Chương 1060: Đông Hải Phu Nhâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1060: Đông Hải Phu Nhâ

Chờ tới gần hơn mới phát hiện, “Thành bảo” chỉ mới là tường vây, mà bên trong là hành lang dài, cầu nhỏ bắt ngang qua dòng nước, quả nhiên là một chỗ thế ngoại đào nguyên.

Mấy chục năm kinh doanh, nơi đây trước sau đã đi qua ba đời chủ nhân, lai lịch sâu hơn bất cứ ai nghĩ. Bây giờ, chủ nhận của đảo bàn cờ chính là Đông Hải phu nhân.

Trên gác xếp ở điểm cao nhan của tòa thành, một nữ tử ngồi ở phía trước cửa sổ, nhìn xa xa về phía đường chân trời. Nàng ước chừng chừng bốn mươi tuổi dáng người yểu điệu, tuy là từ nương bán lão (mô tả một phụ nữ trung niên hay lớn tuổi mà vẫn đa tình) nhưng sức hấp dẫn vẫn còn đó.

Một đôi mắt phượng, mang ba phần phong tình, nàng nhìn về phía xa, ngay trong tầm mắt, có một chiếc thuyền lẻ loi đang chậm rãi tới gần,

Lý Hành Tai ngồi ở trong khoang thuyền, Từ Vấn Thiên đứng ở boong thuyền liên tục di chuyển mái chèo. Bây giờ chính là lúc thuỷ triều xuống, mượn đà của thủy triều cho nên bọn họ cũng không tốn nhiều sức lực, mất một ngày liền có thể đến đảo bàn cờ.

Lý Hành Tai dùng một vò rượu trắng chống cự gió biển rét lạnh, trong đầu cũng đang nhớ lại những thông tin liên quan tới Đông Hải phu nhân.

Trước đây Lý Hành Tai ở trên biển càn quét quần tặc, từng giương cung bạt kiếm với đảo bàn cờ, mặc dù cuối cùng cũng không có đánh nhau, nhưng mối quan hệ giữa hai nhà càng không thể nói là tốt.

Bây giờ, Đông Hải phu nhân đột nhiên nghĩ muốn cùng Lý Hành Tai kết đồng minh, nhưng không biết sau lưng có rắp tâm gì. Mà lần này Lý Hành Tai dùng tên của Sở Vân Sinh leo lên đảo bàn cờ, cũng không biết là phúc là họa.

Mà một vấn đề Lý Hành Tai đang vô cùng tò mò ở trong lòng chính là: Đông Hải phu nhân đến tột cùng có tướng mạo như thế nào?

Nếu thật sự là lưng hùm vai gấu, mỗi bữa muốn ăn ba cân thịt, Lý Hành Tai cũng không cho rằng mình là đang quyết tâm.

Hắn uống cạn một chén rượu, hướng ra ngoài khoang thuyền và nói với Từ Vấn Thiên: “Từ tướng quân, chúng ta lên đường cũng không cần nóng nảy gấp rút, ngươi mau lại đây uống chén rượu cho ấm bụng.”

Từ Vấn Thiên nói tiếng cảm tạ, nhưng cũng không hề rời khỏi boong tàu, hắn nhìn về phía xa, biểu lộ bỗng nhiên khẩn trương lên.

“Vương thượng, có thuyền tới gần.”

Lý Hành Tai rời khỏi khoang thuyền, đứng trên boong thuyền trông về phía xa, quả nhiên nhìn thấy một chiếc thuyền buồm phi tốc tới gần. Trên thuyền cắm một cây cờ đen.

“Chớ hoảng sợ, là hải tặc của đảo bàn cờ.” Lý Hành Tai ngược lại rất bình tĩnh: “Cẩn thận ứng đối, chớ tiết lộ thân phận của ta.”

Sở dĩ Lý Hành Tai mượn thân phận của Sở Vân Sinh cũng bởi vì sự tình khẩn cấp, hắn muốn tự mình xử lý tốt chuyện này, đến lúc đó có thể trực tiếp dẫn viện quân trở về. Nhưng một khi thân phận của mình bị bại lộ, đảo bàn cờ bắt được vị Tiêu dao vương này, Lý Hành Tai cũng không thể đoán trước được liệu bọn họ sẽ làm gì mình.

Thuyền buồm rất nhanh tới gần, lúc thấy thuyền đánh cá nhỏ trước mặt mình, bọn họ cũng không dừng lại mà tựa hồ muốn đâm vỡ thuyền của đối phương.

Thế tới hung hăng.

Khóe miệng Từ Vấn Thiên hiện lên một vòng cười lạnh, hắn nhấc mái chèo lên, chống đỡ con thuyền lớn đang đến gần. Thuyền lớn hơi lui lại.

Từ Vấn Thiên lợi dụng tình huống trên thuyền buồm lớn, mà quyay đầu thuyền, vượt qua thuyền lớn.

Thuyền lớn cuối cùng chịu dừng lại, hai chiếc thuyền bỏ neo ở trong nước biển, giằng co lẫn nhau.

Trên boong thuyền lớn xuất hiện một nhóm người, người đứng đầu hóa ra là một nữ nhân, mặc một chiếc áo khoác bông thêu hoa, hai má ửng hồng vì gió biển.

Từ Vấn Thiên nâng mái chèo lên, với một thân bản sự, hắn làm sao có thể để cho mấy tên tiểu tặc bắt nạt. Bây giờ không tiện động thủ, nếu để Từ Vấn Thiên bắt được cơ hồi thì hắn cũng không ngại chiến một trận với đám hải tặc này.

Trên mặt Lý Hành Tai mang theo ý cười nhẹ nhàng, hắn ôm quyền nói: “Quả nhiên là anh hùng của đảo bàn cơ, tại hạ Lạc Phượng thành Sở Vân Sinh, nhận được lời mời của Đông Hải phu nhân, cho nên mới đến đảo bàn cờ làm khách.”

Trên thuyền lớn, mấy người hai mặt nhìn nhau, bọn hắn đương nhiên không biết chuyện đảo bàn cờ muốn kết làm đồng minh với Lạc Phượng thành, nhưng nếu thật sự là khách nhân của Đông Hải phu nhân, bọn hắn cũng không dám mạo phạm.

Nữ nhân kia hắng giọng một cái, nói: “Dùng cái gì làm chứng?”

Lý Hành Tai từ trong ngực móc ra một phong thư, phong bì đen nhánh, bên trên có hoa màu trắng. Nữ tử kia nhìn thật cẩn thận, đúng là biểu tượng của Đông Hải phu nhân.

“Đắc tội.” Nữ tử hạ lệnh thả xuống thang dây, nói: “Thỉnh khách nhân lên thuyền.”

Từ Vấn Thiên trước tiên leo lên thuyền lớn, bây giờ trong lòng của hắn nhẹ nhàng thở ra. Đối với bản lãnh của mình hắn là có lòng tin, chỉ cần mình lên thuyền, thì tất cả những người trên thuyền dù hợp lực lại cũng không thể bằng hắn.

Bây giờ, hắn đã có thể tuyên bố chính mình là chủ nhân của chiếc thuyền này, chỉ cần không có ai mù mặt làm loạn là được.

Sau khi leo lên thuyền, hắn gật gật đầu với Lý Hành Tai, ra hiệu mình đã có thể khống chế cục diện.

Lý Hành Tai lúc này mới bắt đầu hành động, ánh mắt của nữ nhân nhất động theo dõi hắn. Không thể không nói, Lý Hành Tai thật sự có tướng mạo anh tuấn, một thân trường sam, mang thoe bội đao. Nhưng lúc dậm chân, cơ thể hơi nghiêng ngã… nữ nhân ngoác miệng ra, có chút tiếc nuối nói: “Hóa ra là một người què.”

Lý Hành Tai nắm lấy thang dây, dần dần leo lên thuyền lớn, hắn một tay đỡ mạn thuyền, một tay kia đưa về phía nữ nhân, nói: “Làm phiền, đỡ một cái.”

Nữ tử kia nhíu mày, nếu không phải Lý Hành Tai có một bộ túi da tốt, nàng thực sự không muốn đưa tay.

Lý Hành Tai bắt được lòng bàn tay của nàng, ngẩng đầu lên cho nàng một nụ cười dương quang xán lạn, đạp vào boong tàu, thuận thể đẩy ngã nữ nhân, nữ tử kia phù phù một tiếng ngã vào trong nước biển.

“Sách, hóa ra chỉ là một con gà ướt.” Lý Hành Tai chậc chậc thở dài.

Trên thuyền, bảy, tám tên hải tặc lập tức bao vây hai người bên phía Lý Hành Tai, nữ tử kia ló đầu khỏi mặt nước, chỉ vào mũi Lý Hành Tai, chửi ầm lên.

“Ta mắng mười tám đời tổ tông nhà người, hảo tâm xem như lòng lang dạ thú, cô nãi nãi nhất định chặt ngươi thành tám khối, ném vào biển cho cá ăn.”

Lý Hành Tai cười cười, nhìn lấy bộ dáng chật vật của nàng ta, nhưng cũng không hề tức giận. Bỗng nhiên, nụ cười trên mặt chợt tắt, hắn lạnh mặt nói: “Các người không biết bản quân sư là người từ chỗ nào tới sao? Hơn nữa ta là khách của chủ nhân các ngươi, nhưng người ở đảo bàn cờ lại không có quy củ như vậy?”

Nữ tử kia trầm mình xuống nước, từ nhỏ nàng đã lớn lên trên biển cả, cho nên một trận nước cũng không thể làm gì nàng. Chỉ bất quá, chuyện này sau khi nghĩ lại thì đúng là có chút mất mặt.