Chương 1019: Viên Viên Cô Nương??

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1019: Viên Viên Cô Nương??

Muốn dựa vào mình cùng Từ Thần Cơ mang theo Trình Đại Lôi bệnh nặng trở lại Lương Châu, sợ là thiên phương dạ đàm (chỉ những lạ lùng, chuyện không có thật, hoặc chuyện không thể xảy ra, không thể thành công). Thôi Bạch Ngọc trong lòng suy nghĩ đến một địa phương an toàn, để cho Trình Đại Lôi dưỡng bệnh tốt, sau đó trở về Lương Châu.

Nàng cũng không dám lỗ mãng, đem biện pháp trong lòng nói với Từ Thần Cơ, nhất định phải hỏi ý kiến của ông ta.

Từ Thần Cơ liên tục ngã trái ngã phải trên lưng trâu, đi đoạn đường này ông ta cũng mệt mỏi không nhẹ.

“Tốt, cứ làm theo ngươi, nơi nào an toàn?”

Trong lòng Thôi Bạch Ngọc không còn gì để nói, nếu như nàng thật sự biết nơi nào an toàn, cũng sẽ không cần hỏi ý kiến Từ Thần Cơ. Rất rõ ràng Từ Thần Cơ là không dựa vào được, dưới mắt chỉ có thể đi một bước nhìn một bước.

Cũng không biết đi bao lâu, đã là nhật Rơi hoàng hôn, phía trước xuất hiện một đạo uốn lượn dòng sông. Thôi Bạch Ngọc cùng Từ Thần Cơ tại bờ sông uống nước, Nữ nhân trời sinh hảo khiết, Thôi Bạch Ngọc lại dùng khăn tay lau mồ hôi trên mặt nước đọng.

Nàng dùng khăn tay vắt khô, lau lau gương mặt của Trình Đại Lôi ở trên lưng trâu, trong lòng cũng âm thầm cầu nguyện Trình Đại Lôi có thể sớm khỏe lại.

Lúc làm chuyện này, trong lòng Thôi Bạch Ngọc không ngừng thở dài. Theo một nghĩa nào đó, Trình Đại Lôi đã khiến Thôi gia gặp họa diệt môn, Thôi Bạch Ngọc vô số lần cầu nguyện Trình Đại Lôi chết đi. Nhưng hiện tại hai cừu nhân không thể không đồng tâm hiệp lực, mà ngoại trừ Trình Đại Lôi ở đây, cũng không có nơi nào chịu thu lưu nàng.

Thật muốn cho ngươi một đao a......

Nhìn đầu của Trình Đại Lôi, Thôi Bạch Ngọc thở dài một tiếng.

Thôi Bạch Ngọc đột nhiên quay đầu lại, sau lưng có một nữ tử đang gánh thùng nước tới gần, cách biệt hai ba mươi bước, nhìn thấy bọn người Thôi Bạch Ngọc thì cũng dừng cước bộ lại.

Nữ tử này mười bảy mười tám tuổi, dáng vẻ duyên dáng yêu kiều, ngay cả Thôi Bạch Ngọc cũng sợ hãi thán phục khuôn mặt đẹp của đối phương.

Mà nữ tử này cũng vô cùng hoảng hốt, sững sờ nửa ngày mới hỏi: “Các ngươi là người nào?”

Từ Thần Cơ tiến lên một bước đáp: “Chúng ta là lữ nhân qua đường, đồng bạn gặp bệnh, phiền hỏi cô nương, nhà ở phương nào, có thể cho chúng ta tá túc một đêm, sau đó tất có vàng bạc tạ ơn.”

Nữ tử nhíu lông mày, xem Từ Thần Cơ, lại nhìn Thôi Bạch Ngọc, mấu chốt là Thôi Bạch Ngọc không giống người xấu.

“Ta ở gần đây, nếu là lữ nhân qua đường, cũng không thể tránh khỏi gặp phải chuyện xui rủi trên đường, cho nên không cần nói chuyện tiền bạc.”

“Cô nương quả nhiên là hảo tâm.”

Từ Thần Cơ khen một tiếng, bước nhanh đến tiếp nhận thùng nước, Thôi Bạch Ngọc cùng nữ tử đi cùng một chỗ, suy nghĩ làm cách nào để tìm hiểu lai lịch của đối phương.

“Còn không biết cô nương xưng hô như thế nào, huynh trưởng nhà ta sau khi tỉnh lại nhất định muốn đa tạ cô nương.”

Nữ tử này nhìn sang hai bên rồi mới nói: “Các ngươi cứ gọi ta là Viên Viên, chỗ ở của ta cũng xa, nhưng có chút không tiện lắm, các ngươi nhất định phải cẩn thận, đừng làm phiền người khác."

Thôi Bạch Ngọc nhíu lông mày, nhìn nữ nhân này nói trịnh trọng như vậy, nàng cũng không hiểu tại sao lại không tiện.

Tiếp tục đi về phía trước, phía trước xuất hiện một tòa thôn trang, nhà ngói nối tiếp nhau. Bên ngoài thôn trang có một toà am ni cô, nữ tử này trở nên cẩn thận, thấy trời tối dần và không còn ai, mới lặng lẽ dẫn 3 người đi vào cửa nhỏ.

Chẳng thể trách nữ tử này nói không tiện lắm, nam nhân không tiện đi vào am ni cô, cho nên mới cẩn thận như vậy.

“Đây là doanh Hồ Khẩu, trước kia là nơi đóng quân, người trong thôn đều biết chút quyền cước, cho nên cũng không lo lắng sơn tặc thổ phỉ. Ta vốn không ở chỗ này, chỉ là gặp phải chút chuyện, tạm thời trốn ở chỗ này.” Nữ tử mở miệng giải thích.

Thôi Bạch Ngọc vội vội vã vã mở miệng cảm tạ, tính tình nàng vốn dĩ lạnh nhạt, nhưng gặp loại sự tình này, mà cô nương lại chịu xuất thủ tương trợ, khiến cho Thôi Bạch Ngọc cảm kích phần ân tình từ tận đáy lòng.

Cô nương này ngược lại không câu nệ tiểu tiết, giúp đỡ nâng Trình Đại Lôi từ trên lưng ngựa xuống, đưa vào phòng. Lại nấu nước, nấu cơm, đi đoạn đường này, Thôi Bạch Ngọc cũng là bụng đói kêu vang, thô lương tiểu mễ bây giờ còn hơn sơn hào hải vị.

Đút cho Trình Đại Lôi một ít cháo, đầu hắn mê man, nói ngủ không ngủ, nói tỉnh không tỉnh. Trong lòng Thôi Bạch Ngọc hừ lạnh một tiếng: Ngươi ngược lại là có phúc lớn, cô nương này có hoa dung nguyệt mạo, ngươi còn không có nhìn thấy dung mạo của đối phương, nhưng đã được ngủ trên giường của người ta.

Trình Đại Lôi nằm trên chiếc giường êm ái của cô nương, duỗi thẳng hai chân, phát ra tiếng ngáy thoải mái.

Thôi Bạch Ngọc cố nén xúc động một đao giết hắn.

Bây giờ Trình Đại Lôi là có cái phúc trong họa, vạn sự không treo tâm, chỉ biết vùi đầu ngủ say. Thôi Bạch Ngọc lại lâm vào lo lắng, không chỉ có lo lắng sẽ bị địch nhân phát hiện, mà còn phải nấu thuốc nấu nước, phục dịch Trình Đại Lôi đang sinh bệnh.

Bây giờ từ đáy lòng, nàng muốn Trình Đại Lôi có thể sớm khỏe mạnh.

Nấu nước nấu thuốc, hầu hạ Trình Đại Lôi, lại giúp hắn xoa xoa khuôn mặt, ở trên thân đắp mấy tầng chăn mền......Sau một hồi bận rộn, hô hấp của Trình Đại Lôi dần dần bình ổn, tiếng lẩm bẩm cũng càng ngày càng nhỏ.

Thôi Bạch Ngọc nhẹ nhàng thở ra, nàng từ trước đến nay đều được người khác phục vụ chứ sao có thể đi phục dịch cho người khác. Vừa rồi bận rộn một phen, thật sự khiến nàng mệt mỏi không chịu được. Bất quá có lẽ bắt nguồn từ mẫu tính, chiếu cố người khác của nữ nhân, cho nên dù là lần đầu tiên làm, nhưng nàng vẫn có thể làm rất tốt.

Đêm đã khuya, cô nương kia tạm thời nghỉ ở phòng bếp, đem phòng lớn nhường cho đám người Thôi Bạch Ngọc.

Từ Thần Cơ nằm ở trên giường, say sưa thiếp đi. Một đoạn đường này cả Từ Thần Cơ cùng Thôi Bạch Ngọc đều mệt mỏi tinh thần, nhưng hai người không thể nghỉ ngơi cùng lúc, mà phải để một người ở lại gác đêm.

Đề phòng có địch nhân tìm tới nơi này, đề phòng ngoài ý muốn, đề phòng vị Viên Viên cô nương kia….Coi như cô nương kia xuất thủ tương trợ, nhưng Từ Thần Cơ cùng Thôi Bạch Ngọc cũng không hoàn toàn tín nhiệm đối phương. Đây không phải không biết nhân tâm tốt, mà là do bản năng sinh tồn.