Chương 1007: Cảm Giác Bất A

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1007: Cảm Giác Bất A

“Tướng quân, có huynh đệ đi đoạt lương, chúng ta bây giờ chỉ có hai ngàn lão binh.” Một binh sĩ nơm nớp lo sợ nói.

Trong lòng Hùng Mão cũng nôn nao, biết Tịch Chiếu Quan đã thủ không được. Thiên thời địa lợi nhân hòa, bản thân không chiếm được thì có nghĩa trời muốn mình vong.

Xem ra là không trở về được lão gia.

Hùng Mão nhếch miệng cười cười, bỗng nhiên rút ra bội đao: “Sợ cái gì, bất quá là nhóm quỷ chết đói. Thắp sáng phong hoả đài, những người khác theo ta lên thành tường, Tịch Chiếu Quan là địa bàn của chúng ta, nhất định phải đuổi bọn súc sinh này trở về.”

Nhung Tộc vừa tiếp cận tường thành, liền bày ra cường công, không có cho Hùng Mão nửa phần cơ hội thở dốc. Chiến đấu từ hoàng hôn kéo dài đến đêm khuya, vốn cho rằng nhất thời nửa khắc liền có thể đánh hạ Tịch Chiếu Quan, nhưng lại kéo dài ba canh giờ.

Sau khi cửa thành bị công phá, Hùng Mão dắt theo nhân mã còn sót lại, bắt đầu chiến đấu trên phố, lại liều chết thiêu huỷ kho lúa, quyết không để lại một hạt lương thực cho Nhung Tộc

Mà ông ta, cũng chết trên trận hỏa hoạn ở kho lúa.

………

Rời thành Trường An đã nhiều ngày, đi đến hôm nay thì chỉ còn tầm bảy tám ngày đi đường nữa là tới Lương Châu. Xuyên qua Tử Ngọ Kiều, tiếp tục tiến lên một đoạn đường, liền có thể đến Lương Châu.

Trời còn chưa sáng, sương thu đã lên, lúc này hắn đang đi ngang qua một đoạn rừng mận. Trình Đại Lôi ngồi trên lưng trâu, đột nhiên cảm thấy tâm hoảng ý loạn. Đến vội vàng, đi vội vàng, hoảng hốt như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng Trình Đại Lôi còn nhớ rõ cảm giác lơ đãng với nhịp tim đập nhanh vừa rồi.

Cảm giác kia, phảng phất giống như có một chuyện kinh thiên động địa vừa mới xảy ra, mà chính mình vẫn là con cóc ung dung thảnh thơi trong nồi nước ấm, không hề hay biết ngọn lửa phừng phừng đang cháy dưới đáy nồi.

Có chuyện gì sắp xảy ra không? Hay điều gì đó đã xảy ra?

“Đại đương gia, có nguy hiểm sao?” Hiểu rõ Trình Đại Lôi nhất vẫn là Từ Thần Cơ, ông ta cảm giác được Trình Đại Lôi khác thường.

Trình Đại Lôi lắc đầu, hướng về phía trước phất phất tay, ra hiệu tiếp tục gấp rút lên đường.

Vừa ra Trường An, chính mình liền trở thành kẻ điếc mù lòa, hoàn toàn không thể hiểu chuyện gì sắp xảy ra hay chuyện gì đang xảy ra trong đế quốc.

Chính vì vậy Trình Đại Lôi phải gấp rút trở về Lương Châu, lúc đó mới có thể làm chủ mạng lưới tình báo được sắp xếp cẩn thận trong nhiều năm, đồng thời biết được hiện tại đế quốc đang xảy ra chuyện gì.

Từ Trường An đến Lương Châu, tâm trạng của Trình Đại Lôi thực sự không vui. Nhắc tới cũng kỳ quái, dọc theo đường đi, kẻ muốn giết chết báo thù xông ra như măng mọc sau mưa, cứ cách một chút liền có người nhảy ra muốn tính mạng của mình.

Mặc dù phần lớn là đám ô hợp, nhưng cần phải đề cao cảnh giác bất cứ lúc nào, điều này đang làm hao mòn thể lực và sức lực của Trình Đại Lôi. Có một số kẻ trong số họ có thể đe dọa sự an toàn của Trình Đại Lôi, buộc hắn phải xử lý cẩn thận để không bị lật thuyền trong mương, thua trong tay tiểu bối vô danh.

“Báo thù, báo thù, đều tìm ta báo thù, vậy còn bản đương gia thi nên đi tìm ai báo thù đây.”

Trình Đại Lôi nhếch miệng mắng một tiếng, cưỡi trâu đen xuyên qua khu rừng mận mờ mịt trong sương sớm. Phía sau là Từ Thần Cơ, Lưu Phát Tài, cùng Thôi Bạch Ngọc, Kiều Lộng Vân, Ngư Động Chân ngồi trên xe ngựa.

Mặt trời mọc từ đằng đông, sương sớm chưa kịp tan, một vài bóng người thưa thớt đã xuất hiện ở cuối rừng mận.

Trình Đại Lôi thở dài: Tới, lại tới, không dứt sao.

Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra chuyện này, Trình Đại Lôi cảm thấy mình sẽ gặp phải nó vài lần trước khi đến Lương Châu. Trong lòng hắn cảm thấy phiền phức và bất lực, tay đã nắm chặt chuôi kiếm, cũng là chuyện không có cách nào, đơn giản là binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn mà thôi.

Có người bên trong đám sương mù, nói vọng ra: “Người tới là Trình đương gia của Cáp Mô trại?”

Mặc dù Trình Đại Lôi đã được phong vương, nhưng mặc kệ giang hồ hay là quan gia, đều quen thuộc dựa theo sơn tặc mà gọi hắn. Có lẽ bởi vì quen thuộc, hoặc có lẽ là không muốn nhìn thấy một tên sơn tặc cao cao tại thượng.

Trình Đại Lôi tay chụp chuôi kiếm, nói: “Được rồi, trên giang hồ không cần nói lời dài dòng, nhanh nhanh ra tay đi, thời gian của ta rất gấp.”

Đến bây giờ, Trình Đại Lôi đã không muốn hỏi danh tính của đối phương, dù sao cũng đều là người muốn giết mình, biết thêm thì có ích lợi gì.

Sương sớm bị gió thổi tán đi, mấy bóng người từ trong sương sớm đi ra, người cầm đầu toàn thân áo trắng, thân mang nho quan.

“Kinh Cức Lĩnh Tiểu Bạch Long khấu kiến Trình đương gia.”

Trình Đại Lôi nheo mắt lại, lần trước chính mình đoạn mất chuyện tốt của hắn, thừa dịp mình bây giờ thời vận không đủ, cho nên tìm mình trả thù.

Tiểu Bạch Long cũng có tướng mạo rất tốt, tuyệt đối xứng với bốn chữ mặt người dạ thú.

Trình Đại Lôi cũng không bối rối, nói: “Được rồi, là ngươi muốn ra tay với ta sao, tới tới tới, không cần nhiều lời.”

Tiểu Bạch Long ngẩn người, nói: “Lời này của Trình đương gia là từ đây ra, tại hạ vẫn còn có chút tự biết rõ, làm sao dám cùng Trình đương gia động thủ.”

“Vậy ngươi ở chỗ này làm gì, đặc biệt tới chào hỏi sao?” Trình Đại Lôi vẫn không có phớt lờ.

“Lần trước Trình đương gia vội vàng đi qua, tại hạ không dám mạo hiểm. Lần này đặc biệt chờ ở chỗ này, cũng là vì chiêm ngưỡng tôn nghiêm của Trình đương gia, tâm tư khác là không dám có.”

Trình Đại Lôi khẽ ồ lên một tiếng, đối phương đem thái độ bày thấp như vậy, chẳng lẽ chính là tới chào hỏi. Này cũng coi là không kỳ quái, thiên hạ có nhiều người muốn tìm Trình Đại Lôi để báo thù, nhưng cũng có người muốn tới làm việc bên cạnh Trình Đại Lôi.

Chỉ là dọc theo đường đi gặp quá nhiều địch nhân khiến cơ thể của Trình Đại Lôi căng cứng. Cho nên lúc này, Trình Đại Lôi cũng không có nửa điểm tín nhiệm Tiểu Bạch Long.

Sơn tặc, đàm luận tín nhiệm là một chuyện cực kỳ ngây thơ.

“Tại hạ ở chỗ này chờ Trình đương gia, còn có một chuyện khác có liên quan đến Trình đương gia, tại hạ cảm thấy hẳn nên bẩm báo cho Trình đương gia.”

“Ồ...... Chuyện gì?”

Tiểu Bạch Long muốn nói lại thôi.

Trình Đại Lôi thở dài: “Trao đổi sao?”

Tiểu Bạch Long mặt lộ vẻ thẹn, nhưng đây là chuyện đương nhiên.

Trình Đại Lôi cũng không để bụng, không có đĩa bánh tốt nào từ trên trời rớt xuống cả, hắn luôn đồng ý rằng những gì mình nhận được thì phải trả giá cho nó.

“Ngươi muốn cái gì?”

Tiểu Bạch Long hai tay liền ôm quyền: “Nguyện làm trâu làm ngựa đi theo Trình đương gia.”

Trình Đại Lôi nheo mắt lại, hỏi: “Ngươi có tin tức gì?”

Tiểu Bạch Long nói: “Trình đương gia đồng ý sao?”

Đế quốc loạn thế, rất nhiều hào môn đại tộc cũng là ăn bữa nay lo cho ngày mai, huống chi chỉ là tên sơn tặc nho nhỏ. Tất cả mọi người đều muốn tìm cho mình một gốc cây đại thụ lớn. Trình Đại Lôi cũng là sơn tặc, hiện tại gầy dựng lên một bầu trời, cho nên đây là lựa chọn tốt nhất.

“Ngươi không lanh lẹ như thế, ta thấy chúng ta cũng không cần đàm luận.” Trình Đại Lôi đạp.

Tiểu Bạch Long nghĩ nghĩ, phát ra một tiếng thở dài: “Thôi thôi thôi, lần này ta liền tín nhiệm Trình đương gia một lần, nếu như Trình đương gia không dung ta, ta cũng không thể sống sót rời khỏi đây.”

Trình Đại Lôi cưỡi trên lưng trâu, ngạo nghễ nhìn xuống.

Tiểu Bạch Long ngẩng đầu: “Ta nghe được tin tức, có một nhóm nhân mã tụ tập tại Tử Ngọ Kiều, đã dọn xong đại cục, liền đợi Trình đương gia đi vào bẫy, liền giết Trình đương gia báo thù rửa hận.”