Chương 1032: Một Đạo Một Tăng
Hơn nữa, ngay cả trong tình huống không có lương thực, họ vẫn có cách của riêng mình. Nhung Tộc là những thợ săn tự nhiên, dù không săn được thú rừng nhưng họ vẫn có thể dùng dân thường làm con mồi. Thịt người chế thành thịt khô, nghe nói đây là một trong những mỹ vị trên bàn tiệc của Nhung Tộc.
Loại chuyện này không chỉ xảy ra với mỗi Nhung Tộc, mà còn xảy ra ngay chính lãnh thổ của đế quốc, khi còn chư hầu đánh tới đánh lui, náo loạn thiên hạ.
Đây là sự tàn khốc của cuộc chiến vũ khí lạnh. Máu me biến con người thành dã thú, sau khi những con thú hung dữ nhất chiến thắng, chúng đứng ở chỗ cao, rồi bắt đầu dạy những con thú không đủ hung ác làm người. Nó được gọi là đạo đức.
Đây cũng là lý do tại sao Trình Đại Lôi không muốn sử dụng vũ lực, chiến tranh quá tàn khốc và không có nhiều bi ca trên chiến trường có thể nói hết.
Hòa Thân có chút bất mãn: “Chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy ngồi nhìn, nhìn bọn hắn xâm lược đế quốc, tàn sát bách tính?”
Hòa Thân là một người có dã tâm, hắn vốn không để ý đến đế quốc hoặc bách tính. Nguy cơ lần này, đồng dạng là một cơ hội. Những gì Trình Đại Lôi nói chưa hẳn là vấn đề lớn, nếu Lý Nhạc Thiên không tin chúng ta, vậy cứ dứt khoát một đường đánh tới, lấy thiên hạ vào trong tay.
Trình Đại Lôi lắc đầu: “Ngồi nhìn là ngồi nhìn, nhưng không thể không quản.”
Lần này là đại sự vong quốc, tâm địa của Trình Đại Lôi coi như lạnh như băng thì cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Chỉ bất quá, bây giờ đích xác không thích hợp ra tay, hắn chỉ là đang chờ.
Chờ một cơ hội thích hợp để ra tay.
Nghe được lời của Trình Đại Lôi, đám người đều trầm mặc xuống. Vốn cho rằng Trình Đại Lôi trở lại Lương Châu, liền có thể đại khai sát giới. Một chuôi ma kiếm Lương Châu đã được rèn rất nhiều năm trong lò, cuối cùng cũng có cơ hội ra khỏi võ, chứng minh quyền uy trước mặt anh hùng thiên hạ.
Ai ngờ, Trình Đại Lôi vẫn muốn chờ.
Bất quá, lời nói của Trình Đại Lôi cũng không phải không có đạo lý. Lương Châu tuy mạnh, cũng không có mạnh đến mức có thể tùy tiện khinh thường anh hùng trong thiên hạ, xông pha ngàn dặm, kẻ địch lại là Nhung Tộc điêu luyện, kết quả tất nhiên là tự chịu diệt vong.
Trong số những thủ hạ của Trình Đại Lôi, còn có mấy người không phục. Hòa Thân trước tiên mở miệng, nói: “Nước mất nhà tan, chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể ngồi nhìn, ngồi nhìn thiên hạ luân lạc tới tay dị tộc?”
Trình Đại Lôi lắc đầu, chậm rãi nói: “Lý Nhạc Thiên muốn đánh một trận thắng tại Trường An đúng là không dễ dàng, nhưng Dã Nguyên Hỏa chỉ dựa vào hai mươi vạn nhân mã liền muốn chiếm được giang sơn đế quốc, đây cũng là si tâm vọng tưởng.”
Lần này từ Lương Châu đến Trường An, Trình Đại Lôi đã được mở rộng tầm mắt, đế quốc còn có rất nhiều anh hùng, như Trần Mộng, Từ Vấn Thiên, Tiểu Thiên Sư…Đế quốc rộng lớn, tàng long ngọa hổ, cũng không thiếu mưu sĩ võ tướng, chỉ bất quá chưa xuất thế mà thôi.
20 vạn thiết kỵ của Nhung Tộc, muốn quét ngang Trung Nguyên, Giang Nam, Xuyên Thục, nói nghe thì dễ.
“Theo Đại đương gia, trận chiến này Nhung Tộc sẽ bại?” Lưu Bi hỏi.
“Không thể nói trước.” Trình Đại Lôi thở dài: “Thiên hạ đã loạn, ai cũng không thể đoán trước chuyện gì. Trong suy nghĩ của ta, Dã Nguyên Hỏa không dễ dàng lấy được thiên hạ nhưng Lý gia từ lâu đã mất dân tâm, cho nên chưa chắc bọn hắn làm được tới cùng.”
Đám người đều đang suy nghĩ lời nói của Trình Đại Lôi, trận biến số này, hiện tại thế đạo quỷ dị, ai cũng nhìn không thấu. Nói đến đây chẳng qua là nỗi khổ của lê dân bách tính, dân chúng lầm than mà thôi.
Đây mới là chuyện đã định trước.
Nhưng cho dù nói như thế nào, Lương Châu đều có thể đứng ở thế bất bại. Nhung Tộc nếu lựa chọn đi qua Lương Châu, thì hắn sẽ biết được chuôi đao mất mấy năm dùng máu để mai này, đến tột cùng sắc bén hay không sắc bén.
Sau này mặc kệ thiên hạ là của ai, muốn lấy Lương Châu, đều phải cho Trình Đại Lôi một câu trả lời thỏa đáng.
Trước mắt, Trình Đại Lôi chọn lựa phương sách yên lặng theo dõi kỳ biến, quân tử giấu khí, chờ thời. Mặt khác cũng là chỉnh đốn quân võ, để cho Lương Châu có đầy đủ thực lực ứng đối với biến số trong tương lai.
Hắn ra lệnh cho A Hỷ theo dõi động tĩnh của các lộ chư hầu, chủ yếu là nhìn chăm chú vào chiến lược của thành Trường An. Lệnh cho Quan Ngư không ngừng thao luyện binh sĩ, chính là lúc này càng không thể buông lỏng.
Sau khi an bài thỏa đáng, bây giờ phải đối mặt với thời cuộc, Trình Đại Lôi cũng cảm khái vô cùng.
Hắn bỗng nhiên vươn người đứng dậy, chắp tay, mặt đứng đối diện với đám người trên đại sảnh. Hắn nhìn vào từng đôi mắt đang chăm chú vào mình, mở miệng nói: “Chư vị huynh đệ, ngươi ta đều có xuất thân đắng, từ trước đến nay bị người đời khinh thường. Nhưng vô luận như thế nào, trên ván bài loạn thế của hôm nay, huynh đệ chúng ta đã có một chỗ đứng. Sau này như thế nào, không ai nói chắc được. Nhưng chỉ cần chúng ta giữ vững gia sản nhà mình, đế quốc rộng lớn, sẽ không còn ai dám coi thường chúng ta, Chư vị, bảo trọng.”
Tất cả mọi người đứng lên, ôm chặt nắm đấm hướng về Trình Đại Lôi.
“Nguyện nghe theo Đại đương gia chỉ đâu đánh đó.”
......
Trên vùng quê của Lương Châu, xuất hiện một đạo một tăng.
Tăng nhân đã có tuổi, nếp nhăn chồng chất trên khuôn mặt, râu bạc trắng rủ xuống ngực. Đạo sĩ bây giờ đã trổ mã thành bộ dáng thanh niên, dáng người thon dài, trên mặt mang theo sự rèn luyện của năm tháng.
Hai người đi sóng vai, cũng không biết đi được bao lâu nhưng trong ánh mặt đã lộ ra chút mệt mỏi. Có thể đi trên vùng hoang dã mịt mờ, trên mặt lại không có mảy may mồ hôi, rõ ràng, đều có công phu cực tốt, luyện đến mức nóng lạnh bất xâm.
Đạo sĩ tuổi trẻ khiêng trên vai một cây cờ trắng, khẽ lắc lư theo từng bước chân, phía trên lá cờ để rõ bốn chữ: Nhìn thấu nhân gian.
Một tăng một đạo này cũng không phải ai xa lạ mà chính là Thanh Diệp Phật cùng tiểu đạo sĩ Hồng Trần. Kể từ khi Chính Nghĩa giáo công phá thành Trường An, hai người cùng nhau rời đi, từ đây trên giang hồ mai danh ẩn tích.
Những năm này, hai người đã đi qua rất nhiều nơi. Cước bộ đạp trên non sông tốt đẹp của đế quốc, gặp không biết bao nhiêu đạo lí đối nhân xử thế, mà hôm nay cuối cùng cũng đi tới Lương Châu.
Như thể mệt mỏi vì đi bộ, Thanh Diệp Phật lấy túi nước ra, uống ừng ực một hớp, lau sạch sẽ vệt nước dính trên sơi râu.