Chương 1031: Binh Lực Của Trình Đại Lôi
Lần này Trình Đại Lôi trở về Lương Châu gần như không tạo ra động tĩnh gì lớn, cũng không có người khua chiêng gõ trống nghênh đón, Trình Đại Lôi cũng không thông báo trước cho bất luận kẻ nào.
Nhưng chờ hắn trở lại phủ thành chủ, rửa mặt thu thập một phen, đổi qua quần áo sạch đi tới phòng nghị sự, các nhân vật chủ chốt của Lương Châu đều đã tụ tập đông đủ.
Văn có Lưu Bi, Hòa Thân, Ngô Dụng, Cao Lực Sĩ, Tống Từ, Dương Quốc Trung, A Hỷ. Võ có Tần Man, Quan Ngư, Trương Phì, Triệu Tử Long, Cao Phi Hổ, Cao Phi Báo, Tiểu Bạch Lang.
Nói đến, Trình Đại Lôi bây giờ cũng là văn có quan văn, võ có võ tướng, binh nhiều tướng mạnh.
“Nhung Tộc đánh tới.” Trình Đại Lôi nhấp một miếng trà.
Tất cả mọi người đồng thời gật gật đầu, nhìn không chớp mắt về phía Trình Đại Lôi .
Thân ở Lương Châu, con đường tin tức còn nhanh hơn Trình Đại Lôi rất nhiều. Trình Đại Lôi còn chưa về tới Lương Châu thì mọi người đã sớm biết được thông tin Nhung Tộc xâm lược đế quốc, những ngày này mài đao xoèn xoẹt, chính là chờ Trình Đại Lôi trở về định đoạt.
Trình Đại Lôi trước tiên giới thiệu Hoa Vinh, Dương Chí, Chu Thương cho mọi người. Về phần Đan Hùng Tín cũng không phải ai xa lạ nên Trình Đại Lôi không nói nhiều lời. Trình Đại Lôi để Chu Thương ở bên cạnh Quan Ngư, về phần Hoa Vinh, Dương Chi, hắn sẽ tự sắp xếp.
Sau đó, Trình Đại Lôi kể lại ngắn gọn những chuyện mình đã trải qua ở Trường An, bây giờ hắn đã danh chính ngôn thuận trở thành Lương Châu vương, có quân ấn so đế quốc ban thưởng. Đồng thời bọn người Từ Thần Cơ, Lưu Bi…cũng đều có phong thưởng.
Hòa Thân trước tiên đứng dậy, nói: “Chúc mừng vương thượng.”
Những người khác đồng thời đứng dậy, hướng Trình Đại Lôi , hô to chữ “Vương”.
Trình Đại Lôi khoát tay áo, hắn vốn dự định làm vương gia nhàn tản mấy năm, xây dựng Lương Châu thành một tòa thành trì bằng sắt. Ai ngờ, chính mình vừa mới cầm vương vị, Nhung Tộc liền đánh tới. Đế quốc giang sơn đều tràn ngập nguy hiểm, hắn là Lương Châu Vương nhưng cũng không có nhiều uy quyền như trước kia.
“Mọi người cứ xưng hô như trước đây, không cần giữ lễ tiết.” Trình Đại Lôi nói một tiếng, lại hỏi: “Báo cho ta những gì các ngươi biết?”
A Hỷ mở miệng trả lời, hắn phụ trách thu thập tình báo. Quân đế quốc một mực buông lỏng tình báo của Nhung Tộc, nhưng A Hỷ lại không hề buôn lỏng. Lần này Nhung Tộc ồ ạt xâm lược, coi như hắn không phải là người đầu tiên thì cũng là một trong những người đầu tiên nhận được tin tức.
Tình báo lần này là do một người trong Nhung Tộc nói cho hắn biết. Trình Đại Lôi kiểm soát Lương Châu lâu như vậy, quan hệ giữa hắn và Nhung Tộc ở khu vực lân cận cũng coi như không tệ. Dã nguyên Hỏa thống nhất các bộ lạc Nhung Tộc, nhưng có một số bộ lạc nhỏ không muốn quy thuận. Bọn hắn trôi dạt khắp nơi, sinh hoạt tại chỗ hẻo lánh, Dã nguyên Hỏa cũng không thể làm được gì họ.
Từ trong miệng bọn hắn mới biết được, lần này Dã Nguyên Hỏa đem hết toàn lực, triệu tập 20 vạn đại quân, mục đích chỉ có một, chính là lấy thiên hạ của Lý thị.
Mặc dù đã đoán được khả năng từ trước nhưng khi nghe xác nhận của A Hỷ, Trình Đại Lôi vẫn cảm thấy kinh tâm động phách.
“Quả nhiên a, Dã Nguyên Hỏa muốn lấy thiên hạ.” Trình Đại Lôi trong miệng cảm khái một tiếng.
“Đại đương gia, chúng ta làm như thế nào?” Hòa Thân mở miệng hỏi thăm, trong con mắt đã giấu không được dã tâm.
“Bây giờ chúng ta có bao nhiêu binh lực?”
“5 vạn.” Lưu Bi đáp: “Lương thảo mạnh hơn, vũ khí một mực đang sản xuất, gọi là đủ.”
“Năm vạn người, lưu lại hai vạn người canh giữ ở Lương Châu, có thể xuất động binh lực cũng bất quá 3 vạn?” Ánh mắt của Trình Đại Lôi đảo qua đám người trên đại sảnh: “Chúng ta có thể làm cái gì?”
Im lặng trầm mặc, tia sáng trong mặt Hòa Thân đã mờ đi trông thấy.
Trình Đại Lôi khe khẽ thở dài, trên đường trở về hắn một mực suy xét vấn đề này. Hắn tự nhiên không muốn nhìn Nhung Tộc làm loạn thiên hạ, nhưng hắn có thể động dụng binh lực thực sự quá ít, thực sự muốn làm cái gì cũng khó thể làm.
Thất ra, năm vạn người nói thiếu cũng không tính thiếu, nếu tính cả dân phu, người trưởng thành và binh lính thì ước chừng có thể kéo ra mười mấy vạn.
Thế nhưng, để cho những người chưa từng thấy máu đi ra chiến trường, gần như là để họ chịu chết. Chỉ có người từng sống sót bước ra khỏi trận đại chiến có quy mô thì mới tính là một chiến sĩ thực thụ.
“Chẳng lẽ chúng ta không thể làm gì?” Hòa Thân hỏi.
Trình Đại Lôi lắc đầu thở dài, nói: “Từ Lương Châu gấp rút tiếp viện Trường An, một đường quan ải nặng nề, dù chỉ xuất động ba vạn người, người ăn mã nhai cũng là một con số khổng lồ, ngàn dặm bôn ba, con đường hậu cần căn bản không có cách thiết lập. Huống hồ, quân đế quốc cũng không phải bằng hữu của chúng ta, hắn làm sao biết chúng ta muốn đi trợ giúp, vẫn là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nói không chừng Lý Nhạc Thiên đã điều động quân đội hướng vào Lương Châu, phòng chính là chúng ta......”
“Đại đương gia, nếu như đi trên thảo nguyên thì như thế nào?” Ngô Dụng hỏi, trên thảo nguyên không phải là nơi đế quốc có thể kiểm soát.
“Một mình xâm nhập, khó khăn.” Trình Đại Lôi hít một tiếng.
“Nếu như chúng ta chặt đứt đường lương của Nhung Tộc, bọn hắn có thể từ bất bại thành bại hay không.” Lưu Bi.
“Nhung Tộc......” Trình Đại Lôi ngừng lại: “Không có lương thảo.”
Nhung Tộc đáng sợ, một là kỵ thuật cưỡi ngựa, bọn họ là dân tộc lớn lên trên lưng ngựa, căn bản không thể đánh đồng với quân đế quốc. Thứ hai bọn họ rất mãnh, người người đều có tinh thần bỏ mạng, bọn họ vật lộn với thú dữ trên thảo nguyên, mà tại đế quốc, bọn họ chính dã thú hung ác nhất.
Ngoài ra, Nhung Tộc còn có một ưu thế khiến cho người ta đau đầu, đó là tính cơ động siêu cao.
Quân đế quốc điều động, đầu tiên phải bảo đảm lương thảo cung ứng. Vận chuyển một gánh lương thực về phía tiền tuyến, nhưng thường thường phải tiêu hao hai gánh trở lên. Hậu phương bắt đầu cãi cọ, lương thảo bởi vậy mà không kịp vào chiến trường, đây chính là nguyên nhân khiến bọn hắn bại.
Ở phương diện này, Nhung Tộc đã thể hiện một cách hoàn hảo tinh thần đi chân đất không ngại và mỗi người lính sẽ mang theo lương khô trong nhiều ngày. Sau khi tiến vào lãnh thổ của đế quốc, đánh sập thành trì, vấn đề lương thảo sẽ được bổ sung. Chỉ sau khi chiếm được những khu vực rộng lớn của thành trì, bọn họ mới thiết lập sự hỗ trợ về hậu cần.