Chương 1047: Tích Đức

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1047: Tích Đức

Sau khi hội nghị quân sư kết thúc, Trình Đại Lôi cùng Thôi Bạch Ngọc đến tiền phòng của phủ thành chủ. Bạch Nguyên Phi sớm đã ở đây chờ hắn, vừa thấy Trình Đại Lôi đi làm, liền lập tức đứng dậy chắp tay.

“Đại đương gia.”

“Ngồi, ngồi, không cần giữ lễ tiết.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay trước hết để cho đối phương ngồi xuống, nói: “Chuyện ta nói, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?”

Bạch Nguyên Phi gật gật đầu: “Hết thảy tuân theo phân phó của Đại đương gia, tổng cộng hơn 1000 huynh đệ đã được chọn, tất cả bọn họ trước đó đều là người trên giang hồ.”

“Vậy thì tốt rồi.” Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Đại sự này giao cho ngươi. Một ngàn người do ngươi phụ trách, , sau khi chuyện thành công, bản đương gia luận công hành thưởng, tuyệt đối sẽ không bạc đãi các huynh đệ.”

Bạch Nguyên Phi đáp ứng một tiếng, cáo từ rời đi.

Chuyện Trình Đại Lôi muốn làm, hắn cũng không để lộ trước. Hiện tại cũng chỉ có Thôi Bạch Ngọc biết. Đương nhiên, cũng không có tuyệt đối giữ bí mật, dù sao đây không phải là chuyện không thể lộ ra ngoài.

Mục đích của nhiệm vụ lần này chỉ có một, chính là tung tin, mê hoặc dân tâm. Tương tự như chuyện trước kia đã làm với Tống Bá Khang, bắt đầu rêu rao những động tĩnh kỳ quái trên đế quốc, giống như Cóc Vương, Lương Châu hưng thịnh….

Mục đích chính là dẫn lưu dân xuất quan, đi nhờ vả Lương Châu.

Thôi Bạch Ngọc khẽ nhíu mày, khó hiểu nói: “Ngươi tội gì hao tâm tổn trí làm những chuyện này, có chỗ tốt gì đối với ngươi sao?”

“Tích đức nha.” Trình Đại Lôi nói chuyện đương nhiên.

“Tích đức?” Thôi Bạch Ngọc chân mày nhíu chặt hơn.

“Binh hoang mã loạn, thương vẫn là những người thống khổ không có chỗ nương tựa. Lương Châu không có đao binh, có thể cho bọn hắn một thế đạo thái bình, vậy bản đương gia cớ sao không làm.”

Thôi Bạch Ngọc mày nhíu chặc, thật sự không dám nghĩ Trình Đại Lôi còn có thể thốt ra hai chữ tích đức.

Trình Đại Lôi ngồi thẳng trên ghế, lắc đầu, nói: “Người đang làm thì trời đang nhìn, bản đương gia tự nhiên cũng muốn làm nhiều chuyện tốt. Lần này nhung tộc xuôi nam, vô luận ai thắng ai thua, chắc chắn có thật nhiều người vô tội gặp nạn. Không chỉ Kinh Châu, mà toàn bộ đế quốc đều sẽ như thế. Nhưng chỉ cần bọn hắn có thể còn sống đi tới Lương Châu, bản đương gia liền có thể cho bọn hắn cuộc sống ấm no. Cứu một mạng người hơn cả xây bảy tòa tháp, tích đức nhiều chút, sau này lúc nào cũng có ích.”

Thôi Bạch Ngọc thở dài, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bội phục Trình Đại Lôi. Đương nhiên Trình Đại Lôi đã làm rất nhiều việc ác, nhưng cho dù như thế nào, hắn cũng có công với đế quốc này. Bình dân Lương Châu có thể an cư lạc nghiệp, đây chính là công lao của hắn. Tiểu tiết mặc dù có thua thiệt, nhưng trên đại thể vẫn là đang đi đúng hướng.

Trước đây tướng phủ quyền ngút trời như thế nào, nhưng cây cổ thụ che trời nói ngã liền ngã. Lúc Tướng phủ xảy ra chuyện, có người nói với bọn họ một câu. Chung quy là bởi vì lợi mà tụ, cũng bởi vì lợi mà tán. Nếu trước đây tướng phủ hoặc nhiều hoặc ít nhớ kỹ hai chữ tích đức, thì hiện tại cũng sẽ không rơi vào tình cảnh như hôm nay.

Trình Đại Lôi nói điều này với Thôi Bạch Ngọc, đây là một trong những lý do, nhưng không có nghĩa là toàn bộ lý do.

Chiến tranh đánh tới đánh lui, cuối cùng những gì chiến đấu vẫn là tài nguyên.

Con người vĩnh viễn là tài nguyên quan trọng nhất.

Nhung tộc xuôi nam, đế quốc lâm vào tình trạng nguy vong. Nhưng nguy vong cũng chính là cơ hội. Binh sĩ tướng lĩnh Lương Châu ngày đêm muốn chiến, mà thủ lĩnh của bọn hắn là Trình Đại Lôi cũng không ngoại lệ.

Nhưng hắn biết, hiện tại mình chưa thể đánh mà thôi.

Tuy không thể tự mình tham chiến nhưng cũng không đại biểu rằng hắn không thể thừa cơ làm chút chuyện. Dã Nguyên Hỏa và Lý Nhạc Thiên tranh thiên hạ, các lộ chư hầu tranh là địa bàn, còn Trình Đại Lôi tranh chính là nhân khẩu.

Thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hòa. Trình Đại Lôi bây giờ tranh chính là nhân tâm.

Nếu như Bạch Nguyên Phi có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, để lưu dân thiên hạ tràn vào Lương Châu, tự nhiên sẽ khiến Lương Châu bị tiêu hao rất lớn, nhưng chỉ cần ổn định được thời gian ban đầu, lại cho Trình Đại Lôi thêm mấy năm. Nhưng lưu này sẽ trở thành át chủ bài lớn nhất trong tay Trình Đại Lôi, trăm vạn lưu dân trở thành tâm của Lương Châu, đồng thời sinh ra năng lượng cường đại.

Sau tất cả, bọn họ phải nhớ kỹ, khi mình cùng đường mạt lộ, ai là người đã cho họ một bát cơm no.

Cái gọi là tích đức, cũng có ý nghĩa này.

......

Sau khi Bạch Nguyên Phi rời khỏi chỗ Trình Đại Lôi thì nhanh chóng bắt đầu thực thi chuyện này.

Hắn cõng một thanh khoái đao, cưỡi khoái mã ra khỏi thành, rất nhanh liền mất hút trên vùng quê rộng mênh mông.

Lúc hoàng hôn, hắn chạy tới một ốc đảo nhỏ. Dắt ngựa đi qua cầu nổi, đi lên trên đảo.

Ốc đảo này chính là xà đảo, nơi ở đầu tiên khi Trình Đại Lôi vừa đặt chân đến Lương Châu, sau này được Trình Đại Lôi đổi thành cóc đảo. Từ cóc đảo đến Cầm Xuyên Quan, sau lại đến Lương Châu thành, trải qua một phen giày võ, cuối cùng mới nắm được Lương Châu trong tay, trở thành Lương Châu vương danh chính ngôn thuận.

Nhưng tất cả những điều này bắt đầu từ cóc đào. Vốn có hai tòa sơn trại nhưng vì Lạc Ngọc Trại có tác dụng không lớn nên đã bị Trình Đại Lôi vứt bỏ. Còn cóc đảo này, Trình Đại Lôi không hề để trống, hiện tại nơi này đã trở thành chỗ huấn luyện binh bí mật của Trình Đại Lôi.

Bạch Nguyên Phi vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng về những gì mình sẽ làm, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Lần này ra khỏi Lương Châu, tất cả mọi người cần phải ẩn danh, đế quốc đang rối loạn, tự nhiên nguy cơ trùng trùng. Vì vậy, những người tham gia hành động cần phải có một số kinh nghiệm trên giang hồ và hiểu rõ phong tục địa phương.

Bạch Nguyên Phi dẫn ngựa vào thành lũy, trong sân đã có người chờ sẵn. Khoảng một nghìn người đã được Bạch Nguyên Phi lựa chọn cẩn thận, họ đã bí mật huấn luyện trong một khoảng thời gian để biết mình sẽ thi hành nhiệm vụ gì.

Bạch Nguyên Phi không nói lời nào, đi thẳng đến chỗ đại kỳ, quay đầu lại thì thấy mọi người đều đang đổ dồn ánh mắt về phía mình.

Hắn chắp tay, nói: “Chư vị huynh đệ, Đại đương gia tin tưởng chúng ta, đem việc này giao cho chúng ta. Đây đương nhiên là chuyện gian khổ, một đi không trở lại, có rất nhiều người trước khi chết ngay cả tên họ cũng không kịp để lại. Nói tới đây, nếu có huynh đệ không muốn làm, ta lập tức gạch tên, chúng ta vẫn là huynh đệ.”