Chương 1009: Mai Phục

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1009: Mai Phục

“Trình đương gia, không cần cẩn thận như vậy a, bây giờ người đều tụ tập ở Tử Ngọ Kiều, hẻm núi ngược lại là nơi an toàn nhất.”

Trình Đại Lôi lắc đầu: “Cẩn thận có thể dùng thuyền vạn năm, cho nên tốt nhất phải cẩn thận.

Tiểu Bạch Long gật gật đầu: “Trình đương gia làm việc thật sự khiến người ta bội phục, về sau đi theo Trình đương gia, vẫn mong nhận được nhiều chỉ bảo.”

Lúc này, Lưu Phát Tài đã đi vào hẻm núi xẻ trời, sơn cốc cũng ngày càng eo ẹp, chỉ có thể cho một người nghiêng mình đi vào. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ có thể nhìn thấy một dải bầu trời mờ mờ.

Sơn cốc vừa hẹp vừa dài, ước chừng ba trăm bước, Lưu Phát Tài cẩn thận đi một lượt, không có phát hiện bất kỳ khác thường gì.

Gã trở về từ bên kia sơn cốc, chuẩn bị đi bẩm báo với Trình Đại Lôi, để bọn hắn nhanh chóng thông qua sơn cốc, trở về Lương Châu thành. Đi mấy ngày này, gã cũng mệt đến ngất, nhớ lại đến Lương Châu thành thì có thể nghĩ ngơi thật tốt.

Lúc gã vừa khẽ hát vừa trở về, gã cũng không biết bên trên vách đá, có người nắm lấy cường cung kình nỏ, bên cạnh chất đầy tảng đá lớn nhỏ.

Ngay miệng sơn cốc, Đậu Trúc Đồng nắm cương đao, thân thể ẩn tại trong bụi cỏ. Mồ hôi chảy đầy cơ thể, côn trúng cắn vào mặt hắn, tham lam hút hút huyết dịch.

Nhưng hắn giống như không thấy đa đớn, con mắt trừng trừng nhìn chằm chằm sơn cốc. Con mắt cực nóng, bởi vì cừu nhân đang ở trước mắt, hôm nay chính là ngày hắn báo thù rửa hận.

Kế hoạch ban đầu là mai phục Tử Ngọ Kiều, nhưng lúc này, Tiểu Bạch Long tìm tới Đậu Trúc Đồng. Tuy Tử Ngọ Kiều là nơi mai phục tốt, nhưng nó cũng không phải tuyệt địa, mà nếu như giết không được Trình Đại Lôi, tất nhiên sẽ nghênh đón đòn trả thù tàn nhẫn.

Đậu Trúc Đồng trở thành thủ lĩnh của tổ chức ám sát này, nhưng thực chất cũng không đủ tư cách, bỏi vì hắn khuyết thiếu mưu lược, cũng không hiểu rõ địa hình. So sánh thì Tiểu Bạch Long càng nhịn giỏi, ẩn nhẫn, tàn nhẫn, hơn nữa còn hiểu rõ địa hình.

Người mai phục ở Tử Ngọ Kiều chỉ là giả trang làm bộ làm tịch, chân chính giết người chính là ở hẻm núi xẻ trời này. Chỉ cần Trình Đại Lôi đi vào hẻm núi, sau đó dùng đá ngăn chặn trước sau hẻm núi. Đến lúc đó cho dù không làm gì thì cũng có thể để Trình Đại Lôi bị đói chết.

Lưu Phát Tài đi ra từ sơn cốc, đứng ở nơi xa vẫy vẫy tay: “Đại đương gia, không có tình huống gì, chúng ta có thể đi qua.”

Trình Đại Lôi nhẹ nhõm một hơi, ánh mắt nhìn về phía Tiểu Bạch Long.

Tiểu Bạch Long cười cười: “Trình đương gia, chúng ta tiếp tục gấp rút lên đường?”

Đối phương bộ dáng anh tuấn, bề ngoài không tệ, không duyên cớ sẽ cho một loại cảm giác thân thiết. Nhưng có rất ít người có thể hiểu được sự tàn nhẫn dưới nụ cười của hắn.

Trình Đại Lôi là một cây đại thủ, rất thích hợp để hóng mát. Nhưng thế gian này có một ít người, trời sinh không cam chịu ở dưới quyền người khác.

Nếu có thể giết Trình Đại Lôi, chính mình liền sẽ thu được danh vọng đầy trời. Đến lúc đó dựa vào danh vọng này, chính mình tự sẽ tụ được một nhóm nhân mã, cùng nhau ra ngoài tranh giành thiên hạ...... Đó mới là thứ Tiểu Bạch Long mong muốn.

Hắn cũng không muốn khiêng đao cho bất luận kẻ nào.

Trình Đại Lôi theo nguyên tắc chớ vào sơn cốc, không đuổi vào rừng. Lần này trước tiên để Lưu Phát Tài đi thăm dò, sau đó mới dám xuyên qua hẻm núi này.

Lưu Phát Tài quay trở lại, một lần nữa vác bao bố lên vai. Lần này, Lý Nhạc Thiên ban thưởng rất nhiều thứ, Trình Đại Lôi cũng không nỡ lòng bỏ lại, cho nên mỗi người trên thân hoặc nhiều hoặc ít đều cõng một vài thứ. Ngay cả hai cô nương yế đuối là Thôi Bạch Ngọc cùng Kiều Lộng Vân cũng không ngoại lệ.

“Đi thôi.”

Thấy mọi người cũng đã chuẩn bị kỹ càng, Trình Đại Lôi hướng phía trước phất phất tay. Hắn một ngựa đi đầu ở phía trước, phía sau là Từ Thần Cơ, phía sau nữa là Lưu Phát Tài, sau đó là Kiều Lộng Vân cùng Thôi Bạch Ngọc, Ngư Động Chân thì đi ở sau cùng.

Trong sơn cốc hẹp dài, trâu đen và hai con ngựa của Trình Đại Lôi đi ở cuối cùng.

Từng bước từng bước đi về phía trước, càng ngày càng tới gần hẻm núi xẻ trời. Ngay thời khắc Trình Đại Lôi không để ý, có vô số người đều mở to hai mắt, trong tay nắm chặt đủ loại binh khí.

Chỉ cần Trình Đại Lôi vừa đi vào sơn cốc, mọi người sẽ lập tức ngăn chặn hai đầu sơn cốc. Hẻm núi xẻ trời này chính là một cái nồi lên hầm chết Trình Đại Lôi.

Tiểu Bạch Long đi ở sau cùng, hắn cố ý thả chậm cước bộ, bất động thanh sắc mà kéo dài khoảng cách với Trình Đại Lôi.

Khoảng cách cốc khẩu càng ngày càng gần, nghìn cân treo sợi tóc vào thời khắc này.

Đột nhiên, một đại hán từ trong sơn cốc vọt ra.

Đám người gần như đồng thời sợ hết hồn, chỉ bất quá tâm tư của mỗi người đều không giống nhau.

Đại hán này thân hình cao lớn, hình dung tiều tụy, giống như dã quỷ cô hồn trong rừng núi.

Tiểu Bạch Long trong lòng âm thầm tức giận, Đậu Trúc Đồng làm việc đến tột cùng có tin được hay không, một dã nhân như thế nào lại không đi ngăn cản. Mắt thấy Trình Đại Lôi sắp đi vào hẻm núi, nhưng lại bị tên này nhảy ra phá đám.

Đậu Trúc Đồng có nỗi khổ tâm trong lòng, người này đột nhiên xuất hiện, nếu như ra tay ngăn cản, rất dễ kinh động Trình Đại Lôi ở đầu sơn cốc bên kia. Nhưng nếu như không ngăn, đại sự sẽ bị hỏng.

Ngay lúc hắn còn đang đung đưa trái phải, chưa đưa ra quyết định thì đại hán này đã đi vào sơn cốc, hắn cũng bỏ lỡ mất thời cơ ngăn cản tốt nhất.

Như thế, chỉ có thể gửi hy vọng đối phương sẽ không làm Trình Đại Lôi thay đổi con đường.