Chương 1037: Làm Mồi Nhử

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1037: Làm Mồi Nhử

Nói tới đây, Lý Nhạc Thiên nhớ tới Bách Lý Thắng. Bách Lý Thắng một đường từ Lương Châu đánh tới đây, có công hộ giá, nhưng đó cũng là một mối đe dọa tiềm ẩn. Tám trăm tử sĩ, trung thành tuyệt đối với Bách Lý Thắng, mà không phải Lý Nhạc Thiên hắn. Đương nhiên, Bách Lý Thắng chết, Lý Nhạc Thiên cũng không cần phải lo lắng về vấn đề này.

Bây giờ, thủ lĩnh của tám trăm tử sĩ là Lô Tuấn Nghĩa, danh xưng thương bổng vô song.

Lý Nhạc Thiên cảm thấy, không có thích hợp với nhiệm vụ này bằng gã.

Kế hoạch là như thế nhưng thi hành thì cần phải xác nhận nhiều thứ.

Phái bao nhiêu người làm mồi dụ? Nhiều người thì sợ lợi bất cập hại, mà quá ít thì Nhung Tộc sẽ không mắc câu. Từ Trường An đến Trần Thương Thành, có chừng 300 dặm, trên quảng đường 300 dặm này, chỗ nào mới thích hợp để bố trí mai phục?

Nơi đó sẽ là chiến trường của đội quân.

Quan nhất chính là giữ bí mật, chuyện này một khi rò rỉ ra ngoài, sợ sẽ tạo thành binh biến.

Trước mắt Lý Nhạc Thiên, thực sự đã không có năng lực tiếp nhận bất luận biến cố gì. Cho nên chuyện này, trước mắt chỉ giới hạn năm người trong ngự thư phòng biết.

Năm người thương lượng rất lâu, vào lúc canh ba, đán người La Nghệ mới rời đi.

Lúc chỉ còn lại một mình Lý Nhạc Thiên ở trong ngự thư phòng, hắn cũng không đi nghỉ ngơi, mà là dùng nước lạnh rửa mặt, để cung nữ pha cho mình một ly trà đậm.

Lúc này, hắn cho gọi Lư Tuấn Nghĩa tiến cung.

Lư Tuấn Nghĩa tiến cung trong đêm, lại ở trong ngự thư phong đàm luận rất lâu với Lý Nhạc Thiên, đến bình mình ngày hôm sau mới rời khỏi hoàng cung.

Lư Tuấn Nghĩa một mình đi qua con đường phố dài dằng dặc, chờ gã đi đến cửa đông của hoàng cung, mới nhìn thấy dải màu ánh bạc ở phía đông. Gió sớm thổi, hắn liền rùng mình một cái, cái lạnh bốc ra từ trong sâu thẳm xương cốt của gã.

Trời thật lạnh.

Thì ra đã cuối thu, gió thu lạnh buốt lòng người.

.....

Giữa trưa ngày thứ ba, Lư Tuấn Nghĩa điểm ba ngàn nhân mã rời khỏi Trường An, hành quân ba trăm dặm, đi cứu viện thành Trần Thương đang bị Nhung Tộc vây quanh.

Hạch tâm chủ yếu trong ba ngàn người này là 800 tinh binh do Bách Lý Thẳng dẫn dắt từ Lương Châu. Kinh nghiệm trải qua một hồi huyết chiến đã khiến những con tốt nhỏ có thể một mình gánh vác một phương.

Những người khác được chọn từ quân phòng thủ thành Trường An, số lượng cũng được Lý Nhạc Thiên tự mình xác định.

Bây giờ, nhóm người này đã đi được một đoạn đường, cách Trần Thương Thành chừng 300 dặm, theo ước tính thì nhanh nhất cũng phải mất hai ngày hành quân.

Đây vẫn là do quân tinh nhuệ ở thành Trường An, nếu đổi thành một nhóm ô hợp khác thì sợ sẽ cần nhiều thời gian hơn.

Lư Tuấn Nghĩa ngồi trên lưng ngựa, dẫn đầu đội ngũ. Mấy huynh đệ tụ tập sau lưng gã, phát ra đủ loại tiếng động khi bọn họ gấp rút lên đường.

Tâm tình của mọi người rất vui vẻ, cũng không bởi vì địch nhân là Nhung Tộc mà có bất kỳ e ngại nào. Đã đánh qua quá nhiều trận chiến, cũng là kẻ bò ra từ trong đống người chết. Nhung Tộc mạnh đến đây cũng chỉ là thường mà thôi.

Kể từ khi Bách Lý Thắng chết, đám người này liền bị Lý Nhạc Thiên ghẻ lạnh. Không biết Lý Nhạc Thiên đang suy nghĩ cái gì hay thật sự là quên mất sự tồn tại của bọn họ rồi.

Hiện tại xem ra, Lý Nhạc Thiên hoàn toàn chưa quên mọi người. Trận chiến khó đánh nhất, cứng rắn nhất, đương nhiên phải giao cho bọn họ giải quyết.

Chờ mọi người đánh xong một trận này, liền có thể được phong hầu bái tướng, cũng có thể an ủi Bách Lý Thắng trên trời có linh thiêng.

Người cầm quân đánh giặc dĩ nhiên không có nhiều hào hoa phong nhã như vậy, mà là miệng mồm đầy ngôn ngữ ô uế. Hiện tại mọi người trò chuyện chủ yếu là xoay quanh thành chủ của Trần Thương Thành, không biết đối phương có sắp xếp mấy vị mỹ nhân đến phục dịch bọn họ hay không.

Thế nhưng bên trong đám người náo nhiệt, Lư Tuấn Nghĩa lại không nói lời nào, biểu lộ nghiêm túc, ánh mắt phức tạp.

Gã nhớ lại chuyện của đêm hôm đó, Lý Nhạc Thiên cho gọi gã vào ngự thư phòng để nói chuyện. Đó cũng là lần đầu tiên Lư Tuấn Nghĩa đi vào phòng của thiên tử. Hơn nữa còn có mấy cung nữ đang lúc tuổi xuân dâng lên điểm tâm, đưa tới trà thơm từ Đông Hải.

Lý Nhạc Thiên hỏi Lư Tuấn Nghĩa về tình hình gần đây, nhớ lại chuyện cũ khi Bách Lý Thắng còn sống, lại tự mình rót một chén trà cho Lư Tuấn Nghĩa, nói: Dưới mắt có một nhiệm vụ quanh trọng, người có muốn đi làm hay không?

Đối với chuyện này, Lư Tuấn Nghĩa cảm động đến rơi nước mắt, lễ bái không ngừng.

Nhìn dưới một góc độ nào đó, Lý Nhạc Thiên là một thiên tử tốt.

Nhưng Lý Nhạc Thiên dù sao cũng xem thường Lư Tuấn Nghĩa. Hắn chưa nghĩ sẽ chú ý đến Lư Tuấn Nghĩa, nếu như hắn thật để ý về Lư Tuấn Nghĩa một chút thì hắn đã có thể phát hiện ra một sự thật: Không có Lư Tuấn Nghĩa, Bách Lý Thắng căn bản không có khả răng sống sót mà rời khỏi Lương Châu.

Lý Nhạc Thiên việc làm quá mức, châm trà đổ nước, chú tâm chuẩn bị điểm tâm...... Cái gì gọi là thiên tử, nếu thiên tử rót cho ngươi một chén trà, thì chính là bắt ngươi dùng mạng để trả.

Lư Tuấn Nghĩa là người đã từng tiếp xúc với Trình Đại Lôi. Mà Trình Đại Lôi làm một sơn tặc, từ trước đến nay không hề tín nhiệm triều đình. Nếu như hắn thật sự có chút tín nhiệm với triều đình thì trước đây Trình Đại Lôi đã sớm bán mạng vì Minh Đế.

Lần đó, lúc Trình Đại Lôi rời khỏi thành Trường An đã nói chuyện với Lư Tuấn Nghĩa. Hắn không hề ép buộc cũng không có bất kỳ lý do gì, mà chỉ bình tĩnh nói chuyện với Lư Tuấn Nghĩa.

Trung thành với Bách Lý Thắng hay trung thành với đế quốc cũng không tính là gì cả. Nhưng Lý gia đáng để tin tưởng sao? Trình Đại Lôi có rất nhiều mối quan hệ với người Lý gia, cho nên vẫn có chút hiểu biết đối với họ.

Lý gia không khuyết thiếu dũng khí, cũng không thiếu trách nhiệm. Nhưng thứ mà Lý gia am hiểu hơn, là để người khác đi chịu chết chỉ vì trách nhiệm và dũng khí của bọn họ.

Nói như thế nào, Lư Tuấn Nghĩa cũng muốn tìm một con đường lui cho các huynh đệ.

Quả nhiên, nghe vua nói một buổi hơn hẳn đọc sách mười năm.

Lư Tuấn Nghĩa cẩn thận suy xét hành động lần này, lấy ba ngàn người trợ giúp Trần Thương Thành bị vây hãm nghiêm trọng, không mang theo lương thảo, một mình xâm nhập...... Cái này có khác gì đang đi chịu chết.