Chương 1010: Tin Tức Lớ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1010: Tin Tức Lớ

Đại hán này rõ ràng cũng không nghĩ ngay miệng sơn cốc lại có nhiều người như vậy, biểu lộ ngẩn người.

Gã mở to hai mắt nhìn Trình Đại Lôi, ánh mắt Trình Đại Lôi cũng nhìn gã. Song phương nhìn chăm chú lẫn nhau, vẻ mặt đồng thời ngây dại.

“Đại...... Đại đương gia?”

“Đan...... Đan Hùng Tín?”

Đan Hùng Tin là đi ra từ một chỗ khác của sơn cốc, gã một đường từ thảo nguyên trở về Lương Châu, tất nhiên sẽ đi qua nơi đây. Vừa mới bắt đầu trong lòng chỉ nghĩ đến một chuyện, chính là sơm đem tin tức truyền về Lương Châu, một đường ngựa không dừng vó, cũng là mệt đến ngất ngư. Bất quá đi đến nửa đường, trong lòng liền có chút xoắn xuýt, mình trở về như thế này liệu có lúng túng hay không? Mà bởi vì gấp rút lên đường cho nên tọa kỵ của gã cuối cùng đã mệt chết.

Đại tướng yêu ngựa như mạng, ngựa mệt chết, tâm tình của Đan Hùng Tín hỏng bét tới cực điểm. Dưới tình huống như thế, gã cuối cùng đã bị lạc đường.

Đi Lương Châu vốn nên đi hướng tây, gã lại trời xui đất khiến đi qua sơn cốc, đi một con đường hoàn toàn ngược lại.

Ngơ ngơ ngác ngác đi ra khỏi sơn cốc, trong lòng cũng không quyết định chắc chắn được, trở lại Lương Châu phải đối mặt với Trình Đại Lôi như thế nào.

Đúng là không có dự liệu được, vừa đi ra khỏi sơn cốc, Trình Đại Lôi liền ở ngay trước mắt gã.

Gã ngẩn người, đột nhiên quỳ xuống, cởi bao phục trên lưng xuống, mở ra ngay trước mắt Trình Đại Lôi.

“Khởi bẩm Đại đương gia, thuộc hạ một đường truy sát tặc nhân, cuối cùng chém được đầu của ác tặc, bây giờ bẩm báo với Đại đương gia.”

Trình Đại Lôi giật mình mở to hai mắt, ai có thể nghĩ tới Đan Hùng Tín lại có tình tính lớn như vậy, vì truy sát một tên Hỗn Giang Long, lại phí hết sức chín trâu hai hổ —— Làm như vậy, có đáng giá hay không?

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, bỗng nhiên hét lớn một tiếng: “Tặc nhân này đối đầu với Cáp Mô trại ta, thiên đao vạn quả, chết chưa hết tội. Đan nhị gia không ngại cực khổ, lấy tính mạng hắn, thật sự đã giải trừ được tâm bệnh của ta, chờ trở lại sơn trại, ta sẽ nhớ đại công của ngươi.”

Đan Hùng Tín thở phào một hơi, mấy ngày liên tiếp xoắn xuýt tan thành mây khói, có vẻ như gã đã làm đúng.

Tiểu Bạch Long trong lòng giật mình. Như thế nào, người của Cáp Mô trại lại thù dai như vậy? Phàm là đắc tội bọn hắn, dù lên trời hay xuống biển đều bị người truy sát.

Đối đầu với bọn hắn, liệu có phải là lựa chọn chính xác hay không?

Không tự chủ được, hắn lui về phía sau mấy bước, kéo dài khoảng cách với Trình Đại Lôi.

Đan Hùng Tín lúc này mới đứng lên, biểu hiện trên mặt bình thường đi rất nhiều, gã vỗ ót một cái, a nha kinh hô một tiếng: “Thuộc hạ suýt nữa quên mất một đại sự.”

“Chuyện gì?”

“Thuộc hạ truy sát Hỗn Giang Long đến thảo nguyên, Nhung Tộc...... hẳn là đánh tới.”

“Cái gì!”

Đan Hùng Tín bắt đầu kể lại những chuyện mà mình đã chứng kiến, Dã Nguyên Hỏa suất lĩnh tám bộ Nhung Tộc, tổng binh lực 20 vạn, ồ ạt kéo đến đế quốc.

Trong lòng Trình Đại Lôi sôi trào, hắn mơ hồ hiểu được tâm hoảng ý loạn lần trước là chuyện gì xảy ra. Chân chính để cho hắn để ý, cũng không phải là có người tổ chức nhân thủ mai phục mình, mà là chuyện lo lắng nhất cuối cùng đã xảy ra.

Bây giờ đế quốc trăm ngàn lỗ thủng, sao có thể ngăn cản thiên quân vạn mã của Nhung Tộc.”

“Nhất thiết phải nhanh chóng trở về Lương Châu.”

Trong miệng Trình Đại Lôi lắp bắp nói một tiếng, ở đây mình là kẻ điếc mù lòa, hoàn toàn không biết đế quốc đang xảy ra chuyện gì. Hiện tại muốn làm gì thì cũng phải nhất định trở về Lương Châu.

“Ồ, đúng.” Đan Hùng Tín mở miệng nói: “Đại đương gia, vừa rồi ta từ hẻm núi phía kia đi qua đây, có thấy không ít người đang mai phục…”

Đan Hùng Tín trong lòng hơi động, mắt nhìn Trình Đại Lôi : “Đây là muốn ra tay với Đại đương gia?

Đan Hùng Tín mặc dù có chút chân chất, nhưng cũng không phải đồ ngốc. Khi đi từ nơi khác tới, gã đã phát giác được bốn phía có mai phục. Chỉ là đối phương không có động thủ mà gã cũng không tâm tình xen vào chuyện của người khác.

Bây giờ lại nhìn thấy Trình Đại Lôi, chỉ cần trong lòng thoáng suy nghĩ, liền biết chuyện này có liên quan đến Trình Đại Lôi.

Dù sao, quá nhiều người muốn giết Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi nghe nói như thế thì giật mình, ánh mắt lập tức nhìn về phía Tiểu Bạch Long. Tiểu Bạch Long đột nhiên xuất hiện, đường cũng là hắn chỉ, nếu như nói chuyện này không có quan hệ cùng Tiểu Bạch Long, vậy thì thực sự xem Trình Đại Lôi là đồ đần.

Tiểu Bạch Long đang lùi lại, thủ hạ của hắn hiện cũng kéo khoảng cách với Trình Đại Lôi. Một bên lui lại, Tiểu Bạch Long trong miệng hô to: “Còn chưa động thủ, chờ đến khi nào.”

Nếu đã đã lộ chân tướng, không có khả năng dụ Trình Đại Lôi vào sơn cốc, như vậy hiện tại động thủ chính là cơ hội duy nhất.

Bên phía Tử Ngọ Kiều để lại một nhóm người giả vờ giả vịt, nhưng bên này cũng có hơn trăm người tinh nhuệ mai phục ở đây. Mọi người đồng tâm hiệp lực, chưa hẳn giết không được Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi đại khái đã ý thức được, tình huống mặc dù không phải bết bát nhất, nhưng đã coi như không xong.

“Từ quân sư, mang theo các nàng trốn đi, Ngư Động Chân, ngươi bảo hộ các nàng.”

“Đã hiểu.” Từ Thần Cơ đáp ứng một tiếng, mặc dù ông ta tay trói gà không chặt, nhưng lại rất có kinh nghiệm bảo vệ mạng sống ở trên chiến trường.

“Lưu Phát Tài, Đan nhị gia, chúng ta xông ra.”

“Được.”

Đan Hùng Tín cùng Lưu Phát Tài đồng thời lên tiếng đáp ứng, sau khi về bên cạnh Trình Đại Lôi, Đan Hùng Tín lại một lần nữa lên tinh thần. Gã dựa vào giết người mà sống, tự nhiên không lo lắng có người tới giết.