Chương 1050: Âm Hồn Bất Tá
Vừa qua khỏi đội tuần tra, Bạch Nguyên Phi bắt đầu di chuyển đến vị trí tiếp theo. Tốc độ, nhanh nhẹn, càng quan trọng hơn chính là nhãn lực. Có thể sớm phát hiện vọng gác trạm gác ngầm, mình có thể phát hiện người khác, mà không để người khác phát hiện mình.
Sau khi tiếp cận gần phủ thành chủ, đội tuần tra cũng càng ngày càng nhiều. Rất nhiều vị trí, đều sắp xếp hai nơi trạm gác ngầm. Nhung Tộc không có sở trường cảnh giới, trạm gác ngầm mặc dù bí mật, nhưng vẫn bị Bạch Nguyên Phi dễ như trở bàn tay nhìn thấu.
Bạch Nguyên Phi kẻ tài, gan cũng lớn, đã lặng lẽ lẻn vào phủ thành chủ.
Vừa mới vượt qua tường vây, trong lòng của hắn liền mắng một tiếng. Chỉ thấy toàn bộ đại thụ trong phủ thành chủ bị chặt lật, núi giả bị đẩy ngã, cầu nhỏ ngập trong nước. Trong sân trống trơn, nhìn một cái không sót thứ gì. Những thứ này vốn là nơi nương thân của phi tặc, thế nhưng bây giờ lại không còn sót lại chút gì.
Bạch Nguyên Phi xem thời cơ nhanh, liền trực tiếp nhảy lên nóc nhà, xem như né được một đội tuần tra của Nhung Tộc.
Hắn trèo lên nóc nhà nhìn xung quanh, trong lòng thở dài, biết chuyện tối nay sẽ khó làm. Toàn bộ phủ thành chủ đều bị thanh lý, gần như không có lối ra, cũng chỉ có nóc nhà của mấy gian phòng lớn là có thể tạm làm nơi ẩn náu.
Đèn đuốc trong phủ thành chủ sáng trưng, dưới hàng lang treo đầy đèn lồng đỏ chót, chiếu sáng xung quanh như ban ngày.
Bạch Nguyên Phi có lẽ biết hắn đang ở gần trung tâm chỉ huy của Nhung Tộc. Bởi vì bên dưới có rất nhiều đại tướng của Nhung Tộc đang ra ra vào vào, Bạch Nguyên Phi căn bản không có cơ hội hạ thủ.
Nằm trên nóc nhà một hồi, Bạch Nguyên Phi không thể không bỏ đi suy nghĩ ban đầu. Hắn có dũng khí để chấp nhận rủi ro, nhưng sau cùng, hắn không có đủ sức mạnh để chấp nhận rủi ro.
Trình Đại Lôi cũng từng xâm nhập vương thành Nhung Tộc, ám sát Nhung Tộc vương sau đó lại toàn thân trở ra. Nhưng lần kia Trình Đại Lôi lấy hữu tâm tính vô tâm, phòng vệ trong vương thành Nhung Tộc lúc ấy rất lỏng lẽo. Tuy nhiên lần này, Bạch Nguyên Phi lại đối mặt với thời điểm đang chiến tranh. Cho nên, chổ ở của Dã Nguyên Hỏa cũng được bố trị phòng vệ đủ nghiêm ngặt.
Dũng khí đương nhiên đáng khen, nhưng không hiểu tùy cơ ứng biến, tập trung tinh thần hướng phía trước tiến thì đó chính là ngu xuẩn.
Nhưng rút lui như vậy thật sự có chút không cam tâm. Bạch Nguyên Phi nằm ở trên nóc nhà suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên để ý lên vương kỳ Nhung Tộc được đặt trước cửa.
Tiên diễm như hỏa, đây cũng là đại biểu cho Hỏa Diễm Kỳ của Nhung Tộc vương.
Lần này ra khỏi Lương Châu là để tạo dựng tên tuổi. Nếu có thể cướp được Hỏa Diễm Kỳ này, hắn có thể hung hăng áp chế một chút nhuệ khí của binh lính. Hơn nữa, một khi nó được truyền ra ngoài thì Cáp Mô trại có thể lần nữa dương danh thiên hạ.
Tuy nhiên, muốn trộm kỳ cũng không phải chuyện dễ, Hỏa Diễm Kỳ được dựng trước cổng chính của phủ thành chủ, bên dưới treo hai chiếc đèn lồng lớn, cửa ra vào có lính canh túc trực.
Bạch Nguyên Phi khẽ cắn môi, giết người không thể, trộm kỳ lại không thể, vậy tối nay còn không phải là uổng phí sức lực sao.
Nhất định đem bản lĩnh của Bạch gia gia ra, để cho đám man rợ các ngươi biết được đại danh cóc trời biết bay.
Trong lòng của hắn đã có dự định, lặng lẽ di chuyển trên nóc nhà, treo ngược ở phía trên hành lang.
Một đội lính tuần tra lướt qua ở phía dưới Bạch Nguyên Phi, Bạch Nguyên Phi ngừng thở, không phát ra bất cứ âm thanh gì. Đợi đội tuần tra đi xa, hắn thả mình đáp xuống đất, nhìn sang hai bên, xác nhận không có người xung quanh thì lấy ra một chiếc bình sứ ở trong ngực.
Thân là tặc, lại là một phi tặc, Bạch Nguyên Phi mang theo đủ loại đồ chơi nhỏ cổ quái kỳ lạ, mỗi thứ có một công dụng riêng. Thuốc trong lọ sứ này được làm bằng hỏa lân, có thể sơn lên tường để tạo ra ánh sáng trong bóng tối và gặp gió thì nó sáng bốc cháy.
Hắn thoa thuốc lên trên tường, phất tay vẽ ra 6 ký tự lớn, cuối cùng còn vui vẻ vẽ thêm một hình con cóc ở bên dưới.
Bạch Nguyên Phi không biết nhiều chữ, gần như có thể tính là mù chữ, nhưng sau khi tham gia lớp xóa nạn mù chữ do Trình Đại Lôi tổ chức, hắn mới có thể viết được thêm mấy chữ. Bút tích cũng cực kỳ khó coi, bất quá hình con cóc nhỏ bên dưới lại vô cùng sống động, giống hệt như thật.
Sau khi hoàn thành công việc, Bạch Nguyên Phi phóng người lên nóc phòng. Không lâu sau khi hắn rời đi, đội tuần tra đã quay trở lại. Trong đêm đen tĩnh mịch, những binh lính này cũng không cảm thấy được sẽ có người của đế quốc dám đến đây gây rối.
Dọc theo hành lang tuần tra, bỗng nhiên sợ hết hồn. Chỉ thấy phía trước ẩn ẩn có ánh sáng màu xanh, mấy người lo lắng bất an mà đi tới gần, chỉ thấy trên tường xuất hiện 6 chữ lớn: Thiên hạ loạn, cóc hiện thân.
Quả nhiên là sợ hãi đến tận tủy cốt, bỗng nhiên có gió thổi qua, mấy chữ trên tưởng bốc lên ngọn lửa quỷ dị. Giống như trong tường cất giấu yêu ma, đang chuẩn bị phá tường để đi ra.
Bất quá, mấy Nhung Binh này cũng không biết chữ, nhưng vẫn bị nét chữ xấu xí của Bạch Nguy Phi dọa cho muốn mù lòa. Quan trọng hơn, là bọn hắn nhận ra hình con cóc nhỏ ở phía dưới, chuyện này thật sự quá quỷ dị rồi.
Lập tức có người đi đến đại sảnh để bẩm báo, canh phòng trong phủ thành chủ bắt đầu rối loạn. Khắp nơi trong phủ, đều xuất hiện hình cóc nhỏ, đúng là đụng phải quỷ, chuyện này đã khiến cho bầu không khí bên trong phủ bị bao phủ bởi một loại quỷ dị đáng sợ.
Thủ vệ trước cổng chính bay vọt vào trong phủ, Bạch Nguyên Phi lập tức động thủ, trong tay vung ra hai đồng tiền, tắt đèn lồng. Thân thể di chuyển như gió, leo lên cột cờ, dùng đoản đao cắt bỏ Hỏa Diễm Kỳ, sau khi xong chuyện cũng không dám dừng lại mà lập tức tung người nhảy vào trong bóng tối.
Bên cạnh Dã Nguyên Hỏa còn có mấy người biết chữ, những nhân vật trọng yếu đều đứng trước một bức tường, nhìn chằm chằm dòng chữ màu xanh, ai ai cũng đều nhíu chặt mày.
Bọn hắn có thể được ủy thác những nhiệm vụ quan trọng, tự nhiên cũng là người có bản lĩnh. Thế nhưng, Nhung Tộc không thể hiểu hết những trò mánh khóe trên giang hồ, thậm chí Bạch Vô Song cũng xem không hiểu.
Thiên hạ loạn, cóc hiện thân.
Dã nguyên hỏa nhìn chằm chằm vách tường trước mặt, lông mày từ cau chặt lại chậm rãi giãn ra. Bây giờ hắn đã không mang theo bịt mắt, chỉ là mang theo mũ trùm, đem vành nón ép tới cực thấp, che lại con độc nhãn kia.
“Báo.” Một lâu la thở hồng hộc tới: “Khởi bẩm đại vương, đại kỳ bị trộm.”
“Tới.” Dã Nguyên Hỏa thốt lên mấy chữ, trong miệng nói ra một câu mà ai nghe cũng không hiểu rõ: “Quả nhiên là âm hồn bất tán a.”