Chương 1013: Không Cứu Được
Mấu chốt là Ngư Động Chân, bà ta đã không chống được lâu.
Có tiếng vó ngựa vang lên, Lương Đạo Nhạc mang theo đội ngũ kỵ binh từ Tử Ngọ Kiều chạy tới. Không có chút gì do dự, hắn ta mang người tấn công Trình Đại Lôi.
Tốc độ của kỵ binh rất nhanh, lúc nào cũng khó ứng phó nhất. Trong con ngươi của Trình Đại Lôi bộc phát sát ý đáng sợ, chuyên chú nhìn chằm chằm móng ngựa, thân thể đột nhiên vọt lên.
“Chờ ngươi đã lâu.”
Lục Trường Nhai nheo mắt lại, tiễn lập tức rời dây cung, vừa ra tay chính là bảy mũi tên liên tiếp. Hắn một mực chờ đợi cơ hội tốt nhất để ra tay, Trình Đại Lôi nhảy lên không trung, tư thế này làm thế nào cũng không tránh né thuận tiện như trên mặt đất.
Đây chính là cơ hội tốt nhất mà hắn chờ đời.
Lý Thanh Sơn cũng ra tay rồi, kiếm pháp của y tự nhiên không sánh được Tiểu Thiên Sư của Ngọc Hoàng quan, nhưng cũng không thể coi thường.
Đồng thời, có bảy người tấn công về phía Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi chưa hẳn nhận ra toàn bộ. Nhưng mỗi một người đều là cái tên nổi tiếng trên giang hồ, có thù hận khắc cốt với Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, quay người lại thi triển một đợt bạo pháo hoa, nhất kiếm trảm thất tinh đánh rơi ám tiễn của Lục Trường Nhai. Thân thể vừa rơi xuống đất, né qua kiếm của Lý Thanh Sơn, thoát thân khỏi vòng vây.
Bây giờ, móng ngựa của Lương Đạo Nhạc đã ở trước mắt.
“Mau xuống ngựa cho ta.”
Cơ thể của Trình Đại Lôi tránh đi, vươn tay nắm lấy Lương Đạo Nhạc trên lưng ngựa, chính mình trở người lên ngựa. Hung hăng vỗ đầu ngựa, cưỡi ngựa chạy về phương Bắc.
Bây giờ buộc phải tách đám người Từ Thần Cơ ra, dẫn những người này chạy về hướng khác, sau đó sẽ nghĩ các tụ họp với bọn hắn.
Đậu Trúc Đồng, Mạc Tương Nan suất lĩnh nhân mã gắt gao đuổi theo sau lưng Trình Đại Lôi, không có mảy may buông lỏng. Vừa rồi trong điện quang hỏa thạch, Trình Đại Lôi ra tay đích xác xinh đẹp, nhưng hắn cũng bị thương.
Đây là cơ hội tốt mà trời đất ban cho, không lấy trời sẽ phạt.
Giết Trình Đại Lôi, thứ nhất có thể báo thù rửa hận, thứ hai, cũng có thể dương danh thiên hạ. Đám người dã tâm như Mạc Tương Nan, Tiểu Bạch Long đều biết điểm này có ý nghĩa như thế nào. . Thừa dịp danh tiếng như mặt trời ban trưa, kéo một đạo nhân mã phất cờ tạo phản, nói không chừng liền có thể trở thành thiên tử của triều đại mới.
Đây chính là loạn thế, rào cố hữu bị phá vỡ, thế gia lưu lạc, hàn môn quật khởi, chỉ cần có một cơ hội, liền có thể để cho cá chạch trong khe cống ngầm, phóng qua Long Môn cao cao tại thượng.
Trình Đại Lôi thở hồng hộc, kiếm trong tay chém quật vào thân ngựa, bây giờ cho dù con ngựa này có mệt chết thì cũng phải trước tiên bảo đảm để mình thoát thân.
Trời đã tối, không may là Trình Đại Lôi thấy không rõ đường phía trước, còn may mắn chính là, người truy sát sau lưng cũng chưa chắc nhìn thấy hành tung của mình.
Lúc đi ngang qua một sườn núi, Trình Đại Lôi cõng Ngư Động Chân nhảy xuống từ lưng ngựa, hắn một kiếm chém vào lỗ tai của con ngựa, chiến mã bị đau lao nhanh về phía trước, Trình Đại Lôi cõng Ngư Động Chân nhảy xuống sườn núi.
Mấy cái nhảy vọt, liền biến mất ở trong rừng rậm mênh mông.
Đêm thu trong rừng rậm, đưa tay không thấy được năm ngón. Đậu Trúc Đồng một ngựa đi đầu đuổi ở phía trước, đại hán sau lưng như lang như hổ, trong miệng phát ra trận trận gào thét.
“Giết.”
“Giết hắn.”
Tất cả mọi người đều từng chịu nhục trong tay Trình Đại Lôi, hoặc có người thân nhất chết ở trong tay Trình Đại Lôi. Lúc Trình Đại Lôi ở Lương Châu, không phải bọn họ không muốn tìm hắn báo thù mà là vì người này thật sự quá khó đối phó. Bây giờ vất vả lắm hắn mới rời khỏi Lương Châu, lại lâm vào tuyệt địa, mọi người làm sao có thể bỏ qua hắn.
Mỗi người đều run run tinh thần, ôm lấy tâm tư, thừa dịp ngươi bệnh đòi mạng ngươi, đánh chó mù đường.
Cả đám chưa bao giờ dạng sát tâm như hôm nay, tranh nhau chen lấn ai cũng không cam tâm rơi lại đằng sau.
Trong lòng mọi người đều biết, nếu là có thể giết chết Trình Đại Lôi, liền có được vinh dự cùng danh tiếng.
Có người cưỡi ngựa, có người đi bộ, không ngừng lao nhanh trong rừng rậm.
Phía trước, dưới một cây đại thụ, con chiến mã mà Trình Đại Lôi cướp trước đó đã ngã trên mặt đất, miệng phun bọt máu, cơ thể không ngừng run rẩy.
Rõ ràng là nó đã mệt mỏi đến sắp chết, phủ tạng đã trọng thương. Mọi người tụ lại xung quanh con ngựa già, người vây quanh càng ngày càng nhiều, mọi người nhìn qua hai bên, nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng của Trình Đại Lôi.
“Hắc, vậy mà để cho hắn chạy trốn.” Có người tức giận nện tay, trong lòng đại khái cũng hiểu rõ, cơ hội tốt như vậy lại không giết được Trình Đại Lôi, sợ là sau này sẽ vĩnh viễn không có khả năng giết hắn.
Tiểu Bạch Long lại gần, lông mày gắt gao nhăn lại, trong miệng lắp bắp nói một tiếng: “Hắn chỉ mới trốn đây.”
“Tuyệt đối đi không xa.” Tiểu Bạch Long quát to một tiếng: “Mọi người đi xung quanh, tìm được hắn, giết chết hắn.”
“Không thể coi thường tên ác tặc kia, ai phát hiện ra hắn thì không cần rút dây động rừng mà đợi mọi người tụ lại động thủ lần nữa.” Đậu Trúc Đồng vội vàng bổ sung một câu.
Đại gia đốt lên bó đuốc, chậm rãi từng bước tìm kiếm tung tích Trình Đại Lôi ở chung quanh. Trong lòng mỗi người đều hiểu, Trình Đại Lôi mặc dù may mắn không có bị bao vây, nhưng nhất thời nửa khắc hắn tuyệt đối không thể rời khỏi nơi đây.
Một phen loạn chiến vừa rồi, Trình Đại Lôi mặc dù vô cùng dũng mãnh nhưng thân thể cũng bị thương không nhẹ, nếu mọi người muốn giết hắn thì đây chính là cơ hội tốt nhất.
......
Trình Đại Lôi cõng Ngư Động Chân lao qua khe núi, nhảy lên mấy trượng, rất nhanh liền tiến về nơi xa. Đi tới một chỗ dòng suối nhỏ, thấy chung quanh tạm thời không có người đuổi theo, hắn mới dùng cước bộ, nhẹ nhàng thở ra.
Hắn đem Ngư Động Chân đặt ở bên bờ, mới phát hiện trên người mình dính đầy máu tươi. Có chút là của người khác, có chút là của Ngư Động Chân, đồng thời cũng có của mình .
Đi qua một vòng kịch chiến vừa rồi, muốn không bị thương là không thể nào, dù sao Trình Đại Lôi cũng không phải là thần tiên chuyển thế.
Mà giờ khắc này Ngư Động Chân đã khí tuyệt, thân thể của bà ta dù chưa lạnh thấu, nhưng đã không còn hô hấp.
Cuối cùng, vẫn là không thể cứu được.