Chương 1064: Nụ Cười Của Mỹ Nhâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1064: Nụ Cười Của Mỹ Nhâ

Trước đây không lâu, Đông Hải Vương bởi vì bệnh cấp tính mà qua đời, từ đó cũng không có ai đủ quyền hạn khống chế Vương Tôn Ly, nàng ta ăn chơi đàng điếm ở trong thành bảo, đùa bỡn những thiếu niên sắp trưởng thành. Ngay lúc đó, các nhân vật chủ chốt của đảo bàn cờ đã bắt đầu rục rịch, âm thầm dòm ngó vị trí Đông Hải Vương.

Vương Tôn Ly dù sao tuổi già sắc suy, thời gian không lưu tình, mặc kệ nàng năm đó phong tình vạn chủng như thế nào, nhưng tuổi tác tăng cao sẽ rất khó sinh ra hấp dẫn đối với nam nhân.

Nàng ta nắm giữ quyền lực của toàn bộ đảo bàn cờ, nhưng chưa hẳn có thể đè ép được đám thủ hạ như lang như hổ. Tuổi của nàng, cũng đã không thể lợi dụng tư sắc, dụ hoặc nam nhân vì mình mà mặc kệ sống chết.

Lão hầu vương một khi thất thế trong bầy khỉ, hoặc là buồn bã rời khỏi quần thể, cô độc chết già, hoặc là nịnh nọt lấy lòng để tranh chút quả thanh đào dập nát.

Lấy những chuyện mà Vương Tôn Ly đã làm, nàng không dám tưởng tượng sau khi mình thất thế thì sẽ là cảnh tượng như thế nào. Do đó, nàng ta mới cố hết sức để tránh cho chuyện này xảy ra…

Thế là, nàng ta đánh chủ ý lên thân Vương Tôn Lập Sơn. Muốn để muội muội thay thế mình, dùng còn đường mà nàng đã đi, lấy thân thể khống chế nam nhân, giúp hắn bước lên thượng vị, còn nàng vẫn có thể làm chủ nhân tự do tự tại trong thành bảo.

Nhưng luôn có người không ngoan ngoãn nghe theo.

Vương Tôn Lập Sơn có một cái tên kiêu ngạo như vậy, tự nhiên cũng không phải loại người dễ dàng thuận theo. Tỷ muội hai người ước hẹn mật đàm ở trên vách núi, trong quá trình tranh cãi, nàng ta liền lỡ tay đẩy ngã Vương Tôn Ly xuống vách núi.

Chính vì vậy mới có tràng diện như ngày hôm nay.

Lý Hành Tai bất động thanh sắc, nghiêm túc nghe xong tiền căn hậu quả của chuyện này. Nửa ngày, hắn mới mở miệng nói: “Nói như thế là người trên đảo bàn cờ còn chưa biết Đông Hải phu nhân đã chết?”

Vương Tôn Lập Sơn gật gật đầu.

“Nếu như bọn hắn biết thì sao?”

“Ta sẽ chết.” Vương Tôn Lập Sơn hơi ngừng lại, sau mới bổ sung một câu: “Hoặc có lẽ là sống không bằng chết.”

Vương Tôn Lập Sơn giống như đang nói đến chuyện không hề liên quan đến bản thân: “Quần đảo bàn cờ tổng cộng có mười chín tòa đảo, trừ đảo Thần Quy ra thì trên mỗi một hòn đảo đều có một vị phụ trách, ngươi có thể gọi bọn họ là đảo chủ. Đông Hải Vương đã chết trước kia chính là một trong những đảo chủ. Bởi vì gả cho Vương Tôn Ly nên mới trở thành Đông Hải Vương. Hiện tại hắn chết, e rằng sẽ có nhiều người muốn lặp lại con đường này. Nếu Vương Tôn Ly còn sống thì mọi người còn muốn cho nàng ta ít mặt mũi, nhưng nếu như biết Vương Tôn Ly đã chết, đám người này có lẽ sẽ lựa chọn cái cớ để tranh đoạt quyền lực, mà ta, sẽ là người hy sinh thứ nhất, dưới danh nghĩa báo thù.”

Lý Hành Tai gật gật đầu, trong lòng không thể làm gì ngoài thở dài. Tình thế của đảo bàn cờ còn phức tạp hơn hắn tưởng tượng. Mười tám vị đảo chủ rất giống mười tám chư hầu của đế quốc. Thật đúng là chỗ có người liền có giang hồ, có giang hồ liền có phân tranh.

“Vương Tôn cô nương mời ta tới, không biết để làm gì?” Lý Hành Tai hỏi.

“Lục hoàng tử là người thông minh, hà tất biết rõ còn cố hỏi?” Vương Tôn Lập Sơn nói: “Trên thực tế, Vương Tôn Ly khi còn sống đã có dự định hợp tác với Tiêu Dao vương. Sau khi giết chết Vương Tôn Ly, ta mới phát hiện ra chuyện này, cho nên thuận nước đẩy thuyền, liên lạc với Lục hoàng tử.”

“Cô nương thực sự là hại khổ tiểu vương.” Lý Hành Tai cười khổ nói.

Vương Tôn Lập Sơn cười cười: “Tình huống của Lạc Phượng thành cũng không thể nói là tốt hơn bao nhiêu, mười vạn đại quân Giang Nam vây quanh Lạc Phượng thành, thành trì một khi bị công phá, Lục hoàng tử liền không có đất cắm dùi trong thiên hạ. Nhìn những gì Lục hoàng tử đã làm khi đến Đông Hải, thế nhân liền biết toan tính của Lục hoàng tử không nhỏ. Nếu Lục hoàng tử muốn lấy thiên hạ, đảo bàn cờ muốn binh có binh, muốn tài có tài.”

“Muốn binh có binh, muốn tài có tài?” Lý Hành Tai thở dài: “Đáng tiếc không phải là ta, cũng không phải ngươi.”

“Chỉ cần hoàng tử có bản lĩnh lấy, binh mã vàng bạc cũng có thể là của ngài. Ngay cả tiểu nữ tử cũng có thể là của ngài.” Vương Tôn Lập Sơn nói: “Có thể lấy thiên hạ, nhưng lại không lấy được đảo bàn cờ nho nhỏ này sao?”

Lý Hành Tai cười ha ha, nói: “Nói có lý, nói có lý, chỉ bất quá, tiểu vương còn có một chuyện không hiểu, nếu như ta vạch trần chân tướng, thì liệu ta cũng có thể mượn được một nhóm binh mã từ các đảo chủ khác?”

Mắt không chớp nhìn chằm chằm Vương Tôn Lập Sơn, chỉ thấy đối phương dịu dàng nở nụ cười.

“Đương nhiên có thể, chỉ là hoàng tử chịu không?”

Mỹ nhân mỉm cười xinh đẹp. Vương Tôn Lập Sơn đứng trước tấm bình phong, trên tấm bình phong có họa sĩ bậc thầy vẽ hoa bốn mùa: Hoa mai như máu, phù dung tiên diễm, hoa sen trắng noãn...... Nhưng khi đứng trước mặt nụ cười này, tất cả lại trở nên ảm đạm phai mờ.

“Đương nhiên không nỡ.” Lý Hành Tai cười một tiếng dài: “Mỹ nhân nở nụ cười, trăm vẻ đẹp phát sinh. Cần tiểu vương làm cái gì, cô nương cứ phân phó.”

Vương Tôn Lập Sơn dời bước, đi đến trước mặt Lý Hành Tai, quỳ gối ngồi xổm trên mặt đất. Nàng cách Lý Hành Tai khá gần, giữa có một chiếc bàn trà ngăn cách, Lý Hành Tai có thể ngửi được hương hoa thoang thoàng từ trên người cô. Cũng không biết đây là mùi dầu thơm khi nàng tắm rửa hay là mùi thơm trời sinh.

“Nếu Lục hoàng tử có thể làm thỏa đáng chuyện này, 10 vạn thủy binh của đảo bàn cờ, núi vàng núi bạc.” Vương Tôn Lập Sơn nhấp một ngụm trà rồi đặt trên bàn: “Bao gồm cả ta, cũng đều là của ngài.”

“Để tiểu vương suy nghĩ một chút, làm sao để ăn hết cục thịt béo này.” Lý Hành Tai cười cười, bưng chén trà trên bàn, cũng không biết là hữu tâm hay là vô tình mà chính là dùng chén trà Vương Tôn Lập Sơn mới dùng qua. Hắn đem mùi hương son phấn còn sót lại, một hơi uống cạn sạch.

Trên mặt hai người đều mang theo ý cười, nhưng đằng sau nụ cười đều cất giấu lãnh ý.

Vương Tôn Lập Sơn có lẽ đã đáng giá thấp Lý Hành Tai. Thiên hạ rộng lớn, hơn phân nửa mỹ nữ đều ở Trường An. Mà Lý Hành Tai chính là lớn lên ở Trường An, Vương Tôn Lập Sơn đúng là có mỹ mạo nhưng mỹ nhân nào mà Lý Hành Tai chưa từng thấy qua. Đời này hắn đã ăn quá nhiều khó khăn đến say bất tỉnh nhân sự, từng phải đổ máu và đương nhiên cũng đã từng khóc.

Nhưng hắn chưa bao giờ khóc vì mỹ nhân.

Có ít người trời sinh bạc bẽo, không hiểu nữ nhi tình trường.