Chương 1011: Phá Vây
Bên tai đã có thể nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, sau khi Tiểu Bạch Long phát tín hiệu, tất cả mọi người đều hiểu kế hoạch ban đầu đã bị ngâm trong nước nóng.
Trình Đại Lôi sẽ không cho bọn hắn cơ hội điều chỉnh kế hoạch, hay chuẩn bị một nơi phục kích thích hợp. Hiện tại vò đã mẻ không sợ rơi, bọn họ chỉ có thể lao ra cửa vào sơn cốc, bày trận vậy giết Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi đã nắm chặt chuôi kiếm, điều chỉnh cơ thể, để cho mình có thể tùy thời tiến vào trạng thái chiến đấu. Hiện tại hắn không thể đoán chừng được số lượng của bên đối phương, nhưng một khi để kẻ địch bày trận bao vây thì hắn sẽ khó mà chạy thoát.
Cho dù Trình Đại Lôi có thể đi, nhưng bên cạnh hắn lại có mấy người hoàn toàn không có sức chiến đấu.
Nhất định phải thừa dịp phá vòng vây, tạo ra một con đường, chỉ cần không rơi vào hoàn cảnh tiến thối không đường thì cho dù có đối mặt với hàng trăm hàng ngàn kẻ địch, Trình Đại Lôi cũng có niềm tin xông ra một con đường sống chỉ bằng kiếm trong tay.
Trình Đại Lôi một ngựa đi đầu, dẫn đầu phá vây.
Trình Đại Lôi đi về phía đông, phía đông có một nhóm người vọt ra. Người cầm đầu cầm đại đao trong tay, diện mạo hung ác, thực sự là quỷ chết đói Chu Cương.
“Này, ngươi còn nhận ra ta sao?”
“Không nhận ra.”
“Ách......”
Chu Cương có chút lúng túng, ta ngày ngày đêm đêm tâm niệm tìm người báo thù, nhưng ngươi tại sao lại không nhận ra ta. Đáng lẽ nhìn thấy ta xong thì ngươi phải nói “Hóa ra là ngươi” mới đúng.
Trình Đại Lôi cũng không phải cố ý muốn để Chu Cương khó xử, nhưng thật sự hắn không có ấn tưởng gì về Chu Cương. Bởi vì cái tên Chu Cương này quá phổ thông, đặc điểm duy nhất của đối phương là diện mạo xấu xí, nhưng Trình Đại Lôi thật sự đã gặp qua rất nhiều người xấu xí.
Thẹn quá thành giận Chu Cương vung đại đao lên, trong miệng gào to: “Giết cho ta.”
Trình Đại Lôi không nghĩ bị gã ngăn chặn, mang người đi về phía nam, từ phương nam lại xông ra một nhóm người.
Mạc Tương Nan dẫn một đám thủ hạ tinh nhuệ, trong miệng rống to: “Trình Đại Lôi, ngươi chạy đi đâu.”
Trình Đại Lôi đi về phía bắc, phía bắc xông ra một nhóm người, Lý Thanh Sơn cầm kiếm rống to: “Chạy đi đâu.”
Trình Đại Lôi lại lui về hướng tây, lui không thể lui, bởi vì phía tây là vách núi. Lúc này, Đậu Trúc Đồng cũng mang người từ trong hạp cốc đi ra, vừa nhìn thấy Trình Đại Lôi, hai mắt lập tức đỏ lên, tức sùi bọt mép.
“Trình Đại Lôi , ngươi còn nhận ra ta?”
“Xin lỗi...... Thật sự không có ấn tượng gì?”
Đậu Trúc Đồng cảm nhận được một dạng vũ nhục giống như Chu Cương. Là báo thù cho hắn động lực, chính động lực này làm cho hắn cường đại, nhấm nuốt đau đớn nhiều năm như vậy, bây giờ cừu nhân đang ở trước mắt, ngươi tại sao có thể không biết ta?
“Giết cho ta.”
Bốn phương tám hướng đều có kẻ địch, tất cả kẻ địch đồng thời chạy đến chém giết Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào, chỉ có thể dựa vào kiếm trong tay chém giết.
Mà số lượng này cũng không phải toàn bộ, người càng ngày càng nhiều, lũ lượt kéo qua đây.
Thời gian để Trình Đại Lôi phá vòng vây cũng không nhiều.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có thời gian.
Trình Đại Lôi lựa chọn phá vây hướng đây, kẻ địch giữ cửa này chính là Chu Cương.
Gã nắm đại đao, nhìn Trình Đại Lôi giống như vật đã nằm trong tay, một đao hung hăng chém xuống.
“Ta sẽ cho ngươi biết ta là ai.”
Trình Đại Lôi né người sang một bên, bước chân giống như quỷ tiến sát đến gần Chu Cương. Đến thời khác khắc này, Thất phu kiếm mới cam lòng ra khỏi vỏ, nhất kiếm trảm quỷ đói.
Cổ họng Chu Cương xuất hiện một lỗ máu, thân thể cứng ngắc đứng ở tại chỗ, tiếp đó phù phù một tiếng ngã xuống đất.
Mọi người đều sững lại trong phút chốc, những ai đang muốn đi lên cản đường Trình Đại Lôi đều tức khắc dừng động tác lại.
Bọn hắn nhớ ra cái gì đó, kẻ địch phải đối mặt lần này không phải ai khác mà chính là Trình Đại Lôi. Mặc dù bây giờ bọn họ đang chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng ưu thế tuyệt đối cũng không có nghĩa là tuyệt đối thắng lợi. Đơn giản hắn là Trình Đại Lôi, có lẽ bọn họ sẽ trải qua kinh nghiệm giống như trước đó, một lần nữa nếm thử thất bại, đau đớn, khuất nhục.
“Giết.”
Rốt cục cừu hận chiến thắng sợ hãi, Đậu Trúc Đồng nhiều năm khuất nhục liền bạo phát ngay lúc này. Tay hắn cầm đại đao, phóng tới trước mặt Trình Đại Lôi, có hắn làm tiên phong, những người khác cũng lấy dũng khí, hô to chữ “Giết”, đồng thời lao đến.
Trình Đại Lôi trong miệng hô lên một tiếng, con trâu đen vẫn bị hầu hết người bỏ qua đột nhiên lao đến, không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản được mãnh thú xấu xí này.
Trình Đại Lôi cưỡi trên trâu đen, tay trái nhấc Từ Thần Cơ, tay phải nhấc Thôi Bạch Ngọc.
“Đi.”
Lưu Phát Tài cùng Đan Hùng Tín cũng lên mã, Đan Hùng Tín một tay xách theo Kiều Lộng Vân. Nàng tuổi còn nhỏ, thân thể còn chưa có trưởng thành hoàn toàn, bất quá nặng mấy chục cân, nhưng trong tay Đan Hùng Tín lại nhẹ như không có vật gì.
Ngư Động Chân đi bộ, vốn lấy thân thủ của bà ta, thời gian ngắn có thể vượt qua tốc độ của ngựa.
Bởi vì lần này là phục kích vây giết, cho nên đám người bên phía Đậu Trúc Đồng cũng không có chuẩn bị ngựa thớt. Lý tưởng của bọn hắn là có thể vây Trình Đại Lôi ngay trong hẻm núi, sau đó chậm rãi mài chết hắn. Nhưng mà, hiện tại làm gì có trạng thái lý tưởng như vậy, cho dù là một điểm ngoài ý muốn cũng có thể xáo trộn toàn bộ kế hoạch ban đầu.
Chỉ với điều này liền cho thấy, mấy năm qua võ nghệ của Đậu Trúc Đồng rõ ràng tiến bộ nhưng năng lực bày mưu lập kế lại không có gì thay đổi. So sánh với Trình Đại Lôi thì hắn ta chỉ là con chim non vừa ra đời.
Đám người Trình Đại Lôi một khi cưỡi ngựa thì Đậu Trúc Động hoàn toàn theo không kịp tốc độ của Trình Đại Lôi. Cho nên, bọn hắn nhất thiết phải liều mạng ngăn cản Trình Đại Lôi trước khi tọa kỵ của hắn bỏ chạy.
Chủ yếu vẫn là không cam tâm.
Lần này là cơ hội ngàn năm có một, tất cả mọi người cho là có thể báo thù rửa hận, làm sao có thể trơ mắt nhìn Trình Đại Lôi trốn thoát.
Một khi mất đi cơ hội lần này, sợ về sau sẽ không còn gặp lại nữa.