Chương 1059: Lên Đảo Bàn Cờ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1059: Lên Đảo Bàn Cờ

Đám người không dám tiếp lời của Lý Hành Tai, nguyên nhân chính là vì thế. Nhưng Lý Hành Tai không chút phật lòng, thậm chí có mấy phần đắc chí, nói: “Cũng không biết ai đem lời truyền đến tai của Đông Hải phu nhân, để cho nàng biết bản vương tuổi trẻ tài cao, anh tuấn tiêu sái. Cho nên mới vội vã sai người đưa tới tin, chậc chậc, thật đúng là không kịp chờ đợi a.”

Đám người bên trong đại sảnh đều có chút nhịn không được. Lý Hành Tai còn đang hao thao bất tuyệt, một chữ không kém truyền vào tai của mọi người.

Thích Kế Quang cũng không kiềm chế được nữa, gã đứng dậy, hai tay ôm quyền nói: “Thỉnh vương thượng cho ta một đội quân, thuộc hạ tự mình dẫn quân ra khỏi thành, chém đầu Lý Tinh.”

Chủ lo thần nhục, chủ nhục thần tử. Đến bây giờ, tất cả mọi người đã không còn để ý đến chuyện sống chết, quyết dùng máu của mình để giữ thể diện cho Lý Hành Tai.

Nụ cười trên mặt của Lý Hành Tai dần dần thu hồi, trở nên nghiêm túc: “Chúng ta còn có lựa chọn sao?”

Đám người lại một lần nữa yên lặng. Bây giờ Lạc Phượng thành đích xác không có tư cách lựa chọn. Đại quân đang tiếp cận thành trì, mà bản thân Lạc Phượng thành khó có thể chống đỡ được. Dẫn ngoại viện đến, đánh vỡ cục diện bế tắc trước mắt, gần như đã trở thành lựa chọn duy nhất. Chỉ cần Lý Hành Tai quyết tâm tàn nhẫn thì mọi người cũng không dám nói gì.

“Đông Hải phu nhân thật sự có thể tin tưởng được sao?” Lý Uyển bây giờ mới mở miệng: “Nàng tại sao lại nguyện ý giúp chúng ta?”

“Tình huống bên Vương Tôn Ly cũng không tốt như chúng ta tưởng, nàng dù sao cũng là một nữ nhân, sau khi Đông Hải Vương chết, nàng chưa hẳn đè ép dã tâm của thủ hạ.” Lý Hành Tai nói: “Căn cứ theo phỏng đoán của ta, thứ nhất nàng muốn dùng thân phận của ta để áp đảo thủ hạ, thứ hai là mượn tên tuổi của để dựa thế.”

Lý Tinh muốn lợi dụng tên tuổi của Lý Hành Tai mà mục đích của Vương Tôn Ly thật ra cũng giống như vậy. Chỉ bất quá hai người lựa chọn phương thức khác biệt: Một lựa chọn chiến tranh, một lựa chọn thành thân.

Không thể không nói, thân phận Lục hoàng tử đế quốc của Lý Hành Tai kỳ thực mười phần trân quý. Hắn trời sinh là người cạnh tranh ghế rồng, những người khác mưu đồ đế vị chính là phản tặc, nhưng nếu Lý Hành Tai muốn, thì cũng chỉ là bất hòa giữa huynh đệ mà thôi.

Trước mắt, Lý Hành Tai đã không có lựa chọn khác, trong lòng hắn sớm đã có quyết định.

“Dưới mắt, cần phái người đi tới đảo bàn cờ, thương lượng chuyện này với bọn hắn.” Lý Hành Tai nói: “Ai muốn đi?”

Thanh âm của hắn vừa mới rơi xuống đất, Thích Kế Quang lập tức đứng lên, nói: “Thuộc hạ nguyện ý đi một chuyến, vì vương thượng làm thỏa đáng chuyện này.”

Lý Hành Tai lắc đầu: “Ngươi là nguyên soái quân đoàn, bây giờ đang lúc chiến tranh, chủ soái không thể rời vị trí.”

Nói xong, Lý Hành Tai nhìn về phía Từ Vấn Thiên, nói: “Từ tướng quân có muốn đi một chuyến không?”

Từ Vấn Thiên ôm quyền đứng lên: “Thuộc hạ muôn lần chết cũng không chối từ.”

Lý Hành Tai gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Sở Vân Sinh: “Không bằng quân sư thay ta phân ưu?”

“Vương thượng có lệnh, thuộc hạ không dám chối từ. Chỉ là thuộc hạ bận rộn chuyện này, thì sợ chuyện khác sẽ khó lòng chiếu cố được?”

Lý Hành Tai lắc đầu: “Không sợ, bản vương đã có an bài.”

Nói xong, hắn phủi tay, âm thanh vừa dứt, thì đã nhìn thấy một người từ cửa đi vào.

Tống Du Cừ.

Lý Uyển Nhi nheo mắt lại, nghĩ không ra tại sao lại nhìn thấy Tống Du Cừ xuất hiện ở chỗ này. Hai nhà Thôi Tống đều bị thanh tẩy trong tình thế hỗn loạn tại Trường An, thế nhưng không ngờ còn có cá lọt lưới, mà con “Cá lọt lưới” này lại xuất hiện ngay trước mặt mình.

Lý Hành Tai khoát khoát tay với đám đông, nói: “Có người biết vị này cũng có người không, nhưng ta sẽ không giới thiệu dông dài. Kể từ hôm nay, Tống công tử sẽ ở lại nơi này và làm việc cho Lạc Phượng thành chúng ta.”

Chuyện này sớm không nên chậm trễ, dù sao Lạc Phượng thành ngày đêm bị công kích, rõ ràng đã không chống được bao lâu. Bây giờ Lạc Phượng thành bị đại quân của Lý Tinh bao vây khắp mặt trên đất liền, nhưng Lạc Phượng thành có một mặt ven biển, bọn hắn muốn vây cũng chưa chắc vây được.

Từ Vấn Thiên lên thuyền nhỏ, 「 Sở Vân Sinh 」 Khập khiễng theo phía sau, Lý Uyển tự mình tiễn đến bến tàu.

“Lục ca......” Lý Uyển đột nhiên kêu một tiếng.

“Trở về đi, trở về đi.” Trên thuyền 「 Sở Vân Sinh 」đáp: “Lục ca đi một chút liền trở về, ngày mai đem về cho muội một tẩu tư mập mạp.”

Lý Uyển có chút im lặng, lên thuyền tự nhiên là Lý Hành Tai, mà không phải Sở Vân Sinh. Nàng nói: “Trước đó đã nói là để cho quân sư đi, tại sao lục ca ngươi còn muốn tự mình mạo hiểm?”

“Mưu tính của quân sư tuy tốt nhưng lại không có khả năng tùy cơ ứng biến.” Lý Hành Tai nói: “Ta sẽ không để cho hắn đi mà chỉ để hắn ở lại che giấu tai mắt trong thành, yên ổn nhân tâm.”

Nội thành Lạc Phượng có rất ít người biết Sở Vân Sinh thay thế Lý Hành Tai. Bây giờ trong phủ thành chủ, người đang một mực trốn trong xó ít ra ngoài chính là Sở Vân Sinh, Lý Hành Tai đổi trường bào nho sinh, cả người và thuyền đều đi về phía biển rộng.

Đảo bàn cờ không phải là một hòn đảo, mà là một quần đảo, bao gồm mười chín hòn đảo lớn nhỏ khác nhau. Toàn bộ hòn đảo trải dài hàng trăm dặm, thật sự là một nước hải ngoại. Trên hòn đảo này có hơn mười vạn người đang sinh sống.

Một phần rất nhỏ trên đảo là thổ dân, sống cuộc sống mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi. Phần lớn còn lại là những tên hải tặc đang làm dậy sóng trên biển.

Người khống chế thực sự của quốc gia hải ngoại này là Vương Tôn Ly, được biết đến với danh xưng Đông Hải phu nhân. Tất cả các thương gia lui tới đều phải nộp phí bảo hộ nhất định cho bọn họ. Nhận được sự động ý của đảo bàn cờ thì mới có thể lên đảo làm ăn.

Hoặc là hàng hóa từ các nước khác đem đến đảo buôn bán, hoặc là hàng hóa cướp được từ các thương gia khác.

Đảo bàn cờ nghiễm nhiên trở thành một nơi giao dịch cỡ lớn giữa đất liền và biển cả, mà đảo bàn cờ dựa vào nguồn thu tiền thuê này mới có thể giàu đến chảy mỡ, huống chi, bọn hắn còn thường xuyên ở trên biển làm chút mua bán không cần tiền vốn.

Đảo Thần Quy nằm ở trung tâm đảo bàn cờ. Nếu có người lần đầu đi thuyền đến đảo Thần Quy, còn chưa nhìn thấy bờ biển, thì trước tiên xa xa đã nhìn thấy một tòa thành trì xây bằng đá.