Chương 1022: Lập Tức Trở Về
Trần Viên Viên ngượng ngùng cúi đầu xuống, trước đó Trình Đại Lôi hôn mê bất tỉnh nên cũng hắn ở một chỗ cũng không tính là gì. Hiện tại hắn đã khôi phục ý thức, không gian bên trong xe ngựa lại hơi chật hép, có thể ngửi thấy hô hấp của nhau, cho nên khó tránh khỏi có chút không thích ứng.
Thôi Bạch Ngọc đáy lòng khen một tiếng, Trình Đại Lôi quả nhiên thông minh, trong thời gian ngắn như vậy lại có thể suy đoán ra thân phận của Trần Viên Viên.
Trên thực tế, vẫn là do Trình Đại Lôi đọc được tin tức của Trần Viên Viên, mới có thể đoán ra được. Cô nương này dung mao như hoa như nguyệt, không biết có liên quan gì đến mỹ nhân kia hay không, hay chỉ là do trùng tên trùng họ mà thôi.
Nhớ lại, trước khi mình hôn mê bất tĩnh đã thắp sắp điểm tướng đài triệu hoán ba nhân vật đỉnh cấp, bởi vì thuộc tính bạo lực cho nên cũng có ba vị đỉnh cấp tương ứng xuất thế.
Hiện tại một người cũng không thấy, không biết bọn hắn đã đi đâu hết rồi.
Trong đêm đi tới Trần Gia Trang, Trần Đức Sơn an bài chỗ ở nghỉ ngơi cho Trình Đại Lôi, lại muốn mời đại phu kê đơn thuốc cho Trình Đại Lôi, nhưng bị Trình Đại Lôi cự tuyệt.
Vì lý do an toàn, cũng không cần kinh động quá nhiều người, chỉ cần dưỡng bệnh hai ba ngày thì đoán chừng hắn sẽ tốt lên, đến lúc đó chính mình cũng không cần lo nghĩ. Hoặc, triệu hoán thêm ba nhân vật, ít nhiều chia sẻ khó khăn.
Quan trọng trước mắt, vẫn là mau chóng trở lại Lương Châu.
Sau khi Trần Đức Sơn rời đi, 3 người tụ tập cùng một chỗ.
“Đại đương gia, thân thể ngươi không sao chứ?” Từ Thần Cơ quan tâm nói.
Trình Đại Lôi lắc đầu: “Nghỉ ngơi thêm hai ngày chắc sẽ tốt, nhất định phải cẩn thận, ban đêm nhớ đề phòng.”
Không chỉ có Từ Thần Cơ cùng Thôi Bạch Ngọc mà ngay cả Trình Đại Lôi cũng không yên tâm đối với Trần Đức Sơn.
Từ Thần Cơ cùng Thôi Bạch Ngọc canh giữ ở bên cạnh bàn, thay phiên canh gác.
Trình Đại Lôi cũng không phải hoàn toàn thiếp đi, mặc dù hắn cũng hiểu, nghỉ ngơi thật tốt thì bệnh mới có thể chuyển biến tốt, hắn cũng nhanh chóng nghĩ cách ứng phó của tình hình nguy hiểm trước mắt.
Lúc đang tha hương, chung quanh không có một người có thể tin tưởng, Trình Đại Lôi cũng nơm nớp lo sợ, hiếm thấy sống yên ổn.
Một đêm này trải qua không mấy thoải mái. Đến buổi sáng, trời còn chưa sáng Trần Đức Sơn lại tới. Nhìn thấy mặt Trình Đại Lôi, ông ta liền giật cả mình: “Ngưu tướng quân, sắc mắt của ngài hình như càng kém hơn?”
Trình Đại Lôi thở dài, một đêm không ngủ yên ổn, nếu tốt lên thì mới là lạ.
“Làm phiền Trần Lão Trượng chiếu cố, đêm qua ta đã dự định đến sáng nay sẽ rời đi.”
“Đi vội vã như vậy?” Trần Đức Sơn nói: “Nhưng bệnh của Ngưu tướng quân còn chưa hết?”
“Cũng không quá nghiêm trọng, có thể chịu được đường dài, hơn nữa ta cũng không dám quấy rầy lão trượng.”
Trần Đức Sơn làm sao nhìn không ra Trình Đại Lôi là chọc tới chuyện, có một số việc ông ta cũng cũng không tiện hỏi kỹ càng. Nhưng thật ra ông ta đã đại khái đoạn được thân phận của Trình Đại Lôi.
Tin đồn đã lan khắp khu vực gần đây, Trần Đức Sơn làm sao có thể không nghe nói, tên Tiểu Bạch Long còn phải chết trong tay Trình Đại Lôi. Huống chi, con trâu đen kia của Trình Đại Lôi lại đặc biệt nổi bậc.
Bất quả một lão tặc như ông ta, đã sớm biết chuyện gì mình không thể hỏi, lúc nào nên giả bộ hồ đồ.
Trình Đại Lôi khăng khăng muốn đi, Trần Đức Sơn cũng không thể ngăn cản, ông ta định thần suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngưu tướng quân, đợi lão phu chuẩn bị một chút, đoạn đường này núi cao đường xa, còn cần chuẩn bị thêm lương khô.”
“Làm phiền.” Trình Đại Lôi nâng lên cánh tay hư nhược, chắp tay với Trần lão hán.
Trần Đức Sơn nhanh chóng rời đi, bên phía Trình Đại Lôi cũng chuẩn bị để lên đường. Vốn không có hành lý gfi, bất quá Thôi Bạch Ngọc cần đổi một bộ quần áo sạch.
Cho nên cái này cũng không thể lãng phí quá nhiều thời gian, không bao lâu liền chuẩn bị thỏa đáng. Nhưng Trần Đức Sơn một đi không trở lại, 3 người đợi trái đợi phải cũng chưa thấy ông ta quay về.
“Đại đương gia, sẽ không phải xảy ra chuyện rắc rối gì đi?” Từ Thần Cơ hỏi.
Trình Đại Lôi trong lòng cũng bất ổn, không thể yên ổn, chỉ có thể khoát tay một cái nói: “Chờ một chút.”
Tạm không đợi đượcTrần Đức Sơn, ngược lại lại thấy Trần Viên Viên. Trình Đại Lôi ở tạm chỗ này, Trần gia tiểu thư vốn không thích hợp tới vì dễ gây tin đồn thất thiệt. Bất quá cô nương này tính tình đơn thuần, cũng không thèm để ý đến mấy thứ nam nữ thụ thụ bất thân.
Nhìn thấy ba người đã thu thập xong hành lý, nàng kinh ngạc nói: “Các ngươi đang chuẩn bị đi sao?”
Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Trong nhà còn có chút chuyện, cho nên muốn sớm trở về, đa tạ Trần cô nương chiếu cố, tại hạ còn chưa kịp gửi lại cảm ơn trước mặt.”
Sau khi biết được tin này, Trần Viên Viên tựa hồ cảm thấy có mấy phần tiếc nuối, nụ cười trên mặt dần thu liễm.
“Trần Lão Trượng bây giờ đang ở nơi nào?” Trình Đại Lôi hỏi.
“Vừa mới thấy gia phụ vội vàng ra khỏi nhà, cũng không biết đi nơi nào.”
Ba người nghe nói như thế, trong lòng liền lộp bộp một tiếng. Trần lão hán đi vội vã như vậy, sẽ không phải là mật báo, dẫn địch nhân đến giết mình. Nếu như chỉ là một cỗ xe ngựa, chuẩn bị lương khô thì cũng không cần thiết phải rời Trần Gia Trang.
Có Trần Viên Viên ở đây, ba người cũng không tiện nói nhiều lời, nhưng ý nghĩ lại giống nhau. Hiện tại trong lòng đồng thời đều có một cây cung bị kéo căng, Trình Đại Lôi đã hạ quyết tâm: Không chờ Trần Đức Sơn, lập tức rời khỏi Trần Gia Trang.
Đang lúc này, Trần Đức Sơn thở hồng hộc từ bên ngoài trở về, trong tay mang theo một vò rượu.
“Biết Ngưu tướng quân muốn đi, ta cố ý đi ra ngoài đào một vò rượu, đây là đặc sản bản địa, mời Ngưu tướng quân nếm thử trên đường.”
Trình Đại Lôi nhìn vò rượu trong tay của ông ta, vẻ hoài nghi trong mặt không hề thuyên giảm.
“Bây giờ có thể đi sao?” Trình Đại Lôi hỏi.
“Hạ nhân đã chuẩn bị xong xe ngựa, tùy thời cũng có thể lên đường, vò rượu này để Ngưu tướng quân uống dọc đường.”
Trình Đại Lôi vẫn còn yếu, được Từ Thần Cơ dìu lấy mới có thể ngồi lên xe ngựa. Trình Đại Lôi cùng Thôi Bạch Ngọc ngồi trong xe, Từ Thần Cơ làm mã phu, con trâu đen thì đi ở bên cạnh.
Trần Đức Sơn muốn tiễn đưa một đoạn đường, cưỡi lừa nhỏ đi theo phía sau.
Cơ thể của Trình Đại Lôi suy yếu, nhưng tình thần thì khỏe mạnh, hắn nhìn chằm chằm gió thổi cỏ lay ở bên ngoài cửa sổ. Mấu chốt là hắn không thể tin tưởng được Trần Đức Sơn, luôn cảm thấy lão hán này không có hảo tâm gì.