Chương 1051: Thiên Hạ Loạn, Cóc Hiện Thâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1051: Thiên Hạ Loạn, Cóc Hiện Thâ

Trong đại sảnh, đèn đuốc sáng trưng.

Dã Nguyên Hỏa ngồi sau soái án, hai bên là văn võ đại tướng của Nhung Tộc. Bây giờ, biểu lộ trên mặt mỗi người đều vô cùng khó coi.

Những binh sĩ phụ trách truy tìm đã được phái ra ngoài, lấy thành Đông Sơn làm trung tâm, bắt đầu tiềm kiếm tên tặc trộm kỳ ở xung quanh. Nhưng đoán chừng không có thu hoạch gì.

Bị người cướp đại kỳ ngay dưới mi mắt, khiến tất cả bọn họ đều cảm thấy đau rát trên mặt. Trước mặt Dã Nguyên Hỏa, nhất thời không có ai dám ngẩng đầu lên. Đối phương lần này chỉ có trộm kỳ, nhưng nếu như muốn giết người… thì sợ chưa hẳn là không làm được.

Đế quốc rộng lớn, giang sơn chín vạn dặm, ở giữa là tàng long ngọa hổ, cho nên không thể vì mấy trận thắng lợi nho nhỏ mà khinh thường anh hùng đế quốc.

Dã Nguyên Hỏa ngồi bất động, hắn mặc dù cũng có chút bực bội, nhưng suy nghĩ lại không giống những người khác.

Bây giờ đại khái đã có thể đoán ra thế lực nào ra tay, phải chăng chính là người mà hắn kiêng kỵ kia đã tới?

Nghĩ đến cái tên đó, Dã Nguyên Hỏa bỗng nhiên có chút tâm thần không yên. Hắn phất tay lệnh đám người thối lui, rất nhanh, trong đại sảnh liền chỉ còn lại một mình hắn.

Sau khi mọi người rời đi, Dã Nguyên Hỏa nhìn ngọn lửa lập lòe trong đèn đồng, thở một hơi thật dài.

Tình hình hiện tại của Dã Nguyên Hỏa không tốt như Lý Nhạc Thiên nghỉ, mà Nhung Tộc cũng tuyệt đối không hề bách chiến bách thắng.

20 đại quân tiến vào biên giới đế quốc, người ăn mã nhai cũng là vấn đề lớn. Nhung Tộc không có hậu cần tiếp tế, tất cả lương thảo đều dựa vào ăn cướp. Nhưng phải cướp cho đến khi nào đây, đánh lâu không thắng, lương thảo bị tiêu hao, tiếp tục như vậy nữa, thật sự chỉ có thể ăn thịt người thôi.

Nhung Tộc cũng không tàn bạo như Trình Đại Lôi tưởng tượng, chuyện ăn đồng loại cũng chỉ xảy ra khi cùng đường mạt lộ. Chớ nói Nhung Tộc, cho dù là đế quốc vốn lấy lễ nghi làm trọng thì trong thời kỳ mùa màng thiên tại, coi con là thức ăn, bán thân nhân để kiếm cơm cũng không phải là chưa từng xảy ra.

Thật ra mọi người đều không ai kém ai.

Lương thảo là một mặt vấn đề, thậm chí không phải vấn đề khó khăn nhất. Theo chiến tranh, sống chết là chuyện khó tránh khỏi. Bên phía Trường An thương vong thảm trọng, Nhung Tộc chẳng lẽ không phải như thế. Số người chết càng ngày càng nhiều, cảm xúc mệt mỏi về chiến tranh cũng dần nghiêm trọng trong quân ngũ.

Vốn dĩ, mọi người cũng không quá ủng hộ chuyện Dã Nguyên Hỏa muốn xâm lược đế quốc. Bình thường cứ cướp đoạt chút súc vật nữ nhân không phải tốt hơn sao. Vì cái gì mà nhất định muốn liều chết đi tấn công..

Trước mắt dưới trướng của Dã Nguyên Hỏa có tám bộ Nhung Tộc, bọn hắn hình thành từ mấy trăm bộ lạc lớn nhỏ. Quá trình dung hợp bộ lạc cũng không mất nhiều thời gian, đa phần là mấy trận chiến nhỏ. Hơn nữa có một ít người tâm tư không nhỏ, sớm đã nhìn chằm chằm vào chiếc ghế của Dã Nguyên Hỏa, hăm he chuẩn bị thay thế.

Lý Nhạc Thiên tự biết mình không phải là thiên mệnh chi chủ mà mọi người mong đợi, đồng thời Dã Nguyên Hỏa cũng không phải là vua của trời đất.

Hai người trên bàn cờ, tự phần mình ra vẻ giàu có, vung tiền như rác. Đem mấy vạn nhân mạng làm thẻ đánh bạc trên bàn cờ, mà thứ đánh cược chính là thiên hạ này.

Thế nhưng sự thật, cả hai đều vô cùng nhút nhát vì bên trong ví tiền rỗng tuếch, trong lòng phanh phanh bồn chồn, sợ bị người khác phát hiện bọn hắn nghèo rớt mồng tơi.

Tình hình của Dã Nguyên Hỏa vốn đã gian khổ, ai ngờ tối nay lại xảy ra chuyện như vậy, đại kỳ bị trộm, khiến cho lòng người bàng hoàng. Dã Nguyên Hỏa cũng không phải để ý đại kỳ bị trộm, hắn chân chính kiêng kỵ một người, hoặc chính là 6 chữ kia.

“Thiên hạ loạn, Cóc hiện thân.”

Thật lâu, hắn vươn người đứng dậy, đứng ở phía trước cửa sổ nhìn tinh đẩu đầy trời. Chính xác mà nói, là đang nhìn về hướng tây bắc.

Phương hướng tây bắc, Thiên Lang tinh rục rịch, giống như con thú lớn vận sức chờ đứng lên, chỉ cần một cơ hội, liền nuốt mây xanh, quét bỏ thiên hạ.

“Đại đương gia a Đại đương gia, chúng ta thật sự có ngày trở thành đối thủ của nhau sao?”

Dã Nguyên Hỏa tự nhủ.

......

Bạch Nguyên Phi bọc lấy hỏa diễm kỳ, chân không dừng lại một chút. Hắn xuyên qua các nóc nhà, lao thẳng ra ngoại thành. Chờ khi hắn nhảy xuống từ trên tường thành, mới nghe nội thành có động tĩnh.

Hắn hô lên một tiếng, con ngựa gầy ốm chạy như bay đến, Bạch Nguyên Phi lên mã hướng về phía nam. Bây giờ, tâm tình của hắn vừa kích động lại vừa sợ hãi.

Kích động là, mặc dù lần này không có giết Nhung Tộc vương, nhưng đánh cắp vương kỳ của đối phương thì cho dù như thế nào cũng tính là chuyện lớn. Chuyện này nếu như truyền đi, không hẳn là nổi danh thiên cổ, nhưng nhất định sẽ gây ra một trận náo động trên giang hồ.

Chỗ sợ hãi tự nhiên là bị truy binh Nhung Tộc đuổi kịp. Kỹ thuật cưỡi ngựa của Nhung Tộc là vô song, tiễn pháp cũng không phải dạng vừa. Nếu như mình bị bọn hắn bắt được, đoán chừng......toàn thây cũng là ảo tưởng, tốt nhất là bị một đao chém rụng đầu.

Một mực chạy ra hơn ba mươi dặm, không có bị truy binh đuổi theo, đến lúc này, Bạch Nguyên Phi mới thoáng nhẹ nhàng thở ra. Đoán chừng do mình trốn nhanh, nên mới có thể thoát được một khoản cách xa như vậy. Trong lòng Bạch Nguyên Phi cũng có chút đắc chí, thân là phi tặc, bản sự trộm cắp có thể không giỏi nhưng bản sự chạy trốn nhất định phải am hiểu.

Bất quá, trước mắt tuyệt đối không thể nói là an toàn. Bạch Nguyên Phi không dám chạy tiếp là vì sợ tọa kỵ mất sức mà chết. Chờ ngựa khôi phục thể lực, Bạch Nguyên Phi lần nữa gấp rút lên đường.

Cứ như vậy, Bạch Nguyên Phi một hơi đi ra hơn trăm dặm, lúc này hắn mới yên lòng, mong rằng Nhung Tộc sẽ không tiếp tục đuổi theo mình.

Hắn cưỡi ngựa đi tới một dòng sông nhỏ ở phía trước, chính mình uống một hơi nước, cũng thả ngựa để nó tự uống nước. Vội vàng chạy trốn như thể sắp mất mạng, không chỉ có ngựa mệt mà Bạch Nguyên Phi cũng cảm thấy kiệt sức.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến lúc mình có thể dương danh trong thiên hạ, Bạch Nguyên Phi lại cảm thấy vui vẻ hơn chút, hắn lau nước trên khóe miệng, ngẩng đầu cười.

Biểu tình trên mặt bỗng nhiên ngơ ngẩn, chỉ thấy bên kia bờ sông có ba tên Nhung Tộc đã chạy đến, khoảng cách càng ngày càng gần Bạch Nguyên Phi.