Chương 1046: Có Giữ Được Thành Trường An??

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1046: Có Giữ Được Thành Trường An??

Lúc này, Dã Nguyên Hỏa suất lĩnh kỵ binh Nhung Tộc tập kết bên ngoài thành Trường An, trong lòng hắn đã quyết phải cầm được tòa thành này, giành lấy chiến thắng cuối cùng.

Tin tức đến được thành Lương Châu vài ngày sau khi trận chiến kết thúc. Đây cũng là điều không thể tránh khỏi, hai nơi ở quá xa nhau, giao thông cũng bất tiện. Lại bởi vì nguyên nhân chiến tranh, khiến nhiều con đường tin tức trước đây đều bị phá hủy.

Cũng may còn có kỹ năng giang hồ truyền ngôn đang phát huy tác dụng, nên Trình Đại Lôi mới có nhận được tin tức trước những người khác. Tuy nhiên lúc tin tức đến Lương Châu thì quá trình bên trong còn thêm rất nhiều đồn bậy, tin đồn, mà không phải sự thật như ban đầu.

Vừa mới nhận được tin tức, Trình Đại Lôi liền tập trung các vị nhân vật trọng yếu của Lương Châu. Mọi người hợp mưu hợp sức, cẩn thận thăm dò, phân tích chân tướng của cuộc chiến tranh này.

Mặc kệ Trình Đại Lôi có nguyện ý hay không nguyện ý, thì hắn vẫn phải xác nhận một sự thật: giữa mình Nhung Tộc nhất định sẽ có một trận chiến, cho nên hắn phải nhanh chóng quen thuộc với đặc điểm chiến đấu bên địch, có như vậy mới giành được lợi thế cho phe của mình.

Tinh tức vừa nhận được thật sự khiến cho người người khiếp sợ, mấy vạn người gia nhập vào chiến trường, đế quốc đưa ra đội ngũ tinh nhuệ nhất, Nhung Tộc vương tự mình tham chiến. Kết quả, vẫn là Nhung Tộc hơi chiếm thượng phong, đem binh lực đẩy đến phía dưới thành Trường An, một trận chiến nhằm vào tòa thành đệ nhất đế quốc sẽ xảy ra bất cứ lúc nào.

Trong thư phòng, người người biểu lộ nghiêm túc, lúc này, không ai dám nói câu đùa giỡn.

Lưu Bi ngẩng đầu: “Đại đương gia, theo ý ngài, thành Trường An có phòng thủ được không?”

Trình Đại Lôi gượng cười, giang hai tay ra nói: “Trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, ta làm sao có thể đoán được đáp án. Tuy nhiên, căn cứ vào tin tức trước mắt thì Nhung Tộc có ưu thế rất lớn, mà trong tay của Lý Nhạc Thiên cũng không phải là không có át chủ bào, chúng ta không nên đánh giá thấp sức mạnh phòng thủ của thành Trường An.”

“Lời này cũng không như không nói.” Từ Thần Cơ chen lời.

Trình Đại Lôi bĩu môi, nếu hắn thật sự có thể đoán trước được kẻ địch sẽ đến, vậy hắn đã trở thành quân thần. Đáng tiếc, hắn bất quá chỉ là một tên thổ phỉ mang theo thân nhân và điều hắn quan tâm chính là sự sống còn của những người bên cạnh.

“Thôi cô nương có cao kiến gì?” Trình Đại Lôi vẫn là lựa chọn nghe thử ý kiến của Thôi Bạch Ngọc.

Mặc kệ như thế nào, cô nương này chắc hẳn biết nói chuyện hơn Từ Thần Cơ.

Thôi Bạch Ngọc nhíu mày thật lâu, mở miệng thở dài: “Theo ta thấy tới, thành Trường An đã nguy cơ sớm tối.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu, nói: “Nói tiếp?”

Thôi Bạch Ngọc tiếp tục: “Binh pháp nói thủ lâu tất thua, huống chi lần này Nhung Tộc quyết tâm xâm lược, đồng thời nắm chắt phần thắng tại thành Trường An. Bây giờ mấu chốt không phải thành Trường An phòng thủ như thế nào mà là có thể thủ bao lâu. Nếu như thời gian kéo hơn tháng, Nhung Tộc đánh vỡ thành trì, lại có thể không tốn quá nhiều sức lực liền thừa cơ xâm lược trung nguyên, xuôi xuống Giang Nam. Toàn bộ giang sơn đế quốc tràn ngập nguy hiểm.

Ngược lại, nếu như thời gian kéo dài quá lâu, coi như đánh được Trường An thì Nhung Tộc cũng là lợi bất cập hại. Đến lúc đó, Lý gia mất, các lộ chư hầu rục rịch, kết quả sẽ là hồi hỗn chiến tranh giành.”

“Nói có lý.” Trình Đại Lôi cũng không quan tâm sự tồn vong của thành Trường An, hắn quan tâm hơn là thế cục biến hóa sau đó: “Như vậy ngươi cảm thấy, Trường An có thể thủ bao lâu?”

“Nhung Tộc bây giờ đã chiếm được Nội Hà, Hà Tây, Đông Sơn, Trần Thương, làm nơi bổ sung lương thảo. Lần này chỉ huy xuôi nam, tất nhiên đã chuẩn bị từ lâu. Nhưng thành Trường An tường cao binh cường, cũng không thể bỏ qua. Lý Nhạc Thiên lại là một cực kỳ am hiểu thủ thành. Huống chi......” Thôi Bạch Ngọc dừng một chút: “Mùa đông sắp đến.”

Thiên thời địa lợi nhân hòa là lợi thế của binh gia. Bây giờ trời thu đã bắt đầu sang đông, thời tiết một ngày so một ngày càng lạnh. Mùa đông ở Trường An rất lạnh, Nhung Tộc chưa hẳn có thể thích ứng được tác chiến dưới khí hậu ác nghiệt.

Bây giờ thứ nên nhìn, chính là thành Trường An có thể chống nổi một tháng hay không, chỉ cần chống được một tháng thì trận chiến công thành này tất nhiên là một hồi đánh lâu dài.

Đánh tới đánh lui, tiêu hao lẫn nhau, ngao cò tranh nhau chung quy là ngư nhân được lợi.

Trình Đại Lôi thở một hơi dài nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế ngồi, lười biếng phất tay một cái nói: “Xem tình thế có lẽ bất lợi với đế quốc, nhưng dĩ nhiên Nhung Tộc cũng khốn đốn không ít. Từ xưa đến nay, Nhung Tộc chỉ xâm chiếm biên quan, cướp một chút tài vật chứ không hề dám ngấp nghé Trung Nguyên. Chưa chắc là bọn hắn không muốn, mà thật sự là nuốt không nổi. Hiện tại một trận chiến này, hãy xem giang sơn đế quốc sẽ tiêu hao tinh thần của Nhung Tộc như thế nào.

“Đại đương gia, chúng ta bây giờ có cần làm gì hay không?” Từ Thần Cơ hỏi.

Trình Đại Lôi lắc đầu: “Thế cục còn không rõ ràng, vẫn chưa tới thời điểm ra mặt. Chúng ta không ra tay thì thôi, một khi ra tay, thì nhất định phải chiếm cơ hội tốt nhất. Trước mắt, chúng ta củng cổ thành trì, tăng cường luyện binh, không nên đi vào vũng nước đục ngầu này. "

“Đương nhiên......” Trình Đại Lôi dừng một chút: “Phải phân tích tinh tường cụ thể trận chiến này, mục đích là để thủ hạ nghiên cứu kỹ lưỡng đặc điểm của kẻ địch, chớ đợi đến khi chiến đấu với Nhung Tộc lại thảm bại như quân đế quốc.”

Bây giờ Lương Châu, có thể nói là ai cũng muốn đánh, thế nhưng Trình Đại Lôi đã định ra chiến lược, mọi người cũng dám chống lại, cho nên đành phải làm theo phân phó của hắn. Trình Đại Lôi chưa hẳn không muốn một trận chiến, thế nhưng hắn là người trong nhà biết chuyện nhà mình, dựa vào ba, năm vạn người trong tay, cát cứ một phương không thành vấn đề, nhưng chuyện đánh thiên hạ lại là si tâm vọng tưởng.

Dã Nguyên Hỏa có thể đánh một trận chiến ra trò với Lý nhạc Thiên. Nhưng với thực lực hiện tại của Trình Đại Lôi, nếu phải đối đầu với một trong hai thế lúc thì cũng chưa đủ tư cách để làm đối thủ của đối phương.

Giống như các chư hầu khác, hắn chỉ có thể là người quan chiến, theo dõi sự tồn vong của đế quốc.

Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Trình Đại Lôi không có chuyện để làm.