại Đậu Trúc Đồng ngay trước mắt mọi người.
Nhưng ai biết Đậu Trúc Đồng dùng thủ đoạn lôi đình, đơn giản dứt khoát đánh chết một người. Những người khác yêu quý tính mệnh, cũng không dám bán cuồng trước mặt Đậu Trúc Đồng, mà để cho Mạc Tương Nan tự mình động thủ...... Hắn càng thêm yêu quý tính mệnh.
“Còn có ai muốn động thủ sao?” Chu Cương bước ra.
Đậu Trúc Đồng gật gật đầu: “Ngươi tới?”
Chu Cương vừa vẹn cũng dùng đao, gã đứng trước mặt Đậu Trúc Đồng, hai chân hướng về phía trước, đao lại nâng ở sau lưng, đây là đao pháp hiếm thấy.
Người trong nghề vừa ra tay, liền biết lợi biết hại. Đậu Trúc Đồng cũng không dám khinh thường, mắt hắn híp lại, sắc mặt trở nên trịnh trọng.
Trong chớp mắt, một đao bổ vào trước mặt Đậu Trúc Đồng. Đậu Trúc Đồng dùng chuôi đao ngăn cản một đao, trở tay chính là một đao bổ ra ngoài.
Lấy nhanh đánh nhanh, mỗi chiêu đao pháp đều có phần mạnh yếu của riêng mình, dễ dàng giống như tỉa hoa trên thân đậu hủ.
Nếu Trình Đại Lôi có ở đây, sợ cũng phải cảm khái một tiếng: đao pháp của Đậu Trúc Đồng chính là xưa đâu bằng nay.
Thực lực của Trình Đại Lôi ngày càng tăng lên, thì Đậu Trúc Đồng cùng Chu Cương chẳng lẽ không phải thế. Hai người lòng mang cừu hận khắc cốt, cả ngày lẫn đêm chỉ nghĩ tìm Trình Đại Lôi báo thù, cho nên một khắc cũng không dám chậm trễ. Chỉ trong một hai năm ngắn ngủi, bản sự đều tiến bộ nhảy vọt.
Thời gian nháy mắt, song phương đã giao thủ mấy chiêu, đồng thời đều lui lại đứng vững ở phía sau. Đậu Trúc Đồng hơi thở dốc, mà vai của Chu Cương cũng bị thương.
Rất rõ ràng, Đậu Trúc Đồng đã thắng, nhưng hắn thắng không hề thoải mái.
Song phương mắt đối mắt, lại có một loại anh hùng tương tích, thưởng thức lẫn nhau.
Chu Cương ôm quyền: “Cam bái hạ phong.”
Đậu Trúc Đồng ôm quyền hoàn lễ, không có bởi vì may mắn thắng một chiêu liền vênh váo tự đắc.
Tiếp tục, hắn nhìn Mạc Tương Nan, đem đao nắm chặt: “Ngươi tới?”
Mạc Tương Nan rất muốn động thủ, nhưng mới rồi thấy hai người đọ sức, hắn biết mình không thể thắng nổi, cho nên cũng không muốn tự mình đi lên tìm chết.
Đáng tiếc là chính mình hao hết khí lực dựng thành sân khấu kịch, vậy mà để cho Đậu Trúc Đồng làm nhân vật chính.
Thôi thôi thôi, đều là kẻ địch của Trình Đại Lôi, làm náo động cũng chưa phải là chuyện tốt.
Hai tay của hắn nâng quyền: “Vừa rồi đã chứng kiến được bản sự của Đậu huynh, ta tự thấy mặc cảm, không dám bêu xấu.”
Đậu Trúc Đồng thở một hơi dài nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn đám người xúc động: “Còn có ai lên?”
Ngay cả Mạc Tương Nan cũng cúi mình, thì những người khác tự nhiên không dám ngông cuồng. Cả đám cúi đầu không nói, phảng phất không nghe thấy lời nói của Đậu Trúc Đồng.
Lục Trường Nhai bây giờ mới lên tiếng: “Duyện Châu nguyện Phụng Đậu tướng quân làm chủ.”
Một lời khiến mọi người choàng tỉnh, đám người lập tức phản ứng, trong miệng lặp lại câu nói của Lục Trường Nhai.
“Chúng ta đều nguyện Phụng Đậu tướng quân làm chủ.”
Thanh âm không ngừng vang lên, Đậu Trúc Đồng đưa tay đè ép, nói: “Không phải là Đậu mỗ dùng võ đè người mà là thật sự có thù không đội trời chung với Trình Đại Lôi. Hôm nay mục đích của chúng ta cũng là giết tên ác tặc kia để báo thù. Làm như thế nào thì phải nghe ta, nhưng hành động cụ thể thì mọi người cùng nhau thương lượng.”
“Hết thảy nghe Đậu tướng quân phân phó.” Mọi người đồng thời la lên, trong đó âm thanh của Lục Trường Nhai là vang nhất.
“Trình Đại Lôi bây giờ đang ở nơi nào?” Đậu Trúc Đồng hỏi.
“Trên đường trở về Lương Châu.” Mạc Tương Nan đáp : “Từ nơi này đến Lương Châu, nhất định phải đi qua Tử Ngọ Kiều, nếu như chúng ta muốn động thủ, thì nên chọn Tử Ngọ Kiều, chú tâm trù tính, khiến Trình Đại Lôi lâm vào tuyệt địa, để cho hắn có chắp cánh cũng khó thoát thân.”
Tử Ngọ Kiều là một tòa cầu đá gác ở trên sông lớn, nếu từ Kinh Châu đến Lương Châu, thì phải đi qua Tử Ngọ Kiều .
Mạc Tương Nan nói cũng có mấy phần đạo lý, bởi vì ngay từ đầu hắn đã có kế hoạch tốt, chỉ tiếc bây giờ chỉ là hiến kế người, mà không phải là người làm chủ.
Chu Cương gật gật đầu, nhưng lại lắc đầu: “Trình Đại Lôi quỷ kế đa đoan, lại hung ác cực điểm, cực kỳ khó đối phó, chúng ta nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không thể sơ suất.”
Nghe nói như thế, đám người đều nghĩ lại những lần giao đấu với Trình Đại Lôi, đó thực sự không phải là một hồi ức vui vẻ.
Đậu Trúc Đồng, Mạc Tương Nan, bao quát Lục Trường Nhai , Lý Thanh Sơn gần như đồng thời gật đầu một cái. Nếu như có chọn, bọn hắn thực sự hy vọng cả đời mình không có gặp Trình Đại Lôi.