Chương 1070: Giết Người Phóng Hỏa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1070: Giết Người Phóng Hỏa

Mộc Bạch Thạch có thể thống lĩnh thủ vệ thần quy đảo, cũng là do Mộc Trường Xuân âm thầm an bài, sau này nếu như vạch mặt, gã có thể uy hiếp Đông Hải phu nhân.

“Là gia phụ phân phó sao?” Mộc Bạch Thạch nửa tin nửa ngờ, lệnh bài trong tay Lý Hành Tai không phải giả, nhưng chuyện này có hơi chút lỗ mãng.”

“Nếu như Mộc Tướng quân có lo nghĩ, có thể ở lại trên đảo, chờ tin tức chúng ta của chiến thắng.” Lý Hành Tai chỉ tay về phía Ngư Vô Song: “Ngư cô nương cùng chư vị hảo hán đều phải đi với ta.”

Mộc Bạch Thạch sớm tối đã có lòng với Ngư Vô Song, bây giờ nghe ngay cả nữ nhân cũng lên chiến trường, gã sao có thể rụt rè, gã lập tức ưỡn ngực nói: “Ai nói ta không đi, nhất định phải để cho bọn hắn biết, hán tử Mộc gia chúng ta lợi hại.”

Lý Hành Tai hài lòng gật đầu, vỗ vỗ bờ vai của gã nói: “Bên cạnh ta đang cần dạng hảo hán như ngươi.”

Lý Hành Tai đi trên lưỡi đao, hoàn thành một chuyện vui đầu tiên. Trước khi trời sáng, hắn đã điểm đủ tám ngàn nhân mã trên thần quy đảo. Sau khi trời sáng thì ba người bên phía Hồng Lâm Đảo cũng đã đến.

Đại khái hơn vạn người, nhắm ngay hướng gió, theo thế thủy triều, mấy chục chiếc thuyền lớn trùng trùng điệp điệp xuống nước, chạy về phía đất liền.

Thuyền ăn sức gió, gió trợ sức thuyền, mất một ngày liền có thể đến gần bờ biển. Đội tàu thuyền neo chỗ nước cạn, sau khi bỏ thuyền lên bờ thì gấp rút lên đường, dùng tốc độ nhanh nhất để chạy tới đích đến.

Hồ Bình Lục.

Tam quân không động, lương thảo đi đây, đây là một câu chân lý không thể bàn cãi. Dương Châu cùng Lạc Phượng thành đang không ngừng giằng co, ngay từ đầu Dương Châu chiếm thượng phong. Ngoại trừ đối phương binh cường mã tráng, còn có một nguyên nhân: Đi đường thủy vận chuyển lương thảo quả nhiên thuận tiện hơn rất nhiều so với đường bộ.

Lương thảo đầy đủ, mới bảo đảm được sĩ khí của binh sĩ.

Khoảng cách giữa hồ Bình Lục và Lạc Phượng thành không tính quá xa, nhưng cũng không tính quá gần. Lương thảo từ Lương Châu đi đường thủy đến nơi này, sau đó lại được vận chuyển ra tiền tuyến.

Người phụ trách vấn đề an toàn ở nơi này chính là Trần Thủy Hành, em vợ của Lý Tinh. Đương nhiên, Lý Tinh tự lập một nước, đăng cơ xưng đế, có rất nhiều vương phi, tự nhiên cũng sẽ có rất nhiều em vợ.

Thân phận của vị quốc cữu này cũng không hề đơn giản, lại quen lôi kéo nhân tâm, cho nên trên dưới quân ngũ đều đánh giá hắn khá tốt.

Lần này tiến đánh Lạc Phượng thành, Lý Tinh giao hồ Bình Lục để hắn trấn thủ, cho dù như thế nào thì đây cũng là chuyện cực kỳ mỹ mãn. Thứ nhất, hồ Bình Lục cách xa chiến trường, không cần lên trận giết địch liền không có thụ thương, chết chóc. Thứ hai, sau khi thành trì bị công phá, phụ trách cung cấp lương thảo cũng là một kiện công lao lớn, luận công hành thưởng, Trần Thủy Hưng cũng có một phần.

Trên chiến trường nhiều khi chính là như vậy, có người quăng đầu ném lâu nhiệt huyết, xuất lực cũng không thu được kết quả tốt. Có người mỗi ngày ngủ đến mặt trời lên cao, nhưng lại có thể nhận được công lớn.

Vào ngày đầu tiên Trần Thủy Hưng đi tới hồ Bình Lục, hắn đã cướp được hai cô nương xinh đẹp ở thôn trấn gần đó. Nử tử ở Giang Nam nổi danh nhất đế quốc, Trần Thủy Hưng ngày ngày ôm ấp mỹ thiếp hàm hàm mà ngủ, thời gian trải qua quên cả trời đất.

Hắn cũng rất biết chiếu cố cho thủ hạ binh sĩ, có trộm cắp, lén vận chuyển lương thảo buôn bán hắn cũng là mở một con mắt nhắm một con mắt.

Đối với phía trên a dua nịnh hót, đối với phía dưới ân uy tịnh thi, cái gọi là biết làm người, đại khái chính là đạo lý này.

Tối nay như thường ngày, hắn uống ít rượu, nghe qua tiểu khúc, liền đem hai tiểu cô nương mười tám tuổi lên trên giường, niềm vui tràn trề đi qua, lại nằm ngáy o o.

Ban đêm hồ Bình Lục phá lệ yên tĩnh, thuyền vận lương thả neo trong hồ, bên bờ lương thảo chồng chất như núi.

Lúc này Trần Thủy Hưng đã chìm vào mộng đẹp, cho nên hắn cũng không biết, ngay trong rừng rậm, có một đám người như lang như hổ chạy tới.

Đám người này vượt biển mà đến, sau khi lên bờ thì ngựa không ngừng vó gấp rút lên đường. Người người đều vô cùng mệt mỏi, nhưng ai cũng hăng hái chiến đấu.

Phí hết khí lực lớn như vậy chạy tới đây là vì cái gì, không phải là vì giết người sao, chẳng lẽ là tới du lịch?

Nửa đêm canh ba, Lý Hành Tai tiếp cận hồ Bình Lục. Hắn trốn ở trong rừng rậm, liếc mắt nhìn mặt hồ bình tĩnh, giọng khàn khàn nói ra hai chữ.

Một đội người trùng sát ra ngoài.

Một vạn nhân mã trực tiếp nghiền ép đi lên, khi thủ vệ phía trên lầu quan sát phát hiện bọn hắn, bọn hắn đã giết đến trước mắt.

Ở trên biển kiếm cơm, chuyện thường làm nhất chính là mua bán không cần tiền vốn. Người người giết người không chớp mắt, nhìn thấy đống cỏ khô trên thuyền lương thì lập tức giết người phóng hỏa.

Khi Trần Thủy Hưng bị kinh động bởi tiếng hò hẹt bên ngoài, hắn không xỏ giày liền chạy ra. Trước mắt, hồ Bình Lục sáng như ban ngày, lửa cháy hừng hực.

Đại sự thôi vậy.

Trong đầu Trần Thủy Hưng bốc lên bốn chữ như vậy, hắn căn bản nghĩ mãi mà không rõ, Lạc Phượng thành bị vây đến nước chảy không lọt, nhưng tại sao lại có binh mã bất ngờ tập kích hồ Bình Lục. Hắn căn bản không có suy nghĩ này, bên trong đầu của hắn chỉ có một chữ: Trốn.

Cái gì gọi là biết làm người? chính là biết đứng ở thế bất bại trong chốn quan trường. Ngay trong sự thay đổi chớp mắt của chiến trường, cũng nhất định không thể làm tổn thương đến lông tóc.

Căn bản không kịp thay quần áo, nhảy lên lưng ngựa bỏ chạy ra ngoài.

Chính vì nguyên nhân này mà sau khi trận chiến kết thúc, Lý Hành Tai suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn khồn nghĩ ra một chuyện: Tại sao nơi quan trọng như kho lương thảo, lại không có chủ soái?

Hồ Bình Đảo bị một ngọn lửa thiêu sạch, Lý Tinh từ trong đại doanh nhìn thấy ánh lửa thì trong lòng giật mình, lương thảo bị cướp, trận chiến này đáng lo.

Chỉ huy Lạc Phượng thành là Sở Vân Sinh cũng nhìn thấy ánh lửa, y nắm chặt kiếm, hai mắt dữ tợn, chờ đợi cơ hội xuất thủ.