Chương 1012: Bị Thương
Đám người không biết sống chết xông lên, bị trâu đen xung kích giẫm đạp thành thịt muối, ngay cả một con trâu đen ngang ngược như vậy còn không thể chạy ra được.
Thất phu kiếm của Trình Đại Lôi chém giết ngang dọc, tung hoàng bốn phía, muốn mở ra một con đường máu.
Nhưng trong những trận chiếu đấu có quy mô, thất phu kiếm thật sự không phù hợp. Nhiều người muốn chạm đến Trình Đại Lôi lại khó lòng làm được. Tuy nhiên Trình Đại Lôi còn phải bảo vệ Từ Thần Cơ và Thôi Bạch Ngọc ở sau lưng cho nên thực lực cũng bị hạn chế đi rất nhiều.
Theo thời gian chiến đấu kéo dài, kẻ địch tụ tới càng ngày càng nhiều, đám người mai phục ở Tử Ngọ Kiều cũng đã chạy về nơi đây.
Đám người này cũng không phải lâu la thông thường, mỗi người đều có kỹ năng của riêng mình. Đương nhiên, nếu như là đơn đả độc đấu, Trình Đại Lôi ai cũng không e ngại, nhưng bọn họ đã tụ lại thành một số lượng nhất định, Trình Đại Lôi cũng bắt đầu cảm thấy khó giải quyết.
Nếu còn không đi, vậy ngươi thật sự sẽ phải ở lại nơi này.
Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, từ trong cửa hàng hệ thống đổi lấy một rương thuốc nổ. Hắn vung tay đập nát nó ra rồi ném đá lửa ra ngoài.
“Nhìn ngũ lôi pháp của ta.”
Trình Đại Lôi một tiếng cuồng loạn hô to, rương thuốc nổ vỡ tung trên mặt đất, lúc va chạm với đất đá liền ma sát ra tia lửa.
Tiếng nổ ầm vang, khói đen bụi đất xen lẫn bay ra, tất cả mọi người đều ngây người, một cử động nhỏ cũng không dám.
“Đi.”
Trình Đại Lôi hét lớn một tiếng, mang người xông ra khỏi bụi đất. Lưu Phát Tài cùng Đan Hùng Tín theo sát phía sau và lão ra ngoài.
Thôi Bạch Ngọc mở to hai mắt: Làm thế nào hắn làm được điều đó.
Trình Đại Lôi không có chú ý tới Thôi Bạch Ngọc, trong lòng hắn đang tràn đầy sát ý, cho nên không thể đặt quá nhiều tinh lực lên người nàng.
Nhưng tất cả lực chú ý của Thôi Bạch Ngọc đều tập trung trên thân Trình Đại Lôi, đây cũng là chuyện không có biện pháp, tình huống trước mắt có thể bảo đảm được tính mạng của mình cũng chỉ có Trình Đại Lôi.
Một đoạn đường này, Thôi Bạch Ngọc thực sự phiền muộn tới cực điểm. Làm gì có nhà chư hầu này sinh hoạt như Trình Đại Lôi? Cả một đời gặp một hai lần ám sát đã là chuyện lớn khó lường. Nhưng đoạn đường Trình Đại Lôi từ Trường An trở về Lương Châu, người muốn ám sát hắn phải chất thành một đống.
Xem ra thời gian qua, Trình Đại Lôi cũng không mấy vui vẻ.
Lúc nguy hiểm nhất, Trình Đại Lôi liền tóm lấy nàng đặt trên lưng ngựa, tóm lại, cũng không tính là không có lương tâm.
Nhưng cái gọi là “Ngũ Lôi Pháp” của Trình Đại Lôi đến tột cùng sao có thể làm được? Nàng không nhúc nhích nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, lại có cách nào hiểu được.
Lúc trước thu thập rất nhiều tư liệu liên quan đến Trình Đại Lôi, cảm giác trên thân Trình Đại Lôi có điểm đáng ngờ. Bây giờ cũng coi như cùng Trình Đại Lôi sớm chiều ở chung, nhưng nàng vẫn như cũ, lọt vào trong sương mù, nhìn không rõ thứ gì.
Điều duy nhất chắc chắn: Trên thân Trình Đại Lôi quả nhiên có điểm đáng ngờ.
Trình Đại Lôi cưỡi trâu đen xông ra trùng vây, Đan Hùng Tín cùng Lưu Phát Tài cưỡi ngựa theo sau lưng, vũ khí trong tay không ngừng vung lên chém giết, một đường chạy về phía đông.
Lục Trường Nhai một mực ẩn thân ở trên một tán cây đại thụ, từ lúc Trình Đại Lôi xuất hiện cho đến giờ, hắn vẫn không có ra tay.
Thứ nhất là lo lắng rút dây động rừng, không thể làm thương tổn Trình Đại Lôi, ngược lại làm bại lộ hành động. Thứ hai, hắn đã giao đấu với Trình Đại Lôi không dưới một lần nhưng lại không thu được kết quả gì. Hắn sống sót như tiễn pháp, coi như có tư cách kiêu ngạo của bậc cao thủ.
Bất kể như thế nào, ta không thể bỏ lỡ lần này, nhất định phải giết người.
Bảo Nguyệt cung chậm rãi kéo ra, vũ tiễn đặt lên trên dây cung, ngắm trúng Trình Đại Lôi đang chật vật chạy trốn.
Hắn dời nửa tấc, ánh mắt rơi vào trên thân Ngư Động Chân.
Nhẹ nhàng nới lỏng ngón tay, vũ tiễn thoát dây cung, xuyên qua tán cây rậm rạp, bắn về phía Ngư Động Chân.
Ngư Động Chân bỗng nhiên quay đầu, tiếp lấy vũ tiễn kia, phất tay ném ra ngoài, xuyên thủng cổ họng một người.
Một tiễn này đột nhiên xuất hiện, mặc dù tạo thành áp lực rất lớn cho Ngư Động Chân, nhưng đồng thời không thể gây tổn thương cho bà ta. Bà có thể cùng Trình Đại Lôi cân sức ngang tài, bản sự tự nhiên không phải là giả.
Thế nhưng, Lục Trường Nhai am hiểu cũng không phải là một tiễn, mà là bảy mũi tên liên tiếp.
Lục Trường Nhai mím chặt đôi môi, một mũi lại một mũi vũ tiễn đặt lên trên dây cung, liên tiếp bắn ra. Mũi tên cắn đuôi tên, sáu mũi tên liên phát công kích, sau khi xuyên qua tán cây, trong nháy mắt bao phủ thân thể Ngư Động Chân.
Ngư Động Chân tiếp lấy ba nhánh, đánh rớt hai mũi, chung quy là sức người có hạn, một vũ tiễn vẫn đâm trúng bả vai bà.
Lục Trường Nhai nhẹ nhàng thở ra, chung quy là bắn trúng một lần, bằng không chính mình sau này sao có thể lăn lộn trên giang hồ.
Chính vì một tiễn này, động tác của Ngư Động Chân bị trì hoãn, nhưng bây giờ đang ở trong loạn chiến, chỉ cần chậm trễ một chút cũng tạo cơ hội cho đối thủ. Lúc này, kiếm của Lý Thanh Sơn chém vào trên cánh tay bà.
“Đi a.”
Trình Đại Lôi quay đầu thấy cảnh này, cả người lòng nóng như lửa đốt. Hắn bây giờ nghĩ quay người lại cứu Ngư Động Chân, nhưng bản thân còn che chở Từ Thần Cơ cùng Thôi Bạch Ngọc. Nếu là tùy tiện trở về, nói không chừng chính mình cũng sẽ bị hãm ở bên trong.
Lựa chọn trong phút chốc, Trình Đại Lôi vỗ đầu trâu đen, để nó chở theo Từ Thần Cơ cùng Thôi Bạch Ngọc lao nhanh về phía trước, còn mình thì nhảy xuống lưng trâu, một lần nữa trở về chiến trường.
Sau khi Ngư Động Chân bị thương, sức chiến đấu đã bị hạn chế. Lý Thanh Sơn cũng là số ít bên trong cao thủ, nhất thời bà không thể thoát thân mà bị kẻ địch cuốn lấy.
Trình Đại Lôi dùng kiếm chém ra một con đường, chính mình tiếp được kiếm của Lý Thanh Sơn, song phương cấp tốc giao thủ mấy chiêu, bên trong loạn chiến, Trình Đại Lôi không có cách nào lấy được thế thượng phong.
Lúc này Ngư Động Chân hơi nghiêng sang một bên, dựa vào vai của Trình Đại Lôi. Bởi vì bị thương nặng, không còn lựa chiến đấu, bà cũng không có cách nào chống đỡ tiếp.
Trình Đại Lôi cắn chặt răng, đỡ bà ta lên vai, kiếm trong tay vung ngang, đánh kui kẻ địch.
Ngẩng đầu nhìn qua, mấy người Lưu Phát Tài đã trốn về nơi xa, Trình Đại Lôi xem như thoáng thở phào, chỉ cần bọn hắn có thể thoát thân, Trình Đại Lôi liền có thể tự tin rằng đám người này không thể giữ được mình.