Chương 1063: Nàng Ta Đã Chết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1063: Nàng Ta Đã Chết

Nghe nói xuất thân của Vương Tôn Ly chỉ là ngư nữ bình thường, nhưng ánh mắt này không lẽ là có từ trong bụng mẹ.

Lúc này, sau tấm bình phong ở Thiên Điện vang lên tiếng bước chân, Lý Hành Tai lập tức ngồi thẳng sống lưng. Một nữ nhân từ sau tấm bình phong đi ra, chậm rãi nói: “Làm phiền Sở công tử đợi lâu, còn xin công tử thứ tội.”

“A, cô nương khách khí, tại hạ chờ cũng không lâu.”

Lý Hành Tai ngẩng đầu nhìn về phía nơi phát ra giọng nói, hắn thật sự rất hiếu kỳ về tượng mạo của vị Đông Hải phu nhân này.

Lúc thấy được tướng mạo của đối phương, Lý Hành Tai bỗng nhiên ngơ ngẩn.

Chỉ thấy đối phương mặc một kiện trường bào màu trắng, tóc dài kéo ở sau ót, duyên dáng yêu kiều, chưa mở miệng nói chuyện nhưng đã có ba phần phong tình.

Mỹ nhân ở cốt không tại da, trên đời có rất nhiều nữ nhân phàm tục, nhưng dù thế nào thì nữ nhân này cũng là xứng đáng xếp lên hàng đệ nhất.

Mà nguyên nhân khiến Lý Hành Tai khiếp sợ cũng không vì khuôn mặt đẹp của đối phương, kinh nghiệm của hắn rất nhiều, dạng mỹ nhân nào mà chưa thấy qua. Cho nên không đến mức nhìn thấy cô nương xinh đẹp liền rối loạn trong lòng.

Mấu chốt là đối phương trông còn rất trẻ.

Vương Tôn Ly trước sau đã đi theo bốn nam nhân, số tuổi thật sự không biết, nhưng cho dù nàng ta có là một lão thái thái hơn 50 tuổi thì Lý Hành Tai cũng không cảm thấy chấn kinh.

Thế nhưng nữ nhân trước mặt này, nhìn qua cỡ hơn ba mươi tuổi, đương nhiên không tính tuổi nhỏ, nhưng tuyệt đối không tính già.

Chỉ sửng sốt trong chốc lát,

Lý Hành Tai lập tức trấn định lại, chắp tay một cái nói: “Phu nhân thiên hương quốc sắc, tại hạ nhất thời thất thần, xin thứ tội.”

Nữ nhân cười cười, dìu dàng như nước, thấm vào ruột gan. Nhưng những lời tiếp theo của nàng ta lại khiến cho trái tim của Lý Hành Tai nguội lạnh đi một nửa.

“Ta không phải là Vương Tôn Ly.”

“Ách......” Lý Hành Tai thật sự sửng sốt.

“Có thể mời vị bằng hữu này của ngươi rời đi trước, được không?”

Lý Hành Tai gật đầu, nhìn về phía Từ Vấn Thiên. Từ Vấn Thiên đi ra Thiên Điện, đứng ở cửa ra vào, đồng thời cũng không cho bất luận kẻ nào tới gần nơi này.

“Ngươi cũng không phải Sở Vân Sinh.”

Câu nói thứ hai của nữ nhân, khiến cho Lý Hành Tai có chút ngồi không yên. Hắn ôm quyền thi lễ, nói: “Xin hỏi tôn tính đại danh của cô nương?”

Nữ nhân cũng đồng thời hành lễ, nói: “Gặp qua Tiêu dao vương các hạ.”

Tất nhiên thân phận bị người vạch trần, Lý Hành Tai cũng không cần giấu giếm. Hắn mở miệng nói: “Tha thứ tiểu vương ngu dốt, thỉnh cô nương giải hoặc. Đông Hải phu nhân bây giờ đang ở nơi nào, là không muốn gặp ta sao?”

“Vương Tôn Ly đã chết.” Nữ nhân mở miệng, bình tĩnh nói: “Là ta giết chết .”

“Ách......” Lý Hành Tai miệng há lớn, có thể nuốt vào một quả trứng gà.

Hiện tại hắn giống như lọt vào trong sương mù, hoàn toàn không hiểu rõ cục diện ngày hôm nay.

“Ta là muội muội của Vương Tôn Ly.” Nữ tử nói: “Ta cũng họ Vương Tôn, tên Lập Sơn, lá thư trong tay ngươi cũng là ta sai người đưa tới.”

Vương Tôn Lập Sơn.

Đây là một cái tên có khẩu khí rất lớn, nhưng chủ nhân của cái tên này lại là một nữ nhân thân kiều thể nhu mì, rất dễ bị đẩy ngã. Nàng đứng ở đó, đưa tình ẩn tình, phảng phất lúc nào cũng có thể giật ra váy đổi lấy một thứ gì đó.

Lý Hành Tai không có mở miệng hỏi, hắn không muốn lộ biểu hiện vội vội vàng vàng. Nhưng nội tâm thật sự có mấy phần hốt hoảng, hắn nhấp một miếng trà, cố hết sức để trấn định. Muốn tìm ra một con đường rõ ràng bên trong tình huống khó về phân biệt trước mắt.

Vương Tôn Lập Sơn biết trong lòng Lý Hành Tai có rất nhiều nghi vấn, nhưng nàng không có mở miệng giải thích. Song phương giằng co lẫn nhau, ai mở miệng trước liền sẽ bị rơi xuống thế hạ phong.

Trong Thiên điện không có người nói chuyện, chỉ có hương hoa yên tĩnh. Đây là hương thơm tỏa ra từ một đóa hoa hồng trên bàn trà. Nó cắm ở trong bình sứ chưa nước sạch, tương phản với Vương Tôn Lập Sơn đang đứng trước tấm bình phong.

“Vương Tôn cô nương nhận ra ta?” Lý Hành Tai trước tiên mở miệng phá vỡ trầm mặc, nhưng lại nói đến một chuyện không quan trọng.

“Đại danh của Lục hoàng tử, ta đã được nghe tới, có người hiểu chuyện từng đưa tới một bức họa của vương gia. Hôm nay gặp mặt, mới biết nghe không bằng thấy, Lục hoàng tử quả nhiên có dáng vẻ đường đường hơn cả trong lời đồn.”

“Chỉ không ngờ hắn lại là người thọt?” Lý Hành Tai cười.

Vương Tôn Lập Sơn cũng mím môi cười, nụ cười khiến cho đóa hoa hồng trong nhà lộ ra vẻ nhạt nhòa.

Lý Hành Tai mở miệng nói: “Cô nương muốn tiểu vương đến đây là vì chuyện gì?”

“Vương Tôn Ly chết.”

Lý Hành Tai gật gật đầu.

“Là ta giết nàng.”

Lý Hành Tai lần nữa gật đầu.

“Lục hoàng tử không muốn biết vì cái gì sao?”

“Mời cô nương giải hoặc?”

Vương Tôn Lập Sơn thở dài, thần sắc có chút thảm thiết.

Tỷ tỷ của Vương Tôn Lập Sơn cũng chính là vị Đông Hải phu nhân, Vương Tôn Ly có diễm danh lan xa. Nàng ta từng có bốn trượng phu, vĩnh viễn đem những tên nam nhân hung ác hoặc xảo trá kia, đùa bỡn ở trong lòng bàn tay.

Có câu nói rất hay, nam nhân chinh phục nữ nhân bằng cách chinh phục thế giới, còn nữ nhân lại thông qua chinh phục nam nhân để có được thế giới.

Vương Tôn Ly đã thực hành triệt để câu nói này, trong 20 đến 30 năm qua, đảo bàn cờ đã trở thành một cỗ thế lực không thể xem thường tại Đông Hải. Mà nàng ta sau khi tiễn đưa lần lượt bốn vị trượng phu thì tự mình bước lên vị trí chủ nhân của đất nước hải ngoài này.

Một nữ nhân, trải qua hơn mười năm cày cấy, dần dần đi đến một bước này, cho dù như thế nào thì cũng là một chuyện cực kỳ khó khăn.

Nàng qua lại với các nam nhân khác nhau, lôi kéo nhân vật quan trọng trên đảo bàn cờ, dệt thành tấm lưới quyền lực của mình, đây không chỉ xuất phát từ lợi ích mà một tình huống nào đó, nó còn xuất phát từ bản tính.

Từ trong xương cốt, nàng ta chính là một nữ nhân phóng đãng.

Tham vọng của nam nhân là chinh phục các nữ nhân khác nhau, còn đối với Vương Tôn Ly, tham vọng của nàng chính là chinh phục từng nam nhân một. Làm cho bọn họ tranh giành tình nhân, ra tay đánh nhau.

Về phần nàng ta đã từng có bao nhiêu nam nhân hay đã có bao nhiêu người trên đảo bàn cờ, từng bước chân vào khuê phòng của nàng, chỉ sợ bản thân nàng cũng đếm không hết.