Chương 1020: Hóa Ra Là Họ Trầ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1020: Hóa Ra Là Họ Trầ

“Từ quân sư, ngươi nghỉ ngơi trước đi, nửa đêm ta sẽ đánh thức ngươi.” Thôi Bạch Ngọc.

“Lời gì, lão phu sao có thể để cho một cô nương gác đêm, ngươi đi ngủ đi, để ta canh hết đêm.”

Thôi Bạch Ngọc thật sự đã mệt mỏi không chịu nổi, nghe nói như thế trong lòng liền hơi xúc động. Từ quân sư mặc dù diện mục hèn mọn, ngôn ngữ thô bỉ, nhưng người không thể xem bề ngoài, thời khắc mấu chốt vẫn có trách nhiệm, cũng coi như đáng mặt trượng phu.

Nàng vốn định mở miệng khiêm nhường vài câu, lại phát hiện lúc nói chuyện Từ Thần Cơ không ngừng ngáp, mấy câu đằng sau còn nói mơ hồ không rõ. Lời còn chưa nói hết, liền một đầu ngã quỵ ở trên mặt bàn, cũng không lâu lắm liền vang lên mấy tiếng lẩm bẩm.

Thôi Bạch Ngọc không còn gì để nói, rất có kích động đến mức muốn nhảy lên.

Người ở Cáp Mô trại đều làm việc như vậy hay sao.

“......”

Bây giờ Trình Đại Lôi ngủ thiếp đi, Từ Thần Cơ cũng ngủ thiếp đi, chỉ có Thôi Bạch Ngọc không thể ngủ, một người cô đơn gác đêm.

Trong phòng ngọn đèn đã thổi tắt, những hộ gia đình nhỏ vốn rất tiết kiệm, không có chuyện đêm hôm khuya khoắt còn đốt đèn, huống chi Thôi Bạch Ngọc cũng lo lắng bị địch nhân phát hiện. Hôm nay trời không có trăng, trong phòng đưa tay không thấy được năm ngón, chỉ có tiếng ngáy của Trình Đại Lôi cùng Từ Thần Cơ vang lên.

Một lát sau, Thôi Bạch Ngọc cũng dần dần thích ứng được bóng tối, miễn cưỡng có thể thấy rõ chút vật. Nàng cũng mệt mỏi không chịu được, cho nên nhân lúc rảnh rỗi, mạnh dạn đến quan sát gương mặt của Trình Đại Lôi.

Về phần vị cô nương Viên Viên kia, chỉ sợ ngay cả gà cũng chưa từng giết qua, nếu mình muốn giết nàng ta thì cũng không tốn nhiều công sức.

Ánh mắt Thôi Bạch Ngọc cực nóng, trái tim phanh phanh nhảy loạn. Bây giờ tính mệnh của Trình Đại Lôi đang ở trong tay mình, chỉ cần mình nắm chặt đao thì liền có thể diệt trừ được tên sơn tặc nguy hiểm nhất của đế quốc.

Thế nhưng sau đó thì sao...

Lúc này, Trình Đại Lôi trở mình trên giường.

Thôi Bạch Ngọc bị dọa đến ngồi bệt dưới đất, trên mặt không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Xác nhận Trình Đại Lôi không có tỉnh lại, nàng mới chậm rãi lấy lại tinh thần.

Nhớ tới suy nghĩ vừa rồi, Thôi Bạch Ngọc liền cảm thấy đáng sợ. Trong đêm tối, suy nghĩ tội lỗi không ngừng lớn, nhưng sau đó thì sao? Giết chết Trình Đại Lôi, đế quốc cũng chưa chắc sẽ trở nên tốt hơn; Họa diệt môn của Thôi gia cũng một phần do Trình Đại Lôi, nhưng nếu nói chuyện này hoàn toàn do Trình Đại Lôi thì có hơi coi trọng hắn.

Thôi gia cả nhà bị trảm, nữ tử làm nô bộc...... Loại chuyện này, đương nhiên bất hạnh. Nhưng lúc Tướng phủ cầm quyền, loại bất hạnh này chẳng lẽ liền chưa từng xảy ra trên thân người khác?

Chung quy là một thù trả một thù, đã từng thiếu nợ, thì lúc nào cũng phải hoàn lại.

Thôi Bạch Ngọc đã từng hận thấu xương đối với Trình Đại Lôi, suy nghĩ có cơ hội liền giết chết hắn, giải quyết xong đại hận trong lòng. Nhưng hôm nay cơ hội này đến trước mắt, nàng lại tỉnh ngộ, có chút chấp nhất có thể do bản thân đã sai ngay từ đầu.

Nàng khe khẽ thở dài, tự mình đi đến bên cửa sổ, nhìn màn đêm phía ngoài. Muốn giải tỏa tâm ma, nhưng trong lòng thì vắng vẻ, con đường sau đó cảu mình nên đi như thế nào đây?

Đông đông đông.

Bỗng nhiên truyền đến tiếng đập cửa, Thôi Bạch Ngọc cả kinh, vội vàng thu hồi suy nghĩ, không dám phát ra bất kỳ thanh âm.

Nàng cẩn thận phân biệt, tiếng gõ cửa này là từ sân cửa nhỏ truyền đến. Vị Viên Viên cô nương là trú tạm tại Am ni cô, tiểu viện có hai cánh cửa, một đi ra bên ngoài Am, mà bên ngoài là dòng suối nhỏ cạnh sườn núi hoang; Còn một đường khác là đi vào Am ni cô.

Thôi Bạch Ngọc thoáng trấn định lại, trong lòng suy nghĩ đêm hôm khuya khoắt là ai tới gõ cửa. Là địch nhân tìm được chỗ này, hay là tiểu tình lanh của Viên Viên cô nương.

Cô nương hoa dung nguyệt mạo, lại mười bảy, mười tám tuổi. Có câu nói rất hay, tâm của thiếu nữ chính là thơ tình ướt nhẹp. Trước đây nha hoàn người hầu của Thôi gia cũng thường xuyên qua lại tâm tình với nhau. Ở chung một chỗ thì chuyện sinh ra tìm cảm là điều dễ hiểu. Trong quá khứ Thôi Bạch Ngọc đã từng phát hiện một đôi tình lữ, kết quả nam bị chôn sống, nữ thì thả xuống sông.

Lại nói, chính mình cũng đã từng làm rất nhiều chuyện thất đức.

Viên Viên cô nương đi ra từ phòng bếp, nhón chân mở cửa ra. Thôi Bạch Ngọc liền nổi lên tâm tư bát quái, ngược lại muốn xem xem tình lang của cô nương này có bộ dáng như thế nào. Viên Viên cô nương có ngoại hình chim sa cá lặn, nếu đối phương chỉ là một hán tử bình thường, thì thật sự là phí của trời.

Cửa nhỏ mở ra, một lão già chen lấn vào. Thôi Bạch Ngọc liền chậc chậc: Viên Viên cô nương nhìn qua rất đúng đắn, thì ra không đúng đắn như vậy.

“Cha, nửa đêm rồi, sao người lại tới đây?

“Hài tử, đại hỉ đại hỉ nha.” Lão nhân thở hồng hộc: “Cha cố ý tới đón ngươi trở về, ngươi có thể trở về nhà.”

“A, đã xảy ra chuyện gì?”

“Vào phòng nói, vào phòng nói.”

Thôi Bạch Ngọc trên mặt xấu hổ mang thẹn, hóa ra là mình hiểu lầm hai người. Lại nói, kể từ khi đến Cáp Mô trại, tâm tư của mình cũng dần dần trở nên…

“Cha, chuyện gì không thể ở đây nói, nhất định phải vào nhà.”

Lão nhân một hai muốn vào nhà, cô nương kia nhất định không chịu. Lão nhân cảm thấy có chút kỳ quái, bỗng nhiên giật mình: Nha, con gái lớn không giữ được, trong phòng khuê nữ không phải đang giấu người nào đi.

Ông ta nhất định phải đi vào trong phòng nhìn thử, xem là thằng ranh con nhà nào ăn phải tim hùng gan báo. Viên Viên cô nương muốn ngăn, nhưng chỗ nào có thể ngăn được, lão nhân liền hướng về phía cửa phòng.

Trong phòng Thôi Bạch Ngọc lại luống cuống tay chân, bây giờ bị kẹt ở trong phòng, muốn tránh cũng là không có chỗ trốn. Nhưng nếu bị phát hiện, để lộ tin tức ra ngoài...... Lại nói, giọng của lão nhân này hình như có chút quen thuộc.

Ồ, thì ra Viên Viên họ Trần.