Chương 1006: Lão Binh
Lục Trường Nhai lúc này không quá nghiêng về phía trước, kinh nghiệm trong quá khứ đã nhiều lần nói với hắn rằng: Đôi khi làm náo động cũng không phải chuyện gì tốt.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt nhìn một màn này, chỉ thấy đám người Đậu Trúc Đồng tụ tập cùng một chỗ, thương nghị nên bố trí mai phục ở Tử Ngọ Kiều như thế nào.
Tất cả mọi người đã có kinh nghiêm giao đấu với Trình Đại Lôi, quá trình tự nhiên không thể nói là vui vẻ. Thậm chí có thể nói ba chữ Trình Đại Lôi đã để lại bóng ma rất lớn trong lòng của mọi người.
Ai cũng không dám khinh thị đối phương, ai cũng không dám lơ là bất cẩn.
Đậu Trúc Đồng hắng giọng một cái: “Ác tặc kia sẽ đi qua Tử Ngọ Kiều bất cứ lúc nào, chúng ta vẫn nên chuẩn bị sớm, nếu để hắn đi qua Tử Ngọ Kiều thì việc cản hắn sợ là môn vàn khó khăn.”
Chu Cương gật gật đầu: “Ác Tặc mang theo tùy tùng, còn có hai nữ tử, tốc độ của hắn không thể nhanh nổi. Chúng ta bây giờ chạy tới Tử Ngọ Kiều, hẳn có thể trước hừng đông ngày mai chuẩn bị tốt mai phục.”
“Càng sớm càng tốt, không được chậm trễ, chậm sẽ sinh biến.” Đậu Trúc Đồng hít sâu một hơi, cảm giác tim đập rất mạnh.
Dù sao, người cần đối phó lần này là Trình Đại Lôi. Trước đây mình phải chật vật trốn ra từ Lương Châu như thế nào, hơn nữa bị chúng bạn xa lánh, những năm này cũng không biết đã trải qua bao nhiêu chuyện?
Mỗi một ngày một ngày bằng một năm, tâm tâm niệm niệm không phải là tìm Trình Đại Lôi báo thù sao. Không có động lực báo thù chèo chống, mình làm sao có thể sống đến bây giờ.
Bây giờ đại thù được báo đang ở trước mắt, Đậu Trúc Đồng làm sao có thể không kích động.
Không chỉ Đậu Trúc Đồng có tâm tư này, những người khác đều nhớ tới trải nghiệm bị Trình Đại Lôi sỉ nhục trong quá khứ. Người người ánh mắt đều phấn khởi, biểu lộ kích động.
“Lấy rượu tới.” Đậu Trúc Đồng hét lớn một tiếng.
Trong miếu hoang thật sự còn có rượu, đây là Mạc Tương Nan chuẩn bị. Vốn là để mình ra sân, hô to gọi nhỏ sao có thể không có rượu.
Nhưng bây giờ, người hô to gọi nhỏ lại không phải mình.
Có rượu mang lên, rót vào từng bát sứ thô. Đậu Trúc Đồng nâng cao bát rượu, mặt hướng về phía quần hùng: “Hôm nay, huynh đệ chúng ta tụ nghĩa ở đây, mục đích là vì một người. Mọi người cùng nhau uốnh hết bát rượu này rồi cùng nhau giết tặc, báo thù rửa hận ngay tại hôm nay.”
“Làm.”
Bốn năm trăm hán tử tụ hợp lại một chỗ, đem rượu trong bát uống cạn sạch, sau đó lại đồng thời đạp nát bát rượu, người người tức sùi bọt mép.
“Xuất phát.”
Đậu Trúc Đồng cưỡi ngựa dẫn đầu, theo phía sau là quỷ chết đói Chu Cương, vạn mã đường Mạc Tương Nan…Bọn người Lý Thanh Sơn. Mọi người đều cùng nhau đi sau Đậu Trúc Đồng.
Quá trình bên trong, Lý Thanh Sơn nhìn về phía sau, nhưng thế nào lại không thấy Lục huynh đệ, vừa rồi hắn chịu đề cử mình, là huynh đệ có thể tin tưởng.
Sau đó, y nhìn thấy Lục Trường Nhai đi ở phía sau cùng của đội ngũ, Lý Thanh Sơn vẫy tay: “Lục huynh đệ, ngươi mau lên đây, đi cùng ta.”
Lý Thanh Sơn cũng không muốn người khác đánh giá thấp Lục Trường Nhai.
“A, không có việc gì, ta ở đây rất tốt, rất tốt.”
Lục Trường Nhai không nhanh không chậm đi theo phía sau cùng của đội ngũ, nếu là người hữu tâm liền có thể hiểu, vị trí này của hắn rất thuận tiện để chạy trốn. Chỉ cần tình huống có biến thì Lục Trường Nhai có thể bảo đảm biến mất trong thời gian ngắn nhất.
Ta là người thuận tấn công từ xa, như vậy có cần thiết đi phía trước đội ngũ sao.
......
Tịch Chiếu Quan, sa mạc vô biên.
Thủ tướng Hùng Mão của Tịch Chiếu Quan, đứng ở trên thành quan, đem ánh chiều tà thu hết vào trong mắt. Bên cạnh ông ta có mấy quân coi giữ, nhưng tất cả đều đã có tuổi, cho nên cũng không còn quá giữ kẻ với Hùng Mão. Dù ông ta có đứng bên cạnh thì người nên người thì ngồi, muốn nằm cứ nằm.
Chuyện này cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy, Hùng Mão cũng không để bụng. Đế quốc đại loạn, quyền hạn thượng tầng đã trải qua nhiều lần biến động, nhưng thủ tướng của Tịch Chiếu Quan vẫn là Hùng Mão.
Cái tuổi này của ông ta đã vô vọng lên chức, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, ông ta sẽ chết già ở chỗ này, quan tài đưa về nguyên quán. Cho đến lúc đó, thiên tử mới nhớ đến lão binh như ông ta, sau đó nâng chức quan coi như an ủi.
Đây là nhân sinh có thể nhìn thấy trong mắt.
Không thể không nói, Hùng Mão là một tướng quân xứng chức. Mỗi ngày đều tuần tra biên quan, tìm hiểu động tĩnh Nhung Tộc, huấn luyện binh sĩ...... Nhưng làm tướng thủ quan, ông ta cũng chỉ có thể làm những thứ này.
Thi thoảng, ông ta cũng ăn bớt tiền trợ cấp, cũng tham tài háo sắc, cũng có một số việc làm không chân chính.
Nhưng đích thật là những lão binh như ông ta, đang ngày đêm chống đỡ cho đế quốc, ngăn cản tòa thành trì sụp đổ.
Tuy nhiên, lão binh như bọn họ đã sắp không chịu đựng nổi nữa.
Triều đình chở tới lương thảo càng ngày càng ít, căn bản chống đỡ không nổi một tòa biên quan ba ngàn người. Hùng Mão dẫn theo thủ hạ khai hoang hạt giống, nhưng lúc mùa màng không tốt, cũng cần giả mạo sơn tặc đi ăn cướp nhà giàu.
Nhìn về phía Tây Bắc là sa mạc mênh mông. Những đại nhân vật đang giằng co ở Trương An liệu có biết hay không: Kẻ địch lớn nhất của đế quốc không phải là lục đục nội bộ mà chính là Nhung Tộc như lang như hổ trên thảo nguyên Tây Bắc.
Tịch Chiếu Quan là cửa ngỏ đầu tiên giáp giới trực tiếp với Nhung Tộc. Triều đình vốn phải quản lý tốt nơi này, trước tiên bảo vệ nơi đây thật tốt thì mới có dư lực thu thập cục diện rối rắm của đế quốc.
Nhưng ai còn để ý, làm một chức quan, một tấc địa bàn huyên náo túi bụi, dùng hết thông minh tài trí. Nhưng những người thông minh kia, lại không chịu phân ra một chút trí tuệ suy nghĩ đến nơi đây.
Trời chiều treo ở trên mặt của người lão binh, ông ta nở một nụ cười ảm đạm.
Có thể được chôn cất ở quê hương đã trở thành hy vọng cao nhất. Một ngày kia Nhung Tộc xuôi nam......
Bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng trống trận, đổi lấy từng tiếng tim đập mạnh của Hùng Mão. Ông ta mở to hai mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy nơi xa xuất hiện một đường bụi mù, sau đó là ngàn quân phi nước đại.
“Nhung Tộc, là Nhung Tộc.”
Mấy quân coi giữ nhàn tản cũng đứng lên, kinh hoảng thất thố nói: “Nhung Tộc đánh tới.”
“Hoảng cái gì.” Hùng Mão hét lớn một tiếng, tâm tình thực sự hỏng bét tới cực điểm: “Tất cả mọi người lên thành tường, chặn đám ranh con lại, muốn đến cướp đồ ở Tịch Chiếu Quan ta sao, chúng đã đến nhầm chỗ rồi.”
Mặc dù nói như thế, nhưng Hùng Mão biết, Nhung Tộc bày thanh thế như vậy, tuyệt không phải đến cướp một tiền rồi đi.
Nhung Tộc thường xuyên xâm lấn, nhưng lại rất ít tấn công Tịch Chiếu Quan, bởi vì nơi đây dễ thủ khó công, bọn hắn là phí sức không có kết quả tốt. Nhưng hôm nay đại quân kéo đến Tịch Chiếu Quan, mục đích đã lộ ra rõ ràng…
Bởi vì Tịch Chiếu Quan có khoảng cách gần Trường An nhất.