Chương 1052: Không Sợ Chết
Cuối cùng vẫn bị đuổi kịp. Tốc độ bỏ trốn của Bạch Nguyên Phi đủ nhanh, hắn cũng không dám lãng phí thời gian. Tuy nhiên, hắn vẫn tính toán sai một chuyện, Nhung Tộc khi đi thường sẽ không cưỡi một con ngựa mà mang theo hai con. Vì có hai con ngựa cho nên không cần nghỉ ngơi mà vẫn có thể đuổi kịp Bạch Nguyên Phi.
Hai bên cách nhau trăm bước, bỗng nhiên một tên Nhung Binh rút cung bắn tên, vũ tiễn trực tiếp phóng tới chỗ Bạch Nguyên Phi.
Bắp thịt toàn thân của Bạch Nguyên Phi căng cứng, hai mắt híp mắt lại, cơ thể đã tiến vào trạng thái chiến đấu. Nhưng ngay lập tức, vẻ dữ tợn trên khuôn mặt hắn tan biến, thân thể ngã về phía sau, lộ ra vẻ hoảng sợ, trong gang tấc tránh được những mũi tên bắn ra.
Ba tên Nhung Binh cười ha hả, cưỡi ngựa lội nước đi qua, tiếp cận Bạch Nguyên Phi.
Bạch Nguyên Phi đáy lòng thở phào, chung quy là đánh cuộc đúng. Phương viên trăm dặm có rất nhiều người, không có lý do Nhung Tộc sẽ đoán được mình là kẻ trộm kỳ, vừa rồi mũi tên kia bất quá là thăm dò võ nghệ của mình. Nếu như mình thật sự có công phu không tệ, ít nhất cũng có bảy hoặc tám điểm nghi ngờ.
Tất nhiên, Nhung Tộc không ngại giết một ai đó, kể cả khi họ vô tội, bọn hắn cũng không quan tâm đến mạng sống của mình.
Ba người có sáu con ngựa, lội nước càng ngày càng đến gần Bạch Nguyên Phi, một người trong đó tức giận hỏi: “Này, ngươi là người nào, ở đây làm cái gì?”
Bạch Nguyên Phi đang hoảng hốt bỗng nhiên bùng lên cơn phẫn nộ, đoản đao xuất hiện trong tay, chém ra hàn quang trên không.
Bạch Nguyên Phi không chắc rằng mình có thể vượt qua được cửa ải tra hỏi của Nhung Tộc, cũng không dám đánh cược sau khi lừa dối xong thì ba tên Nhung Tộc có thể thuận tay chém mình hay không.
Nói tới nói lui vẫn là dùng đao trong tay, chém ra con đường phía trước mới có thể nắm chắc hơn. Chỉ cần giết ba người trước mặt, hành tung của mình mới không bị lộ ra ngoài. Sau đó phi tốc chạy trốn đến dưới chân thành Trường An, coi như tạm thời an toàn.
Chỉ là ba tên Nhung Binh, cần gì phải sợ hãi.
Ba người này không nghĩ tới, mới vừa rồi Bạch Nguyên Phi còn ngây người như phỗng lại đột nhiên giống như biến thành người khác, thân hình tấn mãnh hung ác. Chuôi cung đao như thể răng nanh của mãnh thú, lộ ra cỗ hương vị dữ tợn.
Chỉ một đao liền đâm vào bụng của một Nhung binh, lập tức mở ngực mổ bụng.
Bạch Nguyên Phi sớm đã dự đoán phương hướng của ba người, chân ngựa còn ở trong nước sông, bọn họ sẽ không tiện hành động. Sau khi chém chết một người, hắn lập tức nhào về phía người thứ hai.
Phản ứng của đối phương cũng không chậm, dùng đao ở thắt lưng nghênh chiến, hai thanh đao trên không trung chạm vào nhau, thanh nào cũng hung ác. Bạch Nguyên Phi không lui, hắn xoay người trên không trung, cơ thể lách xuống dưới bụng ngựa, một nao chọc vào xương sườn của đối phương.
Thời gian ngắn ngủi, Bạch Nguyên Phi liền giết hai người, chỉ còn lại một tên Nhung Binh sau cùng.
Nhung Binh kia nắm chặt đao, đè xuống sợ hãi trong lòng, chăm chú nhìn bốn phía.
Trong một chớp mắt kia, thân ảnh của Bạch Nguyên Phi đã mất hút trước mặt gã.
Quả nhiên là gặp phải lệ quỷ dưới sông sao?
Đáy lòng của gã khó tránh khỏi sợ hãi như vậy, khẩn trương nhìn chằm chằm mặt sông, nhưng không đoán được chỗ ẩn thân của Bạch Nguyên Phi.
Để ta xem ngươi có thể trốn dưới nước bao lâu…
Sau lưng bỗng nhiên vang lên âm thanh bọt nước, gã vô thức quay đầu lại, chỉ thấy thân ảnh Bạch Nguyên Phi vọt lên từ trong nước, trèo lên đuôi ngựa, đoản đao trong tay thẳng tắp thọc tới.
Tên Nhung binh này mặc dù thất kinh, nhưng gã vẫn vung đao theo bản năng. Bạch Nguyên Phi đánh giá thấp dũng khí chiến đấu của đối phương, hắn lập tức lại, cơ thể ngã vào nước một lần nữa.
Đối phương từ trên lưng ngựa nhảy xuống, lao thẳng tới chỗ Bạch Nguyên Phi. Song phương ở trong nước bày ra ác chiến, bởi vì nước sông, công phu khinh thân của Bạch Nguyên Phi bị hạn chế. Đồng dạng, khí lực của đối phương cũng không phát huy ra được.
Như thế, ngược lại là kỳ phùng địch thủ, tương ngộ lương tài. Riêng phần mình đều giết đỏ cả mắt, trong đầu không có quá nhiều suy xét, chỉ có liều mạng chém giết.
Xét cho cùng, chiêu thức của Bạch Nguyên Phi ngày càng tinh vi, dù sao hắn thường xuyên giao du với đám người ở Cáp Mô trại, bản lãnh cũng ngày một tăng lên. Dần dần, Bạch Nguyên Phi áp chế lại đối phương, một đao còn hung ác hơn đao trước.
Tên Nhung binh dần dần khiếp đảm, trong mắt có hoảng sợ, một bên vung đao một bên như phát điên hỏi:
“Ngươi là người nào, ngươi là người nào?”
“Nhớ cho kĩ.” Bạch Nguyên Phi bỗng nhiên hét lớn một tiếng: “Giết ngươi chính là Cáp Mô gia gia.”
Âm thanh rơi xuống đất, một đao đâm thẳng, đoản đao đâm vào tim đối phương. Thân thể đối phương ngã lên thân hắn, Bạch Nguyên Phi đem đối phương đẩy vào trong nước, nhanh chóng lên bờ.
Trong lòng đương nhiên hiểu nơi đây cũng không phải là nơi có thể ở lâu, nhưng Bạch Nguyên Phi đang lúc mệt mỏi kiệt sức, thực sự không thể đi xa.
Hắn té ở trên bờ, nhớ lại một trận chiến vừa rồi. Cũng coi như có chút hiểu biết về đặc điểm chiến đấu của Nhung Tộc. Cẩn thận tính ra, thể lực của Nhung Tộc chưa hẳn thắng qua quân đế quốc, kỹ xảo chiến đấu cũng chỉ có thể coi là bình thường. Nhưng trong tuyệt cảnh lại bùng lên sức mạnh không sợ chết, khiến cho Bạch Nguyên Phi âm thầm sợ hãi.
Gặp phải tình trạng vừa rồi, quân đế quốc sợ đã chạy trối chết, Nhung Binh mặc dù cũng biết khiếp đảm, nhưng bọn hắn vẫn sẽ cầm đao chiến đấu.
Suy nghĩ đầu tiên khi quân đế quốc gặp nguy hiểm là: Thế giới tại sao lại bết bát như vậy. Nhưng Nhung Tộc sẽ không hỏi, đối với họ, thế giới luôn luôn tồi tệ như vậy, không cần phải làm ầm ĩ và không có con đường thứ hai để lựa chọn ngoại trừ rút đao ra chiến đấu
Nếu nghĩ kỹ lại, thật đúng là bất hạnh khi đế quốc lại trêu chọc một kẻ địch như vậy.
Bạch Nguyên Phi nghỉ ngơi một hồi, miễn cưỡng khôi phục chút khí lực. Dùng nước sông thấm ướt lương khô, sau khi ăn no thì cưỡi ngựa, lại dắt thêm một con của Nhung binh, dành thời gian rời đi vùng đất thị phi này.