Chương 1049: Đi Vào Hang Ổ Của Nhung Tộc
Lúc này, Bạch Nguyên Phi đến thành Trường An.
Đương nhiên, hắn không vào được thành Trường An, bây giờ thành Trường An nghiêm phòng tử thủ, trừ phi có ấn tín, bất luận kẻ nào không được tự mình ra khỏi thành hoặc vào thành.
Bạch Nguyên Phi dắt ngựa gầy ốm đi dạo một vòng xung quanh thành Trường An, nhìn thấy lưu dân đang trốn chạy. Trận chiến tranh này, cư dân trong thành Trường An đều trải qua quảng thời gian không mấy tốt đẹp, nói không chừng ngày mai cửa thành bị công phá, thê nữ sẽ bị Nhung Tộc chà đạp dã man. Hơn nữa, còn có rất nhiều người không có tư cách vào thành, bọn hắn thường thường định cư ở ngoài thành, buổi sáng vào thành bán chút thức ăn, làm khổ sai để sống qua ngày.
Bây giờ binh lâm thành hạ, Lý Nhạc Thiên đương nhiên không lo được bọn hắn, bọn hắn cũng người đầu tiên chịu gót sắt của Nhung Tộc.
Nhìn về phía thành Trường An trước khi mặt trời lặn, Bạch Nguyên Phi khe khẽ thở dài. Thành trì cao ngất, nhưng cũng dãi dầu sương gió, bây giờ có người tăng cường sửa chữa, lại không thể che giấu suy bại đang dần lộ ra, như thể không ngăn cản được mặt trời đỏ lặn về tây.
Bạch Nguyên Phi trở mình lên ngựa, phóng ngựa đi hướng bắc.
Mất mấy ngày liền đến Đông Sơn Thành.
Bởi nguyên thời tiết mùa đông rét lạnh, hai quân ngưng chiến. Nhung Tộc Vương Dã Nguyên Hỏa tạm trú ở Đông Sơn Thành.
Vĩnh viễn chỉ có thảm hại hơn, không có thảm nhất. Không thể không nói, lần này Nhung Tộc làm việc vẫn cực kỳ khắc chế, sau khi công phá bốn thành, bọn hắn cũng không một mạch đồ thành, mà chỉ tàn sát một hai nơi để khao thưởng tam quân.
Nhưng cái gọi là khắc chế, cũng chỉ như thế. Mặc dù không có đồ thành toàn diện, nhưng binh sĩ tranh đoạt một chút tài vật, chà đạp mấy nữ tử gặp trên đường, hoặc cầm một số đầu người luyện tập tiễn pháp các loại cũng không tính là chuyện hiếm thấy.
Chỉ cần chuyện không làm quá phận,
Chỉ cần sự tình không phải làm được quá phận, náo ra không thể vãn hồi nhiễu loạn lớn, trước mắt dã nguyên hỏa còn không có chỉnh đốn quân kỷ ý nghĩ.
Ban đêm, Bạch Nguyên Phi đến phía trước thành Đông Sơn. Hắn ngước mặt nhìn thành trì phía trước, vỗ vỗ đầu ngựa gầy, trong miệng thở dài.
“Lão hỏa kế, chờ ta trở lại, nếu như không thấy ta trở lại, ngươi tự mình chạy trốn đi.”
Nói xong, phóng người lên, cơ thể như con dơi đêm, nhẹ nhàng trèo trên tường thành.
Tay chân giống như có móng nhọn, một mực dán trên tường thành, dùng cả tay chân, không mất bao lâu liền có thể treo lên đầu thành.
Quả nhiên khác với trong tưởng tượng, phòng thủ tại Đông Sơn Thành không có nghiêm mật như hắn nghĩ. Từ góc độ của Bạch Nguyên Phi, liền có thể đếm ra mấy chỗ phòng thủ trống, nếu như dẫn một chi đại quân tập kích bất ngờ, thì có thể công phá thành trì mà không mất nhiều khí lực.
Mắt thấy phụ cận không có người tuần tra, hắn từ trong ngực móc ra một quyển sách nhỏ, dùng than vẽ lại bản đồ phòng thủ của Đông Sơn Thành.
Nhung Tộc có lẽ không hiểu biết nhiều về toàn bộ đế quốc, mọi người thường nói bọn họ là dã man nhân ăn lông ở lỗ, trong lòng vừa sợ vừa ghét. Nhưng sau khi được Trình Đại Lôi hun đúc, người từ Cáp Mô trại sẽ không bao giờ coi thường bất kỳ kẻ địch nào. Lần này, Bạch Nguyên Phi xem như xâm nhập trại địch, nếu như có thể biết đặc điểm bố phòng của Nhung Tộc thì sẽ lập được công lớn nên đưa nó về Cáp Mô trại.
Vội vàng vẽ vài nét lên giấy, nhưng nhiều thứ lại được ghi nhớ trong đầu. Bạch Nguyên Phi xoay người nhảy xuống thành, lẻn vào thành Đông Sơn.
Lúc tiếp cận được vị trí của phủ thành chủ, người tuần tra trên đường càng ngày càng nhiều. Bạch Nguyên Phi cũng không dám sơ suất, hành động cẩn thận một chút, có khi phải đi đường vòng rất xa.
Giữa thành có ánh lửa, lửa cháy hừng hực tựa như muốn đốt cháy bầu trời. Bạch Nguyên Phi đã đi xem một lần và không dám xem lại nữa. Hắn biết, đó là Nhung Tộc đã đốt thi thể, nhưng cư dân trong thành bị Nhung Tộc nghiền ép mà chết, thi thể chồng chất như núi, sau cùng bị một ngọn lửa đốt sạch sẽ.
Bạch Nguyên Phi mặc dù là tên sơn tặc, bây giờ cũng cảm thấy rùng mình. Hắn trước kia cũng không phải là người tốt lành gì, đã từng làm chuyện ác, nhưng trước cái ác của chiến tranh, thì mấy việc trước đây thật sự không đáng nhắc tới.
Đầu tiên là sợ hãi, sau đó lại phẫn nộ. Tùy theo, trong đầu Bạch Nguyên Phi liền bốc lên một suy nghĩ động trời: Nếu như mình có thể giết Dã Nguyên Hỏa, thứ nhất có thể trút được một hơi ác khí trong lòng, hai là để cho cuộc chiến tranh này sớm kết thúc?
Trong hắn đương nhiên biết đây là một suy nghĩ lớn mật, trước đây Trình Đại Lôi có thể ám sát Nhung Tộc Vương chính là nhờ vào khinh công và khoái kiếm, nhưng Bạch Nguyên Phi lại không có bản lĩnh như Trình Đại Lôi.
Nhưng ý nghĩ này một khi xuất hiện, lại không cách nào kiềm chế.
Muốn tìm được chỗ ở của Dã Nguyên Hỏa, cũng không phải là chuyện quá khó khăn. Nơi nào đèn đuốc sáng nhất, tuần tra nhiều nhất, phòng thủ bí mật, thì tất nhiên chỗ đó chính là nơi ở của Dã Nguyên Hỏa.
Nhưng đồng thời, nơi đó cũng nguy hiểm nhất.
Bạch Nguyên Phi làm sao không biết điểm này, bây giờ hắn trèo ở trên nóc một tòa nhà, trái tim phanh phanh bồn chồn. Một nửa là bởi vì sợ hãi, một nửa là bởi vì kích động.
Tuổi hắn còn trẻ, trong cơ thể có một cỗ nhiệt huyết. Nam nhi trẻ tuổi nóng tính, ai không muốn làm chuyện lớn để cho thế hệ mấy trăm năm sau vẫn còn ghi nhớ.
Bây giờ, Bạch Nguyên Phi có cơ hội để hoàn thành chuyện này.
Xung động của nội tâm lại không cách nào kiềm chế, Bạch Nguyên Phi đưa tay rờ sau ót, thu gọn tóc tai tán loạn.
Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, như mảnh lá khô trong gió, giẫm qua nóc nhà mà không phát ra âm thanh gì. Khi hắn bắt đầu hành động, ánh mắt trở nên sạch sẽ kiên định, giương mặt cũng trở nên sắc bén.
Tại Cáp Mô trại, Bạch Nguyên Phi không phải là người có võ nghệ cao nhất, cũng không phải là người thông minh. Nhưng nhiều năm hành tẩu trên giang hồ, tích lũy được vô vàn kinh nghiệm, khiến năng lực tùy cơ ứng biến của hắn được xưng là đứng đầu sơn trại. Hơn nữa luận khinh công thì hiện tại ở sơn trại chỉ có Trình Đại Lôi là có thể vượt qua hắn.
Cũng may Nhung Tộc không phòng thủ quá chặt, Bạch Nguyên Phi vượt mặt mấy đội tuần tra, nhưng không ai có thể phát hiện được hắn đang núp trong bóng tối.