Chương 1018: Trường An Ngay Trước Mắt
Giống như đã đoán được mục đích của đối phương, vậy liền không có những biện pháp khác, chỉ có tập trung toàn lực, dùng máu tươi để đối mặt với trận chiến này.
“Bệ hạ, thần nghĩ tiến cử một người.” Mã Mạnh Khởi nói.
“Ai?”
“Bình Dã thành Trần Mộng.”
Lý Nhạc Thiên nhíu mày: “Hình như hắn không hợp với ngươi?”
“Bây giờ chính là lúc dùng người, trước đây một chút không vui cũng không thể coi là có gì.Thần cùng hắn còn chưa phân ra thắng bại, vậy thì trên chiến trường sẽ dùng chiến để so tài cao thấp.”
Lý Nhạc Thiên gật gật đầu, Mã Mạnh Khởi nói không sai, dưới mắt chính là lúc dùng người, nhưng Lý Nhạc Thiên thực sự không có mấy người có thể người tin cẩn. Đám lão già kia không có một ai đáng tin, cho nên cần càng nhiều thiếu niên lang như Mã Mạnh Khởi, Trần Mộng ra mặt.
Lý Nhạc Thiên một đêm không ngủ, liên phát mấy đạo thánh chỉ. Khẩn cấp triệu các lộ phiên vương vào kinh thành kháng địch. Đương nhiên, hắn cũng rõ ràng thiên tử như mình không có bao nhiêu uy vọng, sẽ có mấy lộ phiên vương vào kinh thành cũng không nói được. Mấu chốt của trận chiến này vẫn là dựa vào chính mình, điều động Kinh Châu Cấm Vệ quân, nội thành phát ra chiêu hiền lệnh, bất luận xuất thân, bất luận cao thấp, phàm là có một hai bản sự, suy nghĩ vì nước giết địch, đều sẽ được ủy thác nhiệm vụ quan trọng.
Từng vấn đề được giải quyết, lòng tin lại dần dần trở về với Lý Nhạc Thiên. Lấy giang hà đại địa làm sân khấu, lấy trăm vạn tinh binh làm quân cờ, hãy cùng xem hôm nay ai mới là người có quyền định đoạt.
Dã nguyên hỏa, một cái hạng người vô danh mà thôi.
......
Lúc này đại quân của Dã Nguyên Hỏa đã tiến vào lãnh thổ đế quốc. 20 vạn thiết kỵ Nhung Tộc chính là toàn bộ át chủ bài của bọn hắn. Đến bây giờ, trong lòng ai cũng căng thăng, một trận chiến này nếu như thắng, giang sơn sẽ đổi tên họ nhưng nếu trận chiến này bại, Nhung Tộc sẽ không gượng dậy nổi.
Trên chiến trường thay đổi trong chớp mắt, chưa bao giờ đã định trước người thắng. Chỉ có người có thể vượt qua sợ hãi, bảo trì lòng tham lam vĩnh hằng.
Đến bây giờ, Nhung Tộc đã đánh được hai tòa thành trì, trong đó bao gồm Tịch Chiếu Quan. Nhung Tộc vô địch trong dã chiến, đây là điều mà bất luận kẻ nào cũng phải thừa nhận, còn về phần công thành, Dã Nguyên Hỏa cũng đã chuẩn bị rất nhiều cho trận chiến này.
Đại chiến đi qua, Dã Nguyên Hỏa bắt đầu tuần sát trên tường thành, bên trên tường gạch vẫn còn lưu lại máu đỏ, trong không khí tựa hồ cũng có thể ngửi được mùi máu tanh, , bên tai là tiếng khóc cùng kêu thảm. Liên tiếp phá hai tòa thành, biện pháp giống nhau, sau đó chính là đồ thành.
Ăn cướp tài vật cùng nữ nhân, giết sạch nam nhân, thiên gia vạn hộ trong thành, nhà nhà sụp đổ.
Một số đồ vật cũ chỉ có đập vỡ thì mới có thể xây dựng mới tinh.
Dã Nguyên Hỏa nhìn về hướng đông.
Trường An gần ngay trước mắt.
…..
Từ Thần Cơ dắt trâu đen đi ở phía trước, Thôi Bạch Ngọc đi bộ theo sau. Đi đến bây giờ, hai chân Thôi Bạch Ngọc đã bị mài hỏng, trong giày thấm máu. Lúc nàng còn là nhân vật sống trong nhung lụa đúng là chưa từng chịu qua cực khổ như vậy.
Từ Thần Cơ đột nhiên quay đầu: “Nếu không thì ngươi ngồi trên lưng trâu đen, nó cí khí lực lớn, hai người cũng không sợ nặng.”
Thôi Bạch Ngọc nhìn Trình Đại Lôi nằm trên lưng trâu, lắc đầu cự tuyệt.
Đã ba ngày trôi qua, Trình Đại Lôi vẫn chưa thanh tỉnh, bên cạnh cũng không có thuốc men. Huống chi tất cả mọi người đều hiểu, thứ Trình Đại Lôi cần nhất bây giờ là tịnh dưỡng chứ không phải thuốc.
Tình huống trước mắt kỳ thực mười phần nguy hiểm, Trình Đại Lôi ngơ ngơ ngác ngác, Từ Thần Cơ cùng nàng đều là người tay trói gà không chặt. Bây giờ tùy tiện xuất hiện một người liền có thể giết chết bọn hắn. May mắn chính là, bọn hắn vẫn chưa đụng phải kẻ địch nào.
Thôi Bạch Ngọc chỉ có thể chờ đợi Trình Đại Lôi sớm khỏe lại, cũng không phải là vì quan tâm đối phương, thực ra ba người bọn họ đã là châu chấu trên cùng một chiến tuyến. Thôi Bạch Ngọc thực sự muốn trốn thoát một mình, nhưng sau khi nàng trốn thoát khỏi Trình Đại Lôi thì một nữ nhân như nàng còn khó sống sót hơn.
Từ Thần Cơ dẫn đường, Thôi Bạch Ngọc cũng có thể quan sát vị đệ nhất quân sự của Cáp Mô trại ở khoảng cách gần nhất. Kết quả...... Lúc nào cũng ngoài người ta dự liệu, không chỉ có Trình Đại Lôi đáng ngờ mà Từ Thần Cơ cũng khiến cho người ta không lý giải được.
Ông ta tựa hồ...... Không có bao nhiêu trí tuệ.
Dưới sự bày mưu nghĩ kế, tính toán xảo diệu của ông ta thì ba ngày này hình như bọn họ đã lạc đường.
Không phải hình như, mà là thật sự lạc đường. Thôi Bạch Ngọc mặc dù cũng không biết đường đi, nhưng ẩn ẩn cảm giác khoảng cách với Lương Châu càng ngày càng xa. Đi tiếp nữa, nói không chừng sẽ quay ngược về Trường An.
“Từ quân sư.” Thôi Bạch Ngọc nhẹ giọng gọi Từ Thần Cơ: “Chúng ta nên đi hướng nào đây?”
Từ Thần Cơ dừng bước, nhìn khu rừng trước mặt, nơi có gió mùa thu đã hơi tiêu điều, khuôn mặt nhăn nheo viết đầy sự trí tuệ.
Thôi Bạch Ngọc cảm giác đầu có chút đau, không phải là vị Từ quân sự này có chút ngu xuẩn đi, nếu thật sự như thế vậy tại sao Trình Đại Lôi lại ủy thác trách nhiệm quan trọng như vậy cho ông ta. Dù sao Trình Đại Lôi cũng là một tên tặc thông minh, nhưng thần cơ diệu toán Từ Thần Cơ đến tột cùng thần cơ diệu toán ở chỗ nào?
“Không bằng để ta dẫn đường?” Thôi Bạch Ngọc thử dò xét, nàng cũng lo lắng sẽ mạo phạm tôn nghiêm của Từ Thần Cơ.
“Như vậy cũng tốt.”
Từ Thần Cơ rất sung sướng mà đem dây cương giao cho Thôi Bạch Ngọc, chính mình xoay người cưỡi trên trâu đen, đỡ lấy Trình Đại Lôi, nói: “Tốt, đi thôi.”
Thôi Bạch Ngọc giống như bị đả kích rất nặng nề.
Lần này đổi lại nàng dẫn đường, trong đầu xác thực cũng suy tư tiếp xuống nên đi như thế nào. Lương Châu nằm ở tây bắc, cho nên hướng về Tây Bắc lúc nào cũng đúng. Vì không thể biết được có bao nhiêu kẻ địch cho nên bọn họ không thể đi đường chính, mà chỉ có thể đi trong núi rừng vắng vẻ. Những con đường này thường gập gềnh khó đi, bụi gai mọc đầy lối đi. Thật ra muốn đi qua con đường như vậy cũng cực kỳ không dễ.
Nhưng đã bị bức đến tuyệt địa, nam nhân buộc làm gia súc mà nữ nhân cũng phải trở thành nam nhân. Nàng dùng đoản đao của Từ Thần Cơ, một tay bổ ra bụi gai, một tay dắt dây cương.