Chương 1036: Kế Phục Kích

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1036: Kế Phục Kích

Mà bây giờ Lý Nhạc Thiên ngồi trên chiếc ghế đó lại không có nhiều phúc khí tốt như vậy.

Lần này Nhung Tộc ồ ạt xâm lược, không đi Lương Châu, không phân tán lực lượng mà điều động 20 vạn thiết kỵ tràn vào Kinh Châu, đây rõ ràng là hướng tới thiên tử của đế quốc.

Mười tòa thành Kinh Châu: Trường An, Nội Hà, Hà Tây, Đông Sơn, Trần Thương, Nhữ Nam, Bĩnh Dã, Thanh Khiêu, Quảng Lăng, Dĩnh Xuyên.

Trong số đó, Nội Hà, Hà Tây, Đông Sơn, Trần Thương tạo thành một đường, là hàng rào phía đông bắc; Bình dã, Nhữ Nam, Quảng Lăng là hàng rào phía tây nam; Thanh Khiêu và Dĩnh Xuyên che chắn cho phía đông nam.

Lần này Nhung Tộc giết tới, mấy ngày liền hạ được ba tòa thành Nội Hà, Hà Tây, Đông Sơn. Hàng rào phía bắc của Trường An chỉ còn lại một tòa Trần Thương.

Nếu mất vùng đồi núi phía đông, thì phương bắc coi như không thể thủ. Một tòa đệ nhất thành Trường An này cũng buộc phải đối mặt trực tiếp với Nhung Tộc.

Ngoài có cường địch, mà nội bộ đế quốc cũng không phải đứng chung trên một con thuyền. Lý Nhạc Thiên kêu gọi thiên hạ chư hầu cần vương, cho tới bây giờ vẫn hưa thấy viện binh, đoán chừng cũng sẽ không có viện binh. Mà những hào môn thế tộc ở Kinh Châu….Theo tin tức Lý Nhạc Thiên điều tra được, bọn họ đã phái người âm thầm liên lạc với Nhung Tộc, thương lượng dâng tặng lễ vật để đổi lấy lợi ích sau khi thành Trường An bị chiếm.

Lý Nhạc Thiên đối mặt với tình trạng như vậy, thật sự rất khó giải quyết, hận không thể dùng một mồi lửa phá hủy đi tất cả. Lý Nhạc Thiên cũng không phải anh hùng có thể ngăn cản cơn sóng dữ, hơn nữa đám người bên cạnh hắn còn khó giải quyết hơn kẻ địch rất nhiều.

Đương nhiên, cũng không phải không có tin tức tốt.

Mã Siêu cùng Trần Mộng lĩnh quân ra khỏi thành, trảm một viên đại tướng của Nhung Tộc, đánh giết mấy trăm binh của Nhung Tộc.

Đây là một chiến thắng khó có được, làm tăng sĩ khí của quân đế quốc, binh lính trong quân đều nhớ đến lần Lý Nhạc Thiên một mình thủ thành, nguyện ý đoàn kết ở bên cạnh hắn, huyết chiến thắng một trận này.

Nhưng Lý Nhạc Thiên hiểu, để có một trận thắng lợi thì quân đế quốc đã phải trả cái giá như thế nào. Năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ, sống sót trở lại thành Trường An bất quá hơn một ngàn người mà thôi.

Trong ngự thư phòng, La Nghệ, La Thành, Mã Siêu, Trần Mộng tụ tập ở nơi đây, thương lượng phân tích chiến cuộc bây giờ.

Trên bàn là tấm bản đồ địa hình của Kinh Châu, ghi lại động tĩnh của Nhung Tộc.

Lý Nhạc Thiên lắc đầu: “Trần Thương không thể mất, bằng không Trường An sẽ hoàn toàn bị bại lộ dưới thiết kỵ của Nhung Tộc, nhất định phải giữ vững Trần Thương. Ta dự định lệnh La Tướng quân lĩnh một vạn nhân mã trợ giúp Trần Thương, giữ vững tường rào của Trường An.”

Trên bản đồ dùng chu sa ghi chú Nhung Tộc, Đông Bắc đã là màu đỏ máu tươi, nếu máu đổ ra, nó sẽ thẩm thấu toàn bộ vùng đất.

Lúc này tình thế đã đến lúc nguy cấp, xung quanh Lý Nhạc Thiên cũng không có ai, cho nên hắn lựa chọn nhân tài bất kể xuất thân, chỉ cần hắn có chút nhân tài, sẽ giao cho họ những vị trí quan trọng. Mã Siêu, Trần Mộng, phụ tử La Nghệ đều được cất nhắc, bọn họ chỉ mới vừa xuất thế, những đã có thể tiền vào ngự thư phòng, thảo luận đại sự vận mệnh của đế quốc.

La Nghệ nhìn chằm chằm bản đồ trước mắt, chậm rãi nói: “Bệ hạ, thần có một lời không biết có nên nói hay không?”

“Nói?” Lý Nhạc Thiên trực tiếp phất tay: “Đã đến lúc này, cần gì phải câu nệ phép vua tôi, có lời gì cứ nói thẳng.”

La Nghệ lúc này mới bạo gan mở miệng: “Bệ hạ mời xem, Nhung Tộc dùng thời gian mấy ngày liền đánh hạ Nội Hà, Hà Tây, Đông Sơn, trong đó Đông Sơn giàu có nhất đã bị đồ thành. Lúc bọn hắn đánh ba thành trì này, gần như không tốn chút công sức nào. Thế nhưng bọn hắn lại buông tha Trần Thương Thành, đôi bên giằng co có hơn nửa tháng. Thần hoài nghi…”

“Trần Thương Thành là mồi nhử?” Lý Nhạc Thiên bừng tĩnh giống như nghĩ đến cái gì.

La Nghệ gật gật đầu.

Lý Nhạc Thiên cũng không cần tự coi nhẹ mình, Nhung Tộc cũng không phải tuyệt đối sẽ thắng. Thành Trường An là đệ nhất thành tại đế quốc, thành trì cao ngất, binh nhiều tướng mạnh. Lý Nhạc Thiên tự mình thủ vệ thành Trường An, biết thành Trường An phòng thủ mạnh đến mức nào. Trước đây Chính Nghĩa giáo đánh lâu không xong, cũng không phải không có nguyên nhân.

Nhung Tộc rất rõ ràng cũng hiểu điểm này, cho nên bọn hắn lấy Trần Thương Thành làm mồi nhử, dẫn dụ viện quân ra khỏi thành, ở nửa đường phục kích, tiêu diệt sức mạnh phòng thủ ở Trường An.

Mục đích là vây đánh viện binh.

Trong lòng Lý Nhạc Thiên dâng lên một trận ớn lạnh, cho tới bây giờ chỉ biết Nhung Tộc cường hãn thích đánh chính diện, nhưng từ lúc nào, bọn hắn đã biết dùng âm mưu quỷ kế?

Lần này Nhung Tộc đánh tới, quả nhiên rất khác với những lần trong quá khứ.

“La Tướng quân nghĩ như thế nào, chẳng lẽ chúng ta phải từ bỏ Trần Thương Thành?”

Đến bây giờ, tâm của Lý Nhạc Thiên đã tôi luyện đến mức cứng như đá, nếu buộc phải vứt bỏ 10 vạn sinh linh ở Trần Thương Thành, hắn cũng không cảm thấy gì. Chỉ là đáng tiếc......

“Từ bỏ Trần Thương Thành, Trường An sẽ phải đối mặt trực tiếp với Nhung Tộc, bây giờ, chúng ta cũng không chiếm được bao nhiêu phần thắng.” La Nghệ nói: “Nếu như bệ hạ nguyện ý mạo hiểm, chúng ta không bằng tương kế tựu kế, lấy viện quân làm mồi nhử, đánh phục binh của Nhung Tộc.”

Lý Nhạc Thiên trầm tư phút chốc, gật gật đầu: “Ai, lãnh binh ra khỏi thành?”

Không dám nói trong ngự thư phòng này cũng có người hiểu chuyện, nhưng ít ra trong năm người không có kẻ nào ngu ngốc. Ai cũng biết, lĩnh quân ra khỏi thành làm mồi dụ, chính là đi chịu chết.

Đế quốc đi đến tình trạng hôm nay, người chịu ở lại đánh một trận với Nhung Tộc đều có giác ngộ chịu chết. Thế nhưng, có chuẩn bị là một chuyện, chân chính đi chịu chết lại là một chuyện khác….Ai mà không sợ chết?

Trần Mộng suy nghĩ, trước tiên mở miệng: “Bệ hạ, thần nguyện lãnh binh lao tới Trần Thương Thành, làm tiên phong cho trận chiến này.”

Lý Nhạc Thiên lắc đầu: “Bây giờ chính là lúc dùng người, ngươi không sợ chết trẫm cũng rất vui, nhưng bây giờ chưa phải lúc để ngươi chết.”

Trần Mộng nghe nói như thế, cảm thấy có chút tiếc nuối, đồng thời cũng nhẹ nhàng thở ra.

“Nhưng đại sự này...... Thần không đi, lại để cho ai đi.”

Lý Nhạc Thiên khoát khoát tay, đánh gãy lời nói của y: “Trong lòng trẫm đã có người.”