Chương 1021: Lại Đến Trần Gia Trang
Cửa phòng chính bị đẩy ra, lão nhân nhanh chân đi vào gian phòng, dựng râu trừng mắt, rất rõ ràng là đã giận không kìm được.
Sau đó, ông ta liền ngây ngẩn cả người —— Tại sao lại là một nữ nhân.
Thôi Bạch Ngọc cũng lúng túng đến không còn mặt mũi, bây giờ trong gian phòng đen kịt một màu, cũng nhìn không rõ tướng mạo của nhau.
Theo ngọn đèn được thắp sáng, lão nhân mới dần dần thấy rõ ràng cảnh tượng bên trong nhà. Vốn cho rằng khuê nữ vụng trộm giấu nam nhân trong phòng, ai ngờ không phải một người, mà là 3 người.
Một người ngủ ở trên giường, một người ghé vào trên mặt bàn, còn có một nữ nhân đang đứng ở giữa phòng.
Viên Viên cô nương xấu hổ đến mức muốn tìm một chỗ để chui vào, nàng có được mỹ mạo, 10 dặm tám hương đều có danh thanh, bản tính lại quá mức thiện lương, chưa từng gặp phải người xấu ở trên đời. Loại tính cách này rất dễ bị kẻ mang ỳ đồ xấu nhớ thương, dăm ba câu liền sẽ bị mê hoặc.
Bởi vì một số chuyện cho nên lão nhân mới đưa nam nhi đến Am ni cô, chỉ mong thanh đăng sách cổ hun đúc, có thể làm để nàng thu lại tâm tính.
Bây giờ còn quá mức ngây thơ, để ba người này đến chỗ mình ở, hơn nữa còn bị phụ thân bắt tại trận, cũng không biết phụ thân sẽ nổi trận lôi đình như thế nào đây.
Nhưng không ngờ, lão nhân đột nhiên quỳ xuống, trong miệng kích động nói: “Hóa ra là ân công giá lâm, thật sự là tạo hóa của lão phu.”
Từ Thần Cơ bị giọng nói của ông ta làm cho giật mình tỉnh giất, xoa xoa con mắt, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.
A, Trần Đức Sơn lão hán tại sao lại ở chỗ này.
Thôi Bạch Ngọc vừa rồi cũng đã nhận ra Trần Đức Sơn, hiện tại trước tiên trấn định lại. Trên đường đến Trường An, bọn họ đã từng đi ngang qua Trần Gia Trang, còn ra tay giúp Trần Đức Sơn giải vây. Nghe nói Trần Đức Sơn có một nữ nhi được so như hoa như ngọc, chính vì vậy mới trêu chọc đến Tiểu Bạch Long. Bất quá, lần trước không có cơ hội nhìn thấy nữ nhi của ông ta, lần này lại vô tình đụng phải nhau.
Trần Viên Viên còn chưa rõ ràng chuyện gì đang xảy ra, đứng ngơ ngác tại chỗ, phụ thân cũng không có nổi trận lôi đình như trong tưởng tượng, mà còn cúi đầu bái lạy.
“Khuê nữ, còn không mau dập đầu với ân nhân, bọn họ là người đã cứu tính mạng của một nhà chúng ta.”
Trần Viên Viên đứng ở đó, quỳ cũng không phải, không quỳ cũng không phải.
Từ Thần Cơ phản ứng không tính chậm, bước nhanh tới dìu Trần Đức Sơn đứng lên, miệng nói: “Lão trượng, đa lễ, đa lễ. Chúng ta cũng là trên đường gặp phải chuyện xui rủi, may mắn được Viên Viên cô nương thu lưu, không ngờ lại là lệnh ái của lão.”
“Ai, một lời khó nói hết, nếu như không phải e ngại Tiểu Bạch Long kia, ta cũng không cần đưa nó trốn tới đây. Bất quá bây giờ không cần phải sợ, nghe nói Tiểu Bạch Long đã bị người giết, cha con chúng ta cũng có thể đoàn tụ.” Ánh mắt của Trần Đức Sơn rơi trên thân Trình Đại Lôi, thử dò hỏi: “Ngưu tướng quân đổ bệnh sao?”
Từ Thần Cơ rõ ràng giật mình, lập tức tỉnh ngộ lại, nói: “Hắc, đúng là chuyện xui rủi, trên đường không may nhiễm phong hàn cho nên mới đổ bệnh, nếu không phải nhờ Viên Viên cô nương hảo tâm thu lưu thì chúng ta cũng không biết làm thế nào cho phải.”
“Chuyện này, chúng ta còn chưa có báo đáp ân tình của mọi người, cũng may tiểu nữ hiểu chuyện, để cho lão phu hơi thoáng an tâm.”
Trần Đức Sơn định thần nghĩ nghĩ, nói: “Ngưu tướng quân bị bệnh, ở chỗ này cuối cùng có chút không tiện. Vừa vặn, ta muốn đón tiểu nữ về nhà, xe ngựa đang dừng ở ngoài cửa, ta thấy nên đón Ngưu tướng quân đến nhà ta dưỡng bệnh, không biết ý hai vị như thế nào?”
Từ Thần Cơ cùng Thôi Bạch Ngọc liếc nhau, bên trong ánh mắt đều có chút do dự. Lời nói của Trần Đức Sơn không phải là không có đạo lý, một đám khách không mời lại mò đến Am ni cô, chuyện này muốn ngoại nhân không để ý cũng là chuyện khó khăn. Mấu chốt của vấn đề ở chỗ: Liệu có thể tin tưởng Trần Đức Sơn được hay không?
Vẽ hổ khó vẽ xương, biết người biết mặt không biết lòng, cùng đường mạt lộ vốn không thể tin tưởng bất cứ kẻ nào.
Chậm rãi, Từ Thần Cơ gật đầu một cái. Cũng không phải ông ta lựa chọn tin tưởng Trần Đức Sơn, thực sự bọn hắn đã không có lựa chọn, đành phải mạo hiểm đánh cược một kèo.
“Bây giờ liền đi?” Trần Viên Viên nói: “Chẳng lẽ không cần chào hỏi với sư thái trụ trì sao?”
Trần Đức Sơn lắc đầu: “Ta có chút giao tình với trụ trì, ngày sau đến bồi tội cũng không muộn, nhiều người phức tạp, cho nên trước cứ rời khỏi chỗ này.”
Từ Thần Cơ cũng có quyết định như vậy, đêm khuya không người, nếu đợi hừng đông sáng mai thì chắc chắn sẽ bị người khác chú ý.
Mọi người ba chân bốn cẳng đem Trình Đại Lôi đặt lên xe ngựa, tựa hồ bị hai người Từ Thần Cơ cẩn thận lây, cho nên ai cũng nín thở tĩnh khí, nhẹ chân nhẹ tay tận lực không phát ra âm thanh.
Trần Đức Sơn kéo xe, kéo theo Trình Đại Lôi , Thôi Bạch Ngọc, Trần Viên Viên, Từ Thần Cơ tự mình cưỡi trâu đen, một đoàn người chạy tới Trần Gia Trang.
Cũng là Từ Thần Cơ không có não dẫn đường, vốn tính đã sớm qua Trần Gia Trang, trong đần độn u mê lại đến Trần Gia Trang càng ngày càng gần.
Trình Đại Lôi uống một chút thảo dược, thân thể của hắn ban đầu không tốt, lần này nhiễm bệnh, cho nên mới mệt mỏi quá sức. Sau khi ngủ một giấc trong Am ni cô, hắn đã dần dần khôi phục một chút thể lực. Theo xe ngựa xóc nảy, hắn dần dần tỉnh lại.
“Ta đang ở nơi nào đây?”
Giọng nói hắn khàn khàn kinh động đến Thôi Bạch Ngọc, trong mắt tràn đầy sự vui sướng, vội nói: “Chúng ta gặp Trần Đức Sơn lão hán, ông ấy muốn đón chúng ta đến Trần Gia Trang. Thân thể của ngươi như thế nào?”
“Rất tốt.”
Lúc Trình Đại Lôi nói câu này, hắn nhéo nhéo mu bàn tay của Thôi Bạch Ngọc. Thôi Bạch Ngọc trong lòng hơi động, liền biết Trình Đại Lôi là không muốn để lộ quá nhiều trước mặt người khác.
Trình Đại Lôi mặc dù tỉnh táo lại, nhưng bệnh còn chưa khỏi hẳn, vẫn là tay chân không còn chút sức lực nào, không nhấc nổi kiếm, giết không được người.
Cố hết sức thích ứng tình hình trước mắt, ánh mắt rơi vào trên thân Trần Viên Viên, nói: “Vị cô nương này chắc hẳn chính là thiên kim của Trần lão trượng a?”