Chương 1045: Vương Tự Thân Ra Trậ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1045: Vương Tự Thân Ra Trậ

“Tiến.”

“Tiến.”

“Tiến.”

Hàng vạn người đồng thanh rống lên. Vào lúc này, nhuệ khí của quân đội đế quộc đã đạt tới cực hạn, vô số người đã nắm chặt vũ khí và phát động cuộc tấn công mạnh nhất từ trước đến này để chống lại Nhung Tộc.

Nhưng mà, bên phía Nhung Tộc không hề xuất hiện tình cảnh binh bại như núi đổ. Đại tướng bị giết, quân tâm có dao động nhưng lại không ảnh hưởng nhiều như những gì người dự đoán.

Sau khi Dã Nguyên Hỏa thống nhất thảo nguyên, chia Nhung Tộc làm tám bộ, kỳ thực cũng là mấy chục bộ lạc liên hợp. Mà thứ bọn họ am hiểu nhất, lại chính là tạo thành tiểu đội bảy tám người để đi săn.

Xích Mộc Hỏa vừa chết, chủ trận bị đánh tan, binh sĩ tụ ba tụ năm liên hợp cùng một chỗ, bắt đầu chém giết ra ngoài.

Bọn họ có người là huynh đệ, có người là phụ từ của nhau, đây là mối quan hệ có thể yên tâm đem phía sau lưng giao cho đối phương. Dưới sự phối hợp của tiểu đội, sức chiến đấu chỉ có tăng lên chứ không giảm đi.

Cục diện vây giết trong dự đoán của quân đế quốc không hề diễn ra, hơn nữa đại bộ phận còn bị đột phá trùng vây.

Nhìn Nhung Tộc chạy tán loạn về phương bắc, Mã Mạnh Khởi thở ra một hơi: Trận này thắng rồi.

Đây là thắng lợi khó được, nếu suy xét kỹ thì nhiều khả năng đó sẽ là chiến thắng đáng chú ý duy nhất trong hàng chục năm chiến tranh giữa Nhung Tộc và đế quốc.

Dựa vào một trận chiến thắng lợi này, có thể đại chấn tinh thần đang chán nản của Trường An, để cho mọi người có thêm ít tự tin về khả năng chiến thắng được Nhung Tộc. Nếu như Lý Nhạc Thiên có thể đánh tan Nhung Tộc, danh vọng nhất định như mặt trời ban trưa, mười tám lộ chư hầu cũng sẽ không dám rục rịch.

Ách...... có vẻ như đây không phải là chiến thắng duy nhất. Chung quy vẫn là trận chiến Thanh Ngưu Sơn hào hùng hơn.

Mã Mạnh Khởi thở dài, nghĩ đến có chút xúi quẩy. Thế hệ người trẻ tuổi muốn ra mặt, mặc kệ làm bao nhiêu chuyện, thì ba chữ Trình Đại Lôi vẫn giống như mây đen bao phủ trên đỉnh đầu, làm cho người không thở nổi.

Chiến đấu đến bây giờ, đã có thể tuyên cáo quân đế quốc thắng lợi. Truy sát không gì khác hơn là mở rộng kết quả chiến thắng, nhưng trên thực tế nó không có nhiều ý nghĩa.

Huống chi, truy sát cũng chưa chắc có thể mở rộng kết quả thắng lợi.

Nhung Tộc không chỉ có kỹ thuật cưỡi ngựa vô song mà tiễn pháp cũng không thể bỏ qua. Ở trong quá trình chạy trốn, bọn họ cưỡi chiến mã lao vùn vụt, quay lưng bắn tên và binh sĩ đuổi theo sau lưng họ sẽ nhận phải cái chết.

Hơn nữa việc truy sát sẽ khiến quân đế quốc thương vong nhiều hơn.

Mã Mạnh Khởi hạ lệnh thu binh, tiếng chiêng vang lên, binh sĩ đuổi theo đã chậm rãi rút lui trở về. Đến hiện tại, một trận chiến này đã có thể tuyên bố kết thúc.

Đang lúc này, một âm thanh nặng nề vang lên. Âm thanh này đến từ phương bắc, mặt đất giống như bị hàng vạn chiếc dùi trống đánh tới, cây cỏ khắp vùng quê đều bị rung động.

Phần lớn binh sĩ quân đế quốc đang đắm chìm trong niềm vui thắng lợi, đến khi một màn này phát sinh liền bừng tĩnh nhưng lại không biết xảy ra tình huống gì, mang theo hoang man nhìn về phía phương Bắc.

Lư Tuấn Nghĩa phản ứng đầu tiên, từ lúc mới bắt đầu, gã khá bình tĩnh trước trận thắng lợi này. Ngay khi âm thanh vang lên, việc đầu tiên chính là từ trên lưng ngựa ngảy xuống, tai trái kề sát đất.

Sau đó gã đột nhiên đứng lên, giơ cao nấm đấm lên không trung, trong miệng hét lên một chữ.

“Rút lui.”

Trận chiến này còn lâu mới có thể kết thúc, cho nên hiện tại chưa phải lúc ăn mừng thắng lợi.

Ngay từ đầu, Lư Tuấn Nghĩa là mồi câu, muốn câu Xích Mộc Hỏa. Thế nhưng ai nói Xích Mộc Hỏa không thể là mồi câu, mục đích câu được con cá lớn hơn.

Lư Tuấn Nghĩa trở mình lên ngựa, dẫn dắt binh sĩ lập tức rút về phía sau, gã không thể để các thủ hạ huynh đệ chịu chết, chỉ vì quân công của mình. Bây giờ lui về phía sau, gã sẽ chịu trách nhiệm đi cuối cùng.

Liếc mặt về phương Bắc, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là một thanh đại kỳ, cờ xí màu đỏ, bay trên không trung giống như một ngọn lửa đang thiêu đốt.

Vương kỳ Nhung Tộc hiện tại trong thảo nguyên là Hỏa Diễm Kỳ.

Vương tự thân ra trận.

Lư Tuấn Nghĩa cảm giác máu nóng trong cơ thể đang rạo rực lê, bởi vì kẻ địch của mình chính là Vương Nhung Tộc. Nếu như mình có thể chém giết đối phương, liền có thể tuyên cáo trận chiến tranh này kết thúc. Mà chuyện mình làm cũng sẽ được đời đời kiếp kiếp lan truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Trong cơ thể của Lư Tuấn Nghĩa, dĩ nhiên cũng có một khõa tâm hiếu chiến.

Thế nhưng, ý nghĩ này bất quá là suy nghĩ một chút mà thôi. Gã còn không có ngu đến mức bằng một bầu nhiệt huyết đi chịu chết.

Hỏa Diễm Kỳ giống như lơ lửng giữa không trung, theo sau là hàng vạn chiến sĩ Nhung Tộc mặc chiến giáp đỏ. Màu đỏ thiêu đốt thành một mảnh, giống như ngọn lửa đốt cháy toàn bộ thảo nguyên và lan tràn sang đế quốc.

Vị trí dễ thấy nhất, có ba mươi sáu thớt hồng mã bảo vệ lấy Nhung Tộc vương. Vẻn vẹn Nhung Tộc vương, cưỡi một thớt bạch mã, giống như điểm trắng duy nhất trên đỉnh núi.

Đây là sức mạnh gấp mấy lần quân đội của họ, tất cả đều là kỵ binh Nhung Tộc tinh nhuệ. Đặc biệt sau khi Hỏa Diễm Kỳ xuất hiện, mọi người đều cảm thấy tinh thần sĩ khí của Nhung Tộc được nâng lên. Nhung Tộc, vốn đã bỏ chạy, liền quay đầu, con ngươi đỏ như máu, và phát ra tiếng gầm giống như tiếng dã thú.

Mấy vạn nhân tâm bởi vì một người mà ngưng kết, sức mạnh của mấy vạn người bị một người nhóm lửa. Lực lượng này một khi bạo phát đi ra, sẽ đốt cháy hết thảy thế gian, không người có thể ngăn cản.

Giờ khắc này, một ý nghĩ nảy ra trong lòng của rất nhiều binh sĩ quân đế quốc: So sánh với vị thiên tử tọa trấn Trường An thì vị nam nhân khoác áo bào huyết sắc trước mắt này, mới giống chủ nhân của thiên địa.

Rút lui.

Chỉ có rút lui.

Vào thời điểm khi đại quân Nhung Tộc xuất hiện, ngay cả ý chí của Mã Mạnh Khởi và một số tướng lĩnh cũng bị lung lay, huống chi là binh lính bình thường. Rút lui càng sớm càng tốt để giảm thiểu thương vong.

Mã Mạnh Khởi tận lực thu hẹp trận hình, không để trận rút lui này biến thành bại vong. Nhưng dù cho như thế, cũng có rất nhiều binh sĩ bị đại quân Nhung Tộc giết chết.

Mấy vạn kỵ binh Nhung Tộc nghiền ép mà đến, một phương truy một phương trốn. Nửa đường lại đụng phải quân tiếp viện của La Nghệ.

Mấy chi bộ đội hợp một chỗ, cùng kỵ binh Nhung Tộc tiến hành giao phong. Tự nhiên không hi vọng xa vời có thể lấy được thắng lợi, bất quá cũng hơi ngăn trở được bước tấn công của Nhung Tộc.

Như thế, quân đế quốc mới có cơ hội trốn về Trường An, nhưng cũng là tổn binh hao tướng thảm trọng.