Chương 1065: Đêm Phong Lưu
Bây giờ hắn cùng với Vương Tôn Lập Sơn chuyện trò vui vẻ, nói chuyện chút phong hoa tuyết nguyệt, nhưng trong đầu lại không ngừng suy nghĩ, phân tích tình hình trước mắt, làm thế nào để có thể lấy được thứ mình muốn.
Tình huống phức tạp, đồng thời hung hiểm. Mười tám vị chủ đảo của đảo bàn cờ, sau cái chết của Đông Hải phu nhân, quyền lực trống không, những người này chắc chắn sẽ giống con ruồi nhìn thấy huyết mà bổ nhào qua. Bây giờ Vương Tôn Lập Sơn giả mạo Đông Hải phu nhân, tạm thời còn đè ép được tình thế, nhưng chuyện này một khi bị vạch trần, Vương Tôn Lập Sơn chắc chắn phải chết, chính mình nhất định sẽ bị kéo vào.
“Cô nương xa xôi ngàn dặm mời ta tới, trong lòng phải chăng đã có cách đối phó?”
Vương Tôn Lập Sơn lắc đầu.
“Hiện tại cô nương có thể sử dụng được bao nhiêu nhân thủ?”
Theo suy đoán của Lý Hành Tai, Vương Tôn Lập Sơn là một người hữu tâm. Nếu là người hữu tâm thì nhất định sẽ sắp xếp cho mình một nhóm thân tín. Trong tay có thể nắm được một nhóm binh mã thì chuyện này cũng không phải là không có hi vọng.
Vương Tôn Lập Sơn lần nữa lắc đầu: “Người có thể sử dụng cũng chỉ là mấy nha hoàn trong thành bảo, trước mắt biết tình hình thực tế cũng chỉ có các nàng. Những người khác ta không thể tin được, tình hình thực tế cũng không dám nói cho bọn hắn nghe.”
Lý Hành Tai lấy tay nâng trán, thở dài: “Giai nhân đang bên cạnh, tiểu vương không dám nói khó khăn, nhưng chuyện này thực sự không dễ dàng.”
Vương Tôn Lập Sơn cười: “Chính là bởi vì không dễ, cho nên Lục hoàng tử mới có cơ hội lộ ra bản sự.”
Lý Hành Tai lắc đầu cười khổ, bây giờ hắn có cảm giác giống như bàn mình cho người lại còn phải giúp kiềm tiền. Thế nhưng, chuyện này cũng không thể không đi giải quyết. Tình huống ở đảo bàn cờ phức tạp nhưng Lạc Phượng thành cũng đã cùng đường mạt lộ.
Hắn thở dài một hơi, cố gắng lên tinh thần, mở miệng nói: “Ta cần tư liệu của mười tám nhà đảo chủ, cũng muốn biết rõ tình huống của đảo bàn cờ, càng kỹ càng tốt.”
Vương Tôn Lập Sơn gật gật đầu, nói: “Thỉnh Lục hoàng tử đi theo ta.”
Lý Hành Tai đứng dậy đi theo sau lưng Vương Tôn Lập Sơn, xuyên qua bình phong, sau tấm bình phong là một cánh cửa nhỏ. Xuyên qua từng gian phòng, cuối cùng Vương Tôn Lập Sơn dẫn Lý Hành Tai đi tới một chỗ.
“Nơi này là phòng ngủ của Vương Tôn Ly, nàng cũng sẽ ở đây xử lý một ít chuyện, cho nên tạm thời có để lại một số thứ.”
Không có mở cửa sổ, trong phòng tia sáng có chút lờ mờ, Vương Tôn Lập Sơn đốt Thanh Đồng Đăng, trước mắt Lý Hành Tai mới dần dần sáng lên.
Thứ đầu tiên đập vào mắt chính là một chiếc giường lớn, đây là phòng ngủ của Vương Tôn Ly, cũng là nơi nàng ta làm việc, đồng thời cũng là nơi nàng chiêu đãi đủ loại khách nhân phong lưu. Lý Hành Tai nhìn thấy trên giường có rất nhiều đồ vật, ghế gỗ, nhẫn mắt cừu, ngọc linh......
Lý Hành Tai mặc dù không đến mức ngạc nhiên, nhưng đích thật là mở rộng tầm mắt.
Vương Tôn Lập Sơn lúc này đã thu thập xong các tư liệu được giấu trong phòng, nhìn thấy dáng vẻ chăm chú của Lý Hành Tài, nàng hơi bĩu môi, hừ lạnh một tiếng.
Lý Hành Tai cười ha ha, thả vật trên tay xuống, bắt đầu lật xem tư liệu mà Vương Tôn Ly để lại.
Mười tám nhà đảo chủ, mỗi tay cầm trọng binh. Bây giờ là dùng tên tuổi của Đông Hải phu nhân để đè ép bọ họ, nhưng một khi chân tướng bị bại lộ, hậu quả khó mà lường được.
Lý Hành Tai cố gắng để cho chính mình quen thuộc tình huống của đảo bàn cờ, có chút chỗ không hiểu, còn muốn hướng Vương Tôn Lập Sơn để hỏi thăm.
Vương Tôn Lập Sơn an vị ở bên người hắn, ngẫu nhiên mở miệng giải thích.
Lý Hành Tai hết sức chăm chú, bất giác thời gian lặng lẽ trôi qua, hắn ngáp một cái.
“Hoàng tử có phải mệt mỏi hay không, không bằng tạm thời ở đây nghỉ một chút, nghỉ khỏe lại nghĩ biện pháp cũng không muộn?” Vương Tôn Lập Sơn nhẹ nhàng nói.
Nếu không phải Vương Tôn Lập Sơn nhắc nhở, Lý Hành Tai kém chút nữa là quên. Hắn một đường từ Lạc Phượng thành tới, thật sự còn chưa nghỉ ngơi tốt, bây giờ chợt cảm thấy mỏi mệt không chịu nổi.
“Có trà sao, giúp ta pha ấm trà đậm?”
“Trong phòng có trà Minh Tiền Quan Âm thượng hạng, ta đi tìm xem.”
Sự chú ý của Lý Hành Tai rơi vào trên thân Vương Tôn Lập Sơn, nàng đi tới đi lui trong phòng, hương thơm của hoa ngập tràn khắp căn phòng. Lý Hành Tai mở miệng chầm chậm nói: “Trà dù ngon đến đâu cũng không bằng hương son phấn trên môi cô nương?”
Vương Tôn Lập Sơn đang lục tung hộp tủ thì chợt dừng lại, mặt nhìn về phía Lý Hành Tai nói: “Người ở ngay chỗ này, muốn biết hương vị, hoàng tử vì sao không tự mình làm?”
Lý Hành Tai cười ha ha một tiếng, đột nhiên đá một cái ghế đẩu tròn vào bắp chân của Vương Tôn Lập. Vương Tôn Lập Sơn ai u một tiếng té ngã, Lý Hành Tai giang hai cánh tay, mỹ nhân liền ngã vào trong ngực hắn.
Ngẩng đầu, nàng đau đến hai măt đã ngậm nước: “Ngài muốn ta đau chết à.”
Lý Hành Tai đẩy nàng nằm lên giường, sau đó cả người hắn liền đè lên. Một tay ôm lấy đầu nàng, một tay còn lại không biết lui tới như thế nào, nhưng Vương Tôn Lập Núi liền hiểu, nàng cời quần áo ra, bị lột sạch giống như cừu non.
......
Từ Vấn Thiên vẫn đứng canh gác trước cửa Thiên Điện, sừng sững như núi. Hắn đứng ở chỗ này đã rất lâu, ngoại trừ ngẫu nhiên ngáp một cái thì cũng không di chuyển sang chỗ khác.
Lúc này, nha hoàn đã dẫn bọn họ vào thành bảo, đi tới gần, một mực cung kính thi lễ một cái, nói: “Phu nhân phân phó, mời tướng quân đi xuống nghỉ ngơi, dùng chút điểm tâm.”
“Không cần.” Từ Vấn Thiên tích chữ như vàng.
Nha hoàn nhìn vị đại hán đứng yên như núi trước mặt, nàng mấp máy môi dưới nói: “Chuyện phu nhân phân phó, tiểu nhân cũng không dám chống lại. Tướng quân đi đường khổ cực, nơi đó không chỉ có chuẩn bị thức ăn, còn có nước nóng, tướng quân có thể tắm riwr nghỉ ngơi.”
“Ta nói không cần.” Từ Vấn Thiên lời ít mà ý nhiều.