Chương 1038: Tự Mình Tính Toá
Lý Nhạc Thiên, La Nghệ, Mã Siêu...... đám người thường xuyên tụ tập trong ngự thư phòng cũng không có ai là kẻ ngốc. Thế nhưng bọn họ cũng không thể xem Lư Tuấn Nghĩa là đứa ngốc được.
Sau khi cách thành ba mươi dặm, Lư Tuấn Nghĩa liền tận lực thả chậm tốc độ hành quân. Lề mà lề mề đi đến hoàng hôn, nhưng chỉ mới đi được sáu mươi dặm.
Lư Tuấn Nghĩa hạ lệnh hạ trại, ngày mai sau khi trời sáng sẽ tiếp tục lên đường.
Giám quân đi theo họ Trịnh, hắn có chút khó khăn, nói: “Lư tướng quân, bệ hạ lệnh chúng ta trong vòng hai ngày đuổi tới Trần Thương Thành, không thể sai sót, nếu không sẽ làm hỏng đại sư.”
Lư Tuấn Nghĩa nghiêm túc nói: “Chính vì chuyện này rất quan trọng cho nên chúng ta mới cần chú ý cẩn thận. Lộ trình kế tiếp, rất có thể sẽ gặp phải Nhung Tộc, dựa vào chúng ta, e sẽ không đủ thực lực để đánh một trận.”
Trịnh giám quân ngậm miệng lại, không nói thêm được gì, nếu người khác không muốn nghe thì nói nhiều hơn cũng vô dụng.
Lư Tuấn Nghĩa quay đầu nhìn Trường An, đáy lòng phát ra một tiếng cười lạnh.
Nếu như Bách Lý Thắng còn sống, gã cũng không e ngại dùng mạng tận trung với đế quốc. Nhưng Bách Lý Thắng đã qua đời, mình và các huynh đệ còn muốn đi tận trung với ai?
Nói chung sống sót mới quan trọng? Hầu Gia đem những người này giao cho mình, chính mình liền có trách nhiệm để bọn hắn sống sót, không thể để bọn hắn vì bất luận kẻ nào mà đi chịu chết.
Mấu chốt bây giờ là, mình nên đi về đâu?
Nếu đi Lương Châu nhờ vả Trình Đại Lôi, e rằng Trình Đại Lôi cũng không phải người tốt lành gì. Đi đi nhờ vả Nhung Tộc, nghe nói Nhung Tộc ăn thịt người sống, không thích hợp làm đồng minh.
Dứt khoát rút khỏi Kinh Châu, chờ thế cục thiên hạ sáng suốt, lại tính toán sau.
Lư Tuấn Nghĩa là người trầm mặc ít nói, hiện tại trong lòng gã đã có chủ ý, nhưng lại không thể nói với bất kỳ người nào.
Trước mắt xuất phát đến khu vực giáp giới của đế quốc cùng Nhung Tộc, một khi bại lộ mục đích của mình, không chỉ Nhung Tộc, mà quân của Lý Nhạc Thiên cũng sẽ muốn mạng mình.
Bây giờ là hai đầu cẩu tranh một con chim sẻ, nhưng con chim sẻ run lẩy bẩy đã có chủ ý của mình, nó muốn bay tới vùng đất thuộc về riêng mình.
Đội ngũ do Lư Tuấn Nghĩa suất lĩnh lề mà lề mề đi ba ngày, nhưng chỉ mới đi được hai trăm dặm.
Trịnh giám quân lòng nóng như lửa đốt, nhiều lần thúc giục Lư Tuấn Nghĩa. Lư Tuấn Nghĩa lại không hề vội vàng, mang theo đội ngũ chậm rãi đi về Trần Thương Thành, nhìn ý tứ của gã có lẽ nếu kéo thêm mấy ngày nữa thì cũng không có quan hệ.
Trần Thương chưa hẳn chờ được.
Lư Tuấn Nghĩa kỳ thực cũng không thể kéo dài mãi được.
Đường xa đến đâu cuối cùng rồi sẽ đi đến điểm kết thúc. Ba ngày trôi qua, gió êm sóng lặng, không có bất kỳ chuyện gì xảy ra. Hiện tại bọn họ cách Trần Thương Thành chưa tới trăm dặm đường nữa, nhưng trong lòng Lư Tuấn Nghĩa hiểu rõ, càng gần Trần Thương Thành thì càng nguy hiểm.
Bây giờ Lư Tuấn Nghĩa đã ý thức được, chính mình là mồi do thành Trường An thả ra, mục đích trêu chọc cá lớn mắc câu.
Chờ đến lúc cá lớn mắc câu, cũng chính là thời điểm mồi câu nên hy sinh.
“Ngừng.”
Lư Tuấn Nghĩa bỗng nhiên hạ lệnh ngưng hành quân. Tâm của Trịnh giám quân khẽ động. Lần này không phải hành quân gấp gáp sao, nhưng dọc theo liên tục lề mà lề mề, vốn chỉ cần hai ngày lại bị bọn họ kéo thành ba ngày, đến bây giờ còn chưa nhìn thấy cái bóng của Trần Thương Thành.
Không thể viện cớ ngừng lại, nếu như thật sự đi đến mười ngày nửa tháng, thì thứ chờ Trịnh giám quân chính là một chữ trảm.
“Phía trước là nơi nào?” Lư Tuấn Nghĩa hỏi.
“Khởi bẩm tướng quân, phía trước là sườn núi Phi Hùng, bên cạnh có một mảnh rừng hoa, tướng quân, tối nay chúng ta đi xuyên qua sườn núi Phi Hùng hay là tạm thời nghỉ ngơi ở đây, dù sao sắc trời hôm nay cũng không còn sớm?”
“Sườn núi Phi Hùng?” Lư Tuấn Nghĩa khinh xuất một hơi: “Phái hai trinh sát đi xem trước, nếu như không có tình huống gì thì hôm nay chúng ta sẽ đi qua sườn núi, sau đó hạ trại nghỉ ngơi, ngày mai tiếp tục lên đường tới Trần Thương Thành.”
Trịnh giám quân nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng không tiếp tục kéo dài thời gian. Mặc kệ như thế nào, ngày mai liền có thể đến Trần Thương Thành, mà trọng trách trên vai cũng có thể tháo xuống.
Thủ hạ của Lư Tuấn Nghĩa cũng cảm thấy kích động không kém, chờ mong ngày mai tao ngộ Nhung Tộc, có thể sảng khoái đánh một trận với kẻ địch.
Sau khi Bách Lý Thắng chết, bọn hắn liền trở thành cô hồn vô chủ. Thân là quân nhân, chỉ có chiến tranh mới lấy lại được vinh quang, đồng thời cũng là cách duy nhất để bọn hắn chứng tỏ giá trị của mình.
Cho nên, ghét bỏ hành quân lề mà lề mề không chỉ có Trịnh giám quân, mà còn có đám thủ hạ như lang như hổ của Lư Tuấn Nghĩa.
Chỉ có Lư Tuấn Nghĩa bảo trì được vẻ bình tĩnh như trước, mọi người gần như không thể phỏng đoán được suy nghĩ trong lòng trên vẻ mặt của gã. Gã chỉ là ngẫu nhiên nhìn về phía trước, hoặc ngẩng đầu nhìn lên trên.
Một thớt khoái mã từ sườn núi Phi Hùng gấp rút chạy về, chưa đến gần bản trận, trinh sát liền hô to về phía Lư Tuấn Nghĩa.
“Nhung Tộc, tướng quân, có Nhung Tộc......”
Hai tên trinh sát phái ra chỉ còn một tên sống sót trở về. Thật ra không cần hắn nhắc nhở, đám người Lư Tuấn Nghĩa cũng đã nhìn thấy truy binh phía sau.
Nhung Tộc...... Khắp núi đều là Nhung Tộc, một mảnh đen kịt, Lư Tuấn Nghĩa liếc mắt nhìn qua, số lượng thô sơ giản lược có chừng trên vạn người.
Trái tim tất cả mọi người đều nhấc lên, đế quốc có lời đồn, 1 vạn Nhung Binh không thể địch. Trình giám quân hoảng loạn ngã xuống ngựa, nhìn về phía Lư Tuấn Nghĩa: “Lư tướng quân, tướng quân......”
Vẻ mặt của Lư Tuấn Nghĩa vẫn không có biểu tình gì, từ trước đến nay Trình giám quân rất chán ghét gương mặt này, tựa hồ trời sập xuống gã cũng sẽ không cau mày dù chỉ một cái. Nhưng vẻ mặt lạnh nhạt của Lư Tuấn Nghĩa bây giờ lại làm cho sự hoảng loạn trong lòng hắn yên tĩnh một chút.
Nhìn xem Lư Tuấn Nghĩa còn rất trấn định.
“Rốt cuộc đã đến.”
Đáy lòng Lư Tuấn Nghĩa khe khẽ thở dài, như trút được gánh nặng. Nếu biết sớm muộn cũng sẽ phát sinh, mình đương nhiên nguyện ý để nó đến sớm.
Về phần có bao nhiêu người có thể sống sót sau trận chiến này, vậy chỉ có thể nghe thiên mệnh.