Chương 1039: Phục Binh Đế Quốc
Lư Tuấn Nghĩa cũng không có trấn định như Trình giám quân nghĩ, gã chỉ là không thích lộ ra vẻ bối rối trên mặt mà thôi.
“Toàn quân chuẩn bị.” Lư Tuấn Nghĩa duỗi ra nắm đấm, tiếp đó trọng trọng vung xuống: “Nhanh chóng lui về phía sau ba mươi dặm.”
Song phương cách biệt đại khái ba dặm, bất quá chỉ là khoảng cách chớp mắt liền đến, nhất là đối mặt là kỵ binh Nhung Tộc. Tuy nhiên thủ hạ của Lư Tuấn Nghĩa cũng không giống với binh sĩ bình thường, ít nhất…tộc độ chạy trốn của bọn họ rất nhanh.
Sau khi Lư Tuấn Nghĩa hạ lệnh, hậu đội đổi tiền đội, toàn quân bắt đầu rút lui có thứ tự. May mắn chính là, lần này hành quân bọn hắn không có mang theo bất luận đồ quân nhu hay lương thảo gfi, cho nên chỉ trong thời gian cực ngắn, liền tiến vào trạng thái rút lui.
Lang Bộ Nhung Tộc là người thi hành phục kích lần này, đây là một đội ngũ am hiểu tập kịch. Thủ lĩnh của Lang Bộ là Xích Mộc Hỏa, hắn tự mình lãnh quân, tự tin nắm chắc phần thắng trong tay. Hiện tại Xích Mộc Hỏa cũng rất bất đắc dĩ, vốn định phục kích ở sườn núi Phi Hùng, hung hăng nuốt lấy quân đế quốc.”
Nhưng kẻ địch còn chưa đi vào bẫy thì phe mình đã bị phát hiện. Bây giờ xuất động công kích, tuyệt không phải lựa chọn tốt nhất, nhưng là lựa chọn duy nhất.
Con ruồi nhỏ đi nữa cũng là thịt, có thể thu được một chút dù sao cũng tốt hơn là không có bất kỳ thu hoạch gì.
Ba ngàn người lui lại rất trật tự, Lư Tuấn Nghĩa tự mình yểm hộ cuối cùng, nếu như Nhung Tộc truy sát tới, gã liền không ngại đánh một trận với bọn họ.
“Đại vương, bọn hắn rút lui không hề loạn, không chừng sẽ có mai phục?” Thủ hạ hỏi Xích Mộc Hỏa.
Xích Mộc Hỏa đã truy đỏ mắt, cầm Lang Nha bổng trong tay, trong miệng quát: “Mai phục, sợ cái gì mai phục, ta còn chê bọn họ quá ít người đây.”
Thủ hạ không nói gì, cũng phóng ngựa truy sát quân đế quốc. Nhung Tộc lấy đầu người để ghi quân công, cướp được càng nhiều đầu người, công lao liền càng lớn. Có thể phân được nhiều súc vật, nông trường, nữ nhân......
Thế là trong mắt bọn hắn, ba ngàn quân đế quốc không phải kẻ địch mà chính là dê béo đến hồi thu hoạch.
Lư Tuấn Nghĩa không thể không rút lui, lấy ba ngàn binh mã ngăn cản 1 vạn hổ lang Nhung Tộc, không khác gì châu chấu đá xe. Nhưng ba ngàn nhân mã mà Lư Tuấn Nghĩa suất lĩnh chỉ có một phần nhỏ là kỵ binh, còn đại bộ phận đều là bộ binh. Từ trước đến nay hai cái đùi chưa bao giờ chạy thắng bốn chân.
Lư Tuấn Nghĩa nắm chặt thương, ghìm ngựa hô luật luật hét dài một tiếng, suất lĩnh một nhóm thân tín hung tợn vọt tới đại quân Nhung Tộc.
Như một thanh cương đao hung hăng đâm vào trong quân triều, lợi đao chém ra gợn sóng, Lư Tuấn Nghĩa một thương mở đường, mặc dù chỉ có mấy trăm người nhưng có làm giảm tốc độ tấn công của Nhung Tộc.
Xích Mộc Hỏa cả kinh, ánh mắt rơi vào trân thân Lư Tuấn Nghĩa, miệng nói: “Viên tướng kia là một hảo hán tốt, chớ có đụng hắn, để cho ta tự mình chém đứt đầu của hắn.”
Binh lính Nhung Tộc lập tức vây đám người Lư Tuấn Nghĩa vào giữa, dạng người cầm đầu có sức chiến đấu khiến người khác kinh ngạc như Lư Tuấn Nghĩa, cũng không thể làm Nhung tộc người người dũng mãnh, giết người đổ máu phải e sợ.
Nhóm người này phần lớn là đi ra từ Lương Châu, giết người đã sớm luyện thành thói quen. Bao nhiêu huynh đệ đã chết trên đường chạy trốn, cho nên đối với người còn sống sót mà nói, việc bị người giết chết cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Đại thương trong tay Lư Tuấn Nghĩa vung ra ngoài, , giết người như cắt cỏ, cho dù Nhung Tộc dũng mãnh cũng sẽ e ngại sát uy của hắn. Nhưng đáy lòng của Lư Tuấn Nghĩa cũng không cảm thất thống khoái, vạn quân chém giết tuyệt không phải chuyện mà một người dốc hết sức có thể thắng được. Lề mà lề mề đi lâu như vậy, nhưng vẫn là lâm vào vòng vây của Nhung Tộc, cuối cùng cái gì cũng không thể thay đổi.
Lúc này, một mực kỵ binh từ đằng xa trùng sát đi ra.
Một viên tiểu tướng mặc bạch giáp, cưỡi Bạch Long Mã, trong tay cầm ngân thương. Mang theo mấy ngàn nhân mã chém giết tới, quét sạch Nhung Tộc đang nhàn tản ở phạm vi bên ngoài, thẳng tắp đụng vào đại quân Nhung Tộc.
“Lư tướng quân chớ hoảng sợ, La Thành ở đây.”
La Thành suất quân xông tới, trước tiên tách đám Nhung Tộc đang vây quanh Lư Tuấn Nghĩa, tạm thời giải vây cho gã.
Lư Tuấn Nghĩa chưa từng gặp La Thành, nhưng cũng biết y là ngưới mới được Lý Nhạc Thiên cất nhắc lên, ủy thác nhiệm vụ quan trọng lên người thiếu niên anh hùng. Quả nhiên là người so với người làm người ta tức chết, La Thành vừa xuất thế không lâu, liền đạt được sự trọng dụng của Lý Nhạc Thiên, mà chính mình lại bị Lý Nhạc Thiên buông bỏ.
“La Tướng quân tại sao lại ở đây!”
La Thành chắp tay một cái, mặt mỉm cười: “Lư tướng quân không cần giật mình, đây là kế sách mà bệ hạ quyết định, muốn dẫn Nhung Tộc vào bẫy, trước đó không có nói cho Lư tướng quân, cũng là lo lắng để lộ tin tức.”
Lư Tuấn Nghĩa làm ra dáng vẻ giật nảy cả mình: “A, thì ra là thế.”
La Thành cười ha ha một hồi, bỗng nhiên thu hồi nụ cười: “Trước tạm giết địch quan trọng hơn, lời ong tiếng ve sau đó lại nói.”
Lư Tuấn Nghĩa cũng chỉ có thể thu hồi tiểu tâm tư của mình, hiện tại phân tâm thì không khác gì là tự tìm đường chết. Cho nên quan trọng, gấp rút nhất vẫn là giết địch.
Sau khi có phục binh của La Thành gia nhập, binh lực của hai bên đã ngang hàng, có thực lực đánh một trận với kẻ địch. Nhưng lần này đối mặt lại là Nhung Tộc.
Con ngươi của Xích Mộc Hỏa sáng lên: Quả nhiên có phục binh.
Nhung Tộc dù sao cũng là Nhung Tộc, lúc phát giác có phục binh, hắn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng. Nhiệm vụ lần này, chính là tận khả năng tiêu diệt càng nhiều quân đế quốc.
Chỉ là ba ngàn người, như thế nào thỏa mãn được khẩu vị của Xích Mộc hỏa. Đến khi nhìn thấy quân của La Thành gia nhập thì mới hơi thấy đủ.
“Giết!”
Xích Mộc hỏa rống lên một tiếng, xung phong đi đầu lao về phía cuộc chiến. Binh giữa hai bên vừa va vào nhau, quân của đế quốc liền bắt đầu rút lui.